Chương 207: HOÀNG HẬU BỐ CỤC!

Chapter truyện / Chương 207: HOÀNG HẬU BỐ CỤC!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 207: HOÀNG HẬU BỐ CỤC! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 207: HOÀNG HẬU BỐ CỤC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Ngươi mới là quái vật… thật đáng sợ!”

Nha Thao hung hăng trừng trừng nhìn Lê Vĩ, trong ánh mắt lại không giấu được sự sợ hãi.

“Ta xem đây là một lời khen!” Lê Vĩ tủm tỉm cười, dùng Ma Lâu Kiếm cắt đứt đầu lưỡi con hàng này cho hắn bị câm.

Một quyền đấm cho Nha Thao bất tỉnh nhân sự, ném vào Chiến Giới Châu.

Hắn còn muốn nghiên cứu Thao Thiết Ma Thân, không thể để con hàng này dễ dàng vẫn lạc được.

“Tỷ phu, ngươi rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu thủ đoạn?” Tà Quỳnh chớp chớp mắt.

Không thể ngờ, kẻ chủ mưu khiến Kỳ Sơn đẫm máu chính là Nha Thao, kẻ này trưởng thành trong sự hỗn loạn, một lúc đột phá mấy đại cảnh giới đạt đến Đại Thừa Kỳ… còn có cả át chủ bài là nhất kích toàn lực của Nha Âm Thu.

Nhưng cuối cùng, vẫn bị Lê Vĩ diệt gọn.

Được rồi, trước đó còn nghĩ rằng không có nam tử nào đủ tư cách xứng đáng với tỷ tỷ Tà Liễu của mình.

Bây giờ nhìn lại, chỉ cảm thấy ánh mắt của tỷ tỷ thật rất độc đáo.

“Chưa nghe câu này sao?” Lê Vĩ bí hiểm nói:

“Bí mật làm nên sự hấp dẫn của nam nhân, nếu ta tiết lộ… còn gì là bí mật?”

“Hừ, không nói mặc kệ ngươi… rồi ta sẽ hỏi tỷ tỷ!” Tà Quỳnh bĩu môi.

“Ưm…” Một tiếng rên rỉ nỉ non vang lên.

Nha Thao bị giải quyết, một chiêu Ma Cảnh Nhiếp Hồn mất đi tác dụng, Vân Linh mồ hôi đầm đìa tỉnh lại, chân mày nhíu chặt, thì thào nói:

“Vừa rồi có chuyện gì? Ta vậy mà gặp ác mộng khủng khiếp!”

“Không có gì, có một tên Ma Tu đuổi theo tập kích… đã bị bổn công chúa tiện tay giải quyết.” Tà Quỳnh đáp:

“Tiếc rằng trước đó, Nha Thao đã hy sinh rồi!”

Lê Vĩ thầm khen cô em vợ thông minh, như thế vừa giải quyết được thắc mắc của Vân Linh, vừa hợp thức hoá cho sự biến mất của Nha Thao.

“Vậy à…” Vân Linh nhàn nhạt đáp, trong lòng không quá tin tưởng nhưng cũng chẳng có cách nào.

Hiện tại nàng đang ở trạng thái bị kẻ bí ẩn kia thu giữ Linh Hồn Bổn Nguyên, bản thể không thể tuỳ tiện hoán đổi, vậy nên vừa rồi là thật sự mê mang, không hề biết gì cả.

Bất quá dựa vào tình cảnh xung quanh, khắp nơi đều có vết tích lưu lại, rõ ràng nơi này vừa xảy ra một trận chiến.

Ánh mắt Vân Linh có chút quái dị nhìn lấy Lê Vĩ.

Một lần đến Kỳ Sơn này, Hãn Quốc tổn thất thảm trọng.

Mười Nha Ảnh thì có chín tên đã chết, trùng hợp thế nào mà kẻ tưởng chừng tu vi yếu nhất, thực lực thấp nhất thì lại sống.

Thật sự chỉ là trùng hợp sao?

“Chúng ta ra ngoài, để Vân Linh nghỉ ngơi đi!” Tà Quỳnh ra lệnh nói.

“Tuân mệnh Đại Công Chúa!” Lê Vĩ cung kính chắp tay.

Hai người rời khỏi phòng, Vân Linh gác tay nằm trên giường, ánh mắt lấp loé…

Nàng biết đây chỉ là khởi đầu của sóng lớn, Hãn Quốc chắc chắn sẽ không yên ổn trong thời gian tới.

Thời gian thấm thoát, gần mười ngày sau…

Hãn Càn Điện!

Hãn Đế không triệu tập Đại Công Chúa, cũng không triệu tập Vân Linh hay Lê Vĩ.

Ngược lại, hắn nghe chính miệng những mật thám trung thành nhất của Nha Ảnh bẩm báo tình hình.

Toàn bộ diễn biến ở Kỳ Sơn đều đang được kể lại vô cùng sống động.

Chỉ có như thế, kẻ đa nghi như Hãn Đế mới thật sự tin tưởng…

“Hít!” Hãn Đế hít sâu một hơi, da mặt co rúm lại.

Nếu là tình huống bình thường, một người làm phụ thân chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Bởi vì tuy rằng Hãn Quốc tổn thất đám thiên tài Trần Bạc, Thanh Thành và chín tên Nha Ảnh… nhưng nhi tử và nhi nữ đều còn sống, hơn nữa nhi tử Hãn Nguyên càng là trở thành chân mệnh thiên tử, được Lân Thiên Quốc lựa chọn trở thành truyền nhân, chỉ cần âm thầm phát triển… thành tựu tương lai chắc chắn bất phàm.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Hãn Nguyên không phải con ruột của Hãn Đế, trái lại chỉ là quân cờ để quy tụ Quốc Vận từ trước đến nay.

Điều này khiến Hãn Đế không thể vui mừng nổi, trái lại nội tâm càng là bất an.

Hắn lo lắng Hãn Nguyên sẽ biết được thân phận thật sự, sau đó cùng mình trở mặt thành thù…

Đến khi đó, bằng vào nội tình hùng hậu của Lân Thiên Quốc, Hãn Quốc sẽ gặp tai hoạ.

Chưa kể lần này, Hãn Quốc ở trong mắt thế nhân là phương được lợi lớn nhất, trong khi tất cả thế lực và quốc gia khác lại thương vong thảm trọng mà ngay cả cái rắm cũng chẳng thu được gì.

Thế cục như vậy, Hãn Quốc không thể nghi ngờ sẽ bị đẩy lên đầu ngọn sóng…

Chỉ cần có chút sơ hở lộ ra, đám lang hổ bên ngoài sẽ lao vào cắn xé, không cho Hãn Quốc bất cứ cơ hội ngốc đầu nào.

Làm như thế, vừa có thể hả giận, vừa khiến Lân Thiên Quốc và Hãn Quốc không thể liên hợp.

Nhận thấy lo lắng trong mắt Hãn Đế, Nha Âm Thu cũng cố gắng đè nén nội tâm nặng nề, mở miệng an ủi:

“Bệ hạ đừng quá lo, Thái Tử có vẻ chưa biết mình không phải cốt nhục của ngài… hơn nữa Hãn Quốc chúng ta vẫn còn Quốc Vận bảo hộ, dù đám ngoài kia có mang lòng thù địch, cũng không dám tấn công.”

Nha Âm Thu cũng không bình thản như vẻ bề ngoài, lão nỗ lực bồi dưỡng đồ đệ Nha Thao nhiều năm, để hắn ẩn nhẫn tìm cơ hội gặt hái, tăng cường thực lực… không ngờ cũng vẫn lạc ở chuyến đi Kỳ Sơn lần này.

Đối với Nha Âm Thu, đây chẳng khác nào mất đi một lá bài tẩy có thể phát huy tác dụng lớn trong tương lai.

Mà người báo tin Nha Thao tử vong chính là Đại Công Chúa, khiến Nha Âm Thu dù căm giận cũng không dám chất vấn hay tra hỏi nàng.

Dù sao thì Đại Công Chúa vẫn được kế thừa một phần Quốc Vận, ở Hãn Quốc ngay cả Nha Âm Thu cũng không thể đối địch với nàng, trừ phi có được Hãn Đế chống lưng.

Vấn đề là, Hãn Đế cũng không biết bản lĩnh và thiên phú thật sự của Nha Thao, vì Nha Âm Thu vẫn luôn che giấu thiên phú của đệ tử mình…

Nếu bây giờ lộ ra, chẳng may Hãn Đế hoài nghi Nha Âm Thu có dã tâm riêng thì càng hỏng bét.

Sau khi cân nhắc, Nha Âm Thu chỉ đành nuốt cục tức vào bụng.

“Không được!” Hãn Đế hít sâu:

“Trẫm phải giải độc!”

Nếu Hãn Quốc dễ dàng bị vây công, thì những năm qua khi Nha Ảnh gây thù chuốc oán khắp nơi đã sớm bị diệt rồi.

Quốc Vận còn, Hãn Quốc vẫn còn…

Tuy nhiên, thân mang kịch độc, chiến lực yếu ớt, tình huống hiện tại vẫn khiến Hãn Đế không thể yên tâm.

Hắn đảo mắt, lãnh khốc hỏi: “Lão già khốn kiếp đó vẫn chưa chịu giao ra Tiên Sinh Đan sao?”

Nha Âm Thu bất đắc dĩ lắc đầu, hồi đáp nói: “Cực Lạc Đảo Chủ vô cùng cứng đầu, dù Nha Ảnh đã dùng hết thủ đoạn để tra tấn, dụ dỗ… đủ mọi cách rồi, lão cũng không mở miệng dù chỉ một chút.”

“Cẩn thận, đừng để lão chết đấy!” Hãn Đế bực mình nói.

Kế hoạch ban đầu thành công rực rỡ, Cực Lạc Đảo vào tay của Hãn Quốc, khiến quốc khố dồi dào, nội tình hùng hậu.

Quốc khố của Hãn Quốc giấu dưới lòng đất của Hãn Càn Điện, có Quốc Vận thủ hộ, không lo mất trộm, cực kỳ an toàn.

Nhưng Hãn Đế vẫn chẳng thể vui.

Bởi vì mục tiêu chính là Tiên Sinh Đan vẫn bị giấu trong bụng của Cực Khang, hơn nữa còn gắn liền với tính mạng của lão.

Nếu Cực Khang quyết tử, Tiên Sinh Đan cũng theo đó tiêu tùng.

Mà không lấy được Tiên Sinh Đan, Hãn Đế làm sao giải độc?

“Bệ hạ, từ trước đến nay Hoàng Hậu vẫn luôn thông tuệ, linh mẫn phi phàm… có thể nhờ nàng hiến kế xem sao?” Nha Âm Thu chắp tay nói.

“Hoàng Hậu…” Nhắc đến vị thê tử trên danh nghĩa, Hãn Đế sắc mặt đầy vẻ kiêng kỵ:

“Chỉ cần chút kẻ hở, trẫm sẽ bị nàng nuốt sạch không còn chút cặn, thật sự nhờ được sao?”

Hắn và Hoàng Hậu thuộc dạng vừa hợp tác, vừa đề phòng lẫn nhau… nếu không vạn phần bất đắc dĩ, không muốn nhờ đến nàng.

“Tuy rằng chúng ta cần đề phòng Hoàng Hậu, nhưng nàng cũng cần Quốc Vận ổn định để phát triển lâu dài.” Nha Âm Thu nói:

“Việc giúp bệ hạ có được Tiên Sinh Đan, đối với Hoàng Hậu chưa hoàn toàn bất lợi… hơn nữa chúng ta sẽ hứa cho nàng một viên!”

Hãn Đế vuốt cằm, gật đầu: “Cho truyền Hoàng Hậu vào điện, ngoài ra đem một số tài nguyên đưa đến Phủ Tướng Quân và Phủ Quốc Sư, chia buồn với bọn chúng đã mất đi hai thiên tài.”

“Tuân chỉ!” Nha Âm Thu nhanh chóng đi sắp xếp.

Tại Hãn Quốc, Nha Ảnh vẫn là nội tình quan trọng nhất, là căn cơ số một.

Tướng Quân và Quốc Sư tuy rằng cũng là chức quan lớn, nhưng không quan trọng bằng Nha Ảnh…

Hãn Đế chẳng quá bận tâm, an ủi một chút là được.

Vân Ninh Cung.

Lê Vĩ châm trà, rót nước cho Hoàng Hậu và Vân Linh, khuôn mặt tuấn lãng tươi cười nói:

“Nhờ phúc của nương nương, Kỳ Sơn lần này nguy cơ trùng trùng… ta vẫn toàn mạng quay về.”

“Hừ!” Hoàng Hậu liếc xéo hắn:

“Nghe nói ngươi nhát như thỏ đế, trốn đông trốn tây chưa từng lộ mặt, sống hay chết có ý nghĩa gì sao?”

Cái liếc mắt này của nàng quả thật là phong tình vạn chủng, làm tim Lê Vĩ hơi rung lên.

Năm xưa sở dĩ Lân Thiên Đại Đế độ kiếp thất bại, đó là vì bị thiên địa ghi hận…

Nhưng nếu hắn có được Thiên Vận Chi Thân là Hoàng Hậu song tu cùng, mượn đại lượng Khí Vận của nàng để vơi bớt phần nào lửa giận của trời đất… nói không chừng thật sự có thể cùng với Ngọc Kỳ Lân vượt qua đại kiếp, phi thăng thành Tiên.

Có thể nói, Thiên Vận Chi Thân rất có sức hấp dẫn.

Lấy lại bình thản, Lê Vĩ ngây ngô đáp: “Ở Kỳ Sơn khắp nơi đều là cường giả, ta chỉ ưu tiên giữ mạng mà thôi… may mắn được Đại Công Chúa cứu giúp, bằng không đã bị cả đám Yêu Thú vây công rồi.”

Hoàng Hậu vốn muốn mượn cục diện ở Kỳ Sơn khảo nghiệm Lê Vĩ, đáng tiếc không thu hoạch được gì, tên này từ đầu đến cuối ngoài việc biết cách giữ mạng, chẳng thấy biểu hiện gì nổi trội cả.

Chỉ có lòng trung thành của hắn là đáng khen, bởi vì vào lúc mấu chốt đã đưa tay kéo Vân Linh lên thuyền, xem như cứu phân thân của nàng một mạng.

Mà lúc này, Đại Tổng Quản – Nha Âm Thu bái phỏng, hướng Hoàng Hậu làm động tác mời:

“Thưa nương nương, bệ hạ có vấn đề cần người đưa ra ý kiến!”

“Vấn đề gì? Nói luôn đi!” Hoàng Hậu tuỳ ý nửa nằm nửa ngồi trên giường, tư thái thướt tha, cũng chẳng có ý định đến Hãn Càn Điện.

Đối với cái tên bệ hạ gần như tàn phế kia, nàng chẳng có chút hứng thú nào…

Ngược lại, trong đầu vô thức hiện lên thân ảnh của nam tử ngang tàn, bá đạo, tà dị xuất hiện trong tàn tích dưới lòng đất.

Kẻ đó… như một vị đế hoàng nơi Địa Ngục, thao túng tất cả trong lòng bàn tay.

Dù hắn đã khiến nàng không thu hoạch được gì, nhưng cũng xem như gián tiếp cứu phân thân của nàng thoát khỏi tay Lân Thiên Đại Đế.

“Chuyện này…” Nha Âm Thu quét mắt nhìn Vân Linh và Lê Vĩ.

“Cứ nói đi!” Hoàng Hậu ung dung:

“Từ bao giờ một đại tổng quản như ngươi, lại sợ hai hậu bối làm lộ tin tức?”

Nha Âm Thu thầm nghĩ cũng phải, Vân Linh và Vân Khôi đều như con kiến, có cho lá gan cũng không dám đem bí mật nói ra ngoài, mà Hoàng Hậu cũng không để điều đó xảy ra… dù sao thì nàng ta vẫn còn cần Quốc Vận của Hãn Quốc để tu luyện.

“Chuyện là thế này!” Nha Âm Thu chắp tay, đem tình huống ở Cực Lạc Đảo kể lại một lần:

“Chúng ta đã bắt được đảo chủ Cực Khang, nhưng lão già này đã quyết tử, thà chết cũng không đem bí mật Tiên Sinh Đan tiết lộ.”

“Tiên Sinh Đan?” Trong lòng Lê Vĩ hơi động.

Hắn kế thừa Y Đạo Quỷ Cốc, lại chưa từng nghe qua loại đan dược này…

Có lẽ đó là một loại đan dược khác, nhưng được tổ tiên của Cực Lạc Đảo tự ý đặt tên nên mới kỳ lạ như vậy…

“Bệ hạ biết nương nương thông minh, trí tuệ bất phàm… muốn thỉnh cao kiến!” Nha Âm Thu nói xong, yên lặng chờ đợi.

Hoàng Hậu không vội trả lời, trái lại có chút hào hứng nhìn Lê Vĩ nói:

“Vân Khôi, ngươi cảm thấy sao?”

“Tiểu tử không dám vọng ngôn, đây là đại sự của bệ hạ!” Lê Vĩ vội vàng lắc đầu.

“Cứ nói đi, bổn cung cho phép!” Hoàng Hậu phất tay:

“Đây là cơ hội của ngươi, nói hay sẽ có thưởng!”

“E hèm!” Lê Vĩ ho khan một tiếng, mở miệng:

“Nếu Cực Khang quyết chết, tại sao không chết? mà phải gánh chịu tra tấn nặng nề từ Nha Ảnh?”

“Thật ra lão chưa muốn chết, bởi vì còn bận lòng cô cháu gái Cực Tịnh kia!”

“Thông minh đấy!” Hoàng Hậu hài lòng gật nhẹ cằm, nói thêm:

“Một ngày chưa xác định được Cực Tịnh bình an, Cực Khang sẽ cố gắng chống đỡ hơi tàn… muốn ép lão ta giao Tiên Sinh Đan, nên dùng mạng Cực Tịnh uy hiếp!”

Cực Tịnh là hy vọng duy nhất của Cực Lạc Đảo, Cực Khang sẽ không dễ dàng khuất phục khi nàng vẫn còn ở ngoài kia…

Ngược lại nếu Hãn Quốc tóm được Cực Tịnh, việc ép Cực Khan sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

“Chuyện này…” Nha Âm Thu thở dài:

“Cực Tịnh đã được Cực Khang đẩy vào hư không, chẳng ai biết sẽ bị truyền tống đến nơi nào, dù là Nha Ảnh cũng khó truy lùng nàng.”

“Thế các ngươi không biết tự tạo ra một Cực Tịnh sao?” Hoàng Hậu khinh bỉ nhìn hắn.

“Ồ?” Ánh mắt Nha Âm Thu sáng rực lên, tim đập thình thịch:

“Đây đúng là diệu kế, không cần tìm Cực Tịnh thật… chỉ cần một Cực Tịnh giả mạo là đủ, phải khiến Cực Khang tin rằng đó là thật…”

“Hiểu rồi thì đi làm!” Hoàng Hậu tuỳ ý phất tay.

“Nhưng mà…” Nha Âm Thu lại khó khăn nói:

“Tuy rằng Nha Ảnh có nhiều thủ đoạn nguỵ trang, nhưng e rằng khó qua mặt được lão quái vật như Cực Khang a, rất khó để tạo ra một Cực Tịnh giả hoàn mỹ, chút sơ hở là lộ tẩy ngay.”

Hoàng Hậu hơi suy nghĩ, liền từ tốn lên tiếng:

“Việc này bổn cung lo được, đem tên Cực Nhạc đến đây, bổn cung sẽ từ chỗ hắn khai thác thông tin, nhằm tạo ra một Cực Tịnh giống nhất.”

“Đa tạ nương nương!” Nha Âm Thu mừng rỡ như điên:

“Nếu đại sự thành, người sẽ không thiếu một viên Tiên Sinh Đan!”

“Quá ít!” Hoàng Hậu lười biếng:

“Nói với bệ hạ, đưa đến trước một phần lễ vật… nếu bổn cung không hài lòng, sẽ chẳng có Cực Tịnh nào xuất hiện.”

“Được thưa nương nương!” Nha Âm Thu chỉ có thể cắn răng đáp ứng.

Lê Vĩ âm thầm tán thưởng…

Hắn đương nhiên biết, Hoàng Hậu sẽ tạo nên Cực Tịnh bằng cách nào… không thể không thừa nhận, trí tuệ của nàng khiến người ta phải thán phục.

Thiên Mệnh Cách – Như Ý Phân Thân: biến đổi diện mạo, ý thức, tu vi của phân thân theo ý muốn của bản thể một cách hoàn hảo.

Vân Linh sẽ nhập vai Cực Tịnh…

Hoàng Hậu ra tay, bằng vào Như Ý Phân Thân này… e rằng Cực Khang sẽ bị qua mặt.

Lê Vĩ khá hứng thú, Tiên Sinh Đan kia liệu có thần thánh như lời đồn…

Náo nhiệt lần này, hắn phải lén tham gia.

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com