Chương 227: ÁC MỘNG!

Chapter truyện / Chương 227: ÁC MỘNG!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 227: ÁC MỘNG! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 227: ÁC MỘNG! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Cường giả Độ Kiếp của Tứ Đại Quốc tập hợp, vây diệt tà nữ này!”

Theo mệnh lệnh của bốn vị Đế Quân…

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Bầu trời chấn động, cả giang sơn Hãn Quốc rung chuyển, không gian sụp xuống cho từng cổ khí tức Độ Kiếp Kỳ giáng lâm.

Đến từ Đại Mông Quốc chính là Đại Mông Quận Chúa, Đại Mông Pháp Vương, Đại Mông Chiến Tướng.

Đến từ Hoành Quốc có Hoành Thái Thượng Hoàng, Hoành Thân Vương.

Mà từ phía Sát Linh Quốc có Tam Đại Sát Linh, trong đó dẫn đầu là Sát Linh Đệ Nhất – Sát Lẫm và hai huynh đệ dưới trướng.

Ngự Cổ Quốc không chịu thua kém, một lần triệu hoán Đại Tế Ti, Vu Lão, Đại Trưởng Lão.

Hiển nhiên, ngoại trừ Hoành Quốc có vẻ yếu thế hơn một chút… những đại quốc khác đều có nội tình không kém gì so với Hãn Quốc, điều động chiến lực cao tầng, tất cả đều là Độ Kiếp Kỳ cường giả.

Trong thoáng chốc, uy áp, khí thế của bọn hắn đã thô bạo tung hoành, nghiền ép vào Tà Liễu ở trung tâm.

“Hự…” Tà Liễu rên lên một tiếng, Thiên Tà Kính xoay tròn trước mắt, chân dài trượt dài giữa không trung.

“Thiên Tà Giáo Chủ, đây là Thiên Nguyên… không phải Thiên Tà Giáo của ngươi!” Hoành Thái Thượng Hoàng vuốt râu trắng, trầm giọng nói:

“Nể mặt mẫu thân ngươi năm xưa có chút quen biết với trẫm, trở về Hỗn Vực đi thôi!”

“Haha lão già, ai cho nàng đi?” Đại Mông Khả Hãn trừng mắt nhìn Thái Thượng Hoàng của Hoành Quốc, cười lạnh:

“Đây là cơ hội tốt nhất để vây diệt một vị Giáo Chủ cường đại, chiếm đoạt Thiên Tà Kính và Thiên Tà Cửu Thức!”

Lời vừa nói ra, ánh mắt các đại cường giả đều loé lên vẻ tham lam.

Tà Lực rất mạnh là điều ai cũng đã nhìn thấy, Thiên Tà Thức Thứ Chín kết hợp với Thiên Tà Kính càng có uy lực phạt thiên.

Thủ đoạn như thế… chỉ cần là tu sĩ, ai không muốn sở hữu?

Các vị Đế Quân hoàn toàn có niềm tin vào nội tình và thủ đoạn của mình, đủ để vây sát Thiên Tà Giáo Chủ.

Tóc đen tung bay, hắc bào nhẹ vũ động… khoé môi Tà Liễu cong lên một tia tươi cười ẩn ý:

“Gọi tay chân đến vây công? Các ngươi sẽ không hối hận chứ?”

“Hư trương thanh thế!” Sát Linh Quốc Chủ hừ lạnh, nắm giữ Tử Lôi Chuỷ Thủ trong tay, tự tin nói:

“Trẫm biết sau lưng ngươi còn Thiên Tà Giáo… nhưng như thế thì sao? Được bao nhiêu Độ Kiếp Kỳ?”

Chúng nhân gật đầu tán thành…

Nghe nói gần nhất Thiên Tà Giáo vẫn còn bỏ trống vị trí Đại Trưởng Lão, cho dù vẫn còn Nhị Trưởng Lão, Tam Trưởng Lão là Độ Kiếp Kỳ… nhưng gọi hết đến đây, số lượng vẫn ít đến đáng thương so với các phương Đế Quốc.

Đây là lý do vì sao khi đã quyết định triệu hoán nội tình, các vị Đế Quân sẽ có lòng tin như vậy.

Tích luỹ vô số năm của một Tu Chân Quốc hàng đầu Thiên Nguyên không phải chuyện đơn giản, nhất là khi bốn phương Tu Chân Quốc liên hợp đối phó.

Dù có phát độc Đế Quốc và Tà Giáo giao chiến, bốn đánh một… Thiên Tà Giáo thảm bại không thể nghi ngờ.

Thậm chí dù kẻ giật dây sau màn là Thiên Tà Lang Quân xuất hiện thì tính sao?

Cùng lắm chỉ là Độ Kiếp đỉnh phong, bọn hắn vẫn có thể ỷ vào số lượng mà chiến thắng.

“Nếu đã vậy… bổn toạ cũng phải gọi viện binh!” Tà Liễu nở nụ cười.

Lê Vĩ âm thầm rùng mình, hắn biết nàng sắp gọi ai, ánh mắt trở nên thương hại nhìn các phương Đế Quốc.

“Khà khà, gọi hết đến đây… chúng ta diệt luôn một thể!” Đại Tế Ti của Ngự Cổ Quốc cất giọng già nua, để lộ hàm răng đen với vài chiếc răng sún, từ trong miệng khi nói chuyện còn có vài con gián hôi thối bay ra khiến người khác phải rùng mình.

“Tà Liễu, gọi cả Thiên Tà Giáo của ngươi đến!” Hoành Đế ngạo nghễ nói:

“Chúng ta diệt trừ một lần, để tránh đêm dài lắm mộng!”

Tứ đại Đế Quân và cường giả đỉnh cấp dưới tay đều vô cùng tự tin, cho rằng dù Nhị Trưởng Lão, Tam Trưởng Lão hay cả tám vị Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo đến, vẫn sẽ bị bọn hắn nghiền ép.

Ai mà không biết kể từ khi mất đi Đại Trưởng Lão – Cốt Giang, Thiên Tà Giáo vẫn luôn thiếu khuyết một vị cường giả hàng đầu.

Tà Liễu dù lợi hại đến đâu, cũng không thể ở trong cùng cảnh giới gánh cả Thiên Tà Giáo chống lại tứ đại Đế Quốc được.

Hàng tỷ sinh linh cảm thấy hoang mang, bọn hắn cũng không ngờ các phương Đế Quốc này lại vô liêm sỉ đến vậy.

Người đứng đầu vây công không lại, liền hợp sức chiến hội đồng.

Niềm tin lại có chút dao động, Quốc Vận Kim Long vừa mới khoẻ lại bỗng trở nên ảm đạm vài phần…

“Thiên Tà Giáo Chủ sẽ giải quyết cục diện này thế nào đây?” Trên một đỉnh núi phía xa, Thương Bảo Hoàng Đế vuốt cằm.

Đứng bên cạnh chính là Trưởng Công Chúa – Thương Nhã, ánh mắt nàng từ đầu đến cuối chưa từng có chút hoài nghi, hồi tưởng lại nam nhân như đến từ địa ngục bên trong di tích… không ngờ hắn lại là Thiên Tà Lang Quân, phu quân của Giáo Chủ.

Chẳng trách có thể chinh phục được trái tim của nữ cường nhân tài sắc vẹn toàn như Tà Liễu.

Thương Nhã kiên định nói: “Nữ nhi không biết, nhưng nam nhân kia chưa lộ diện… chứng tỏ Tà Liễu không đáng lo ngại.”

Thương Bảo Hoàng Đế kinh ngạc nhìn nữ nhi của mình, từ trước đến nay… chưa từng thấy nữ nhi sùng bái, tin tưởng gần như mù quáng vào một người như thế.

Mà lúc này, trước áp lực cực lớn của cả đám Độ Kiếp Kỳ, Tà Liễu chỉ nhẹ nhàng cong đầu ngón tay điểm lên thiên không.

XOẸT!

Tà Lực bắn lên thật cao, sau đó nổ ra như một đám pháo hoa màu đen âm trầm, xé toạc cả mây mù.

Giữa không trung, một chữ “ĐẾN!” được ngưng kết bằng Tà Lực hiện ra rõ ràng, dù cách xa trăm vạn dặm cũng có thể nhìn thấy mơ hồ…

Hiển nhiên, Tà Liễu đã gọi viện binh đúng như nàng nói.

Nhưng mà không nhiều người đánh giá cao, bởi vì dù tất cả tu sĩ Thiên Tà Giáo xuất hiện ở đây… cũng khó mà lật ngược được thế cờ.

“Gọi người rồi, ngươi có thể nằm xuống!” Hoành Đế cười dài, ỷ vào phe mình đông hơn, tự tin chủ động công kích:

“Hoành Quân Chiến Kích – Trấn Thiên!

Chiến Tướng Quân Hồn gầm thét, một thanh hắc kim trường kích hội tụ Sát Ý và Chiến Ý sống động luân chuyển, nhất kích quét thẳng xuống Tà Liễu.

“Đừng quên phần bổn khả hãn!” Thời khắc này, Đại Mông Khả Hãn chẳng khác nào một con quái thú, hắn thấp thụ tất cả sinh cơ của Thượng Cổ Nham Tượng, tám cánh tay phủ đầy dung nham.

Cửu Chuyển Thể Tu bùng phát sức mạnh, cùng với tầng tầng lớp lớp Nham Thạch bao trùm nắm đấm, ở trên không oanh tạc xuống Tà Liễu như từng khối thiên thạch, nặng nề mà thô bạo.

Trước thế công tàn nhẫn như vậy, Thiên Tà Kính chỉ nhẹ xoay tròn, Tà Liễu không thèm liếc mắt, trái lại vô cùng bình thản ung dung.

“Sao lại như vậy…” Hoàng Hậu, Cực Khang đám người giật mình.

“Tỷ tỷ cẩn thận!” Tà Quỳnh nhịn không được lo lắng nhắc nhở, vô thức nhìn về phía Lê Vĩ.

Chỉ thấy hắn khí định thần nhàn, so với tỷ tỷ còn thoải mái hơn, dường như chẳng có chút áp lực hay lo lắng nào.

Cả Hãn Quốc chìm trong khiếp sợ và bất an…

Nhưng mọi thứ chỉ diễn ra rất nhanh…

“Hoành Cẩu Tặc… lần trước dạy dỗ ngươi một lần, chưa biết sợ nhỉ?”

Ngay khi công kích của Hoành Đế vừa xuống, có tiếng cười tiêu hồn thực cốt bỗng nhiên vang lên.

Không gian sụp đổ thành từng mảnh…

Từ trong đó, thiên ti vạn lũ Quỷ Lực cuồn cuộn gào thét mà ra…

Chỉ trong nháy mắt, đã hình thành một cái mặt quỷ như dạ xoa khổng lồ.

Mặt quỷ nở nụ cười lãnh huyết, xông thẳng lên thiên không nhuộm đỏ một vùng trời, oanh thẳng vào Hoành Quân Nhất Kích.

ĐÙNG!

Càn khôn rung chuyển, trường kích hắc kim ầm ầm vỡ nát…

Mặt quỷ tiếp tục hung hăng, lao thẳng vào Chiến Tướng Quân Hồn một cách dữ dội.

PHỐC!

Hoành Đế thổ huyết, Chiến Tướng Quân Hồn tru lên, hàng vạn binh lính liên kết tiềm thức và tinh thần gào thét thê thảm, hoá thành huyết vụ…

Mặt quỷ tán đi, lộ ra bản thể là một mỹ nhân tóc đỏ, mắt đỏ, da trắng như tuyết trong bộ sườn xám màu đỏ, nàng nhấc chân dài miên man không chút tỳ vết, đi giày gót cao cũng đỏ rực như son, đạp thẳng vào lồng ngực của Hoành Đế khiến hắn run sợ…

Khi chúng nhân còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, bầu trời đang ban ngày trở nên tăm tối, mặt trời khuất dạng, biển sao chiếu rọi, rực sáng tinh không.

Hàng nghìn ngôi sao rực sáng xuất hiện đầy lộng lẫy giữa chiến trường túc sát.

Tinh Thần Chi Lực hội tụ như những vòng xoáy trắng bạc, cảnh tượng như ngân hà buông xuống, diễm lệ nhưng cũng đầy rẫy sát cơ.

XOẸT.

Ánh sao rơi xuống như mưa, một lần nghiền nát toàn bộ nắm đấm dung nham của Đại Mông Khả Hãn… lưu tinh bay vọt, bắn thẳng vào cơ thể hắn.

PHỐC!

Thân thể khổng lồ của Đại Mông Khả Hãn lập tức hiện ra hàng loạt cái lỗ máu, đau đớn đến hắn gào lên:

“Kẻ nào?”

Giữa biển sao toả sáng trong đêm đen, một tà bạch bào nhẹ lay động, tóc trắng tinh khiết không thể hình dung, vẻ đẹp của mỹ nhân khiến cả ánh sao phải ảm đạm, tất cả sự huyễn lệ trở thành vật làm nền.

Nàng đạp bước giữa ánh sao rơi, mỗi vì tinh tú như nâng đỡ gót ngọc, đôi mắt trong veo thâm thuý, ngũ quan sắc sảo cao quý, khí chất thanh cao thoát tục như tiên tử không nhiễm khói lửa trần giang.

Toàn trường ngây ngẩn như mất hồn… thậm chí quên mất cả khí thế cường đại và huỷ diệt vừa được thể hiện.

Nhất là khi hai vị mỹ nhân hạ xuống bên cạnh trái phải của Tà Liễu.

Một người yêu mị, quyến rũ… có thể nói là tuyệt thế quỷ cơ, hồng nhan hoạ thuỷ.

Một người cao quý xuất trần như cửu thiên huyền nữ không thuộc về nhân gian.

Cùng với Thiên Tà Giáo Chủ lãnh diễm, bá khí đứng ở trung tâm.

Trở thành một bức tranh tam hoa, làm vạn vật lu mờ… cả đại giang sơn, tất cả cường giả đỉnh cấp của Thiên Nguyên đều phải làm nền cho phong cảnh đẹp đến vô thực ấy.

“Đó là…” Hoàng Hậu là một trong số ít người kịp thời lấy lại tỉnh táo, không dám tin thốt lên:

“Tinh Vân Các Chủ và Tội Thành Chi Chủ?”

“Hoang đường!” Hoành Thái Thượng Hoàng gầm lên:

“Ba thế lực này chẳng phải vẫn luôn cạnh tranh gay gắt sao? Cớ gì liên thủ?”

Sau một thoáng bị kinh diễm bởi dung mạo vạn năm khó tìm, nội tâm chúng sinh tại Thiên Nguyên trở nên hoang mang, nặng nề… thậm chí có chút sợ hãi.

Từ trước đến nay, ba thế lực hàng đầu Hỗn Vực luôn ngấm ngầm tranh đấu, tam đại nữ cường càng là ít có giao tình, thậm chí minh ám tranh phong.

Vậy mà giờ phút này, cảnh tượng tưởng chừng khó xuất hiện ngay cả ở trong giấc mộng đang diễn ra trước ánh mắt của tất cả.

Tinh Vân Các Chủ – Công Tôn Thuyên.

Tội Thành Chi Chủ – Lưu Xích Luyện.

Hai vị nữ cường lại giáng lâm vì sự triệu hoán của Thiên Tà Giáo Chủ – Tà Liễu.

Một màn đáng sợ hơn tiếp tục diễn ra…

Chỉ thấy Công Tôn Thuyên nhấc lên váy dài ngân bạc, Lưu Xích Luyện khẽ cong cánh môi đỏ rực, cùng nhau lên tiếng gọi:

“Đại tỷ gọi chúng ta!”

“Ừm!” Tà Liễu nhẹ gật đầu, chắp tay phía sau, khí định thần nhàn nói:

“Bọn chúng muốn vây công ta, hai vị muội muội cảm thấy nên giải quyết thế nào?”

Tinh Vân Các Chủ khẽ chớp mắt, Tội Thành Chi Chủ liếm nhẹ phiến môi, đồng thành lên tiếng:

“Sát!”

Toàn trường rùng mình, toàn bộ Độ Kiếp Kỳ đang có mặt vô thức lùi một bước…

Ngay cả lục y nữ tử, Nha Lăng và Nha Diện đang chiến đấu ở bên kia cũng phải rùng mình trước áp lực các nàng mang đến.

Danh tiếng của tam đại nữ cường ở Hỗn Vực từ lâu đã như sấm động bên tai, không chỉ ở Man Di Chi Địa, mà dù là Đại Hằng Hải hay Huyền Binh Đại Lục bên bờ kia cũng có thể nghe thấy…

Các nàng không chỉ nổi danh về diện mạo có thể làm chúng sinh điên đảo, mà chiến lực và phong cách hành sự cũng khiến vô số người bàn luận say sưa…

Tinh Vân Các hành sự quang minh lỗi lạc, đường đường chính chính…

Tội Thành ưu tiên lợi ích đến mức cực đoan, chỉ cần có lợi ích, sẵn sàng bảo vệ kẻ mang tội nghiệt đầy người, nhưng cũng chỉ cần một cái giá đủ lớn… có thể tiện tay mà vứt bỏ.

Thiên Tà Giáo hành sự không thiện không ác, tuỳ tâm sở dục, theo tâm mà làm, không quan tâm lý do hay kết quả… tất cả chỉ bằng một chữ “tà”.

Tưởng chừng như nước với lửa, giờ đây chính miệng Các Chủ và Thành Chủ lại gọi Giáo Chủ là tỷ tỷ.

Là chúng ta điên, hay thế gian này vốn dĩ đã không được bình thường?

Đừng nói là bọn hắn, ngay cả muội muội ruột của Tà Liễu là Tà Quỳnh cũng trợn mắt há hốc mồm, hoài nghi nhân sinh.

Tất cả như một giấc mộng không chân thật…

Nhưng đối với các phương cường giả tại Thiên Nguyên, đây là ác mộng!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com