NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 365: TIỂU BỐI BÍ ẨN – KIỂM KÊ CHIẾN LỢI PHẨM! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Chiến Giới Châu lắng đọng một khoảng không gian ấm áp, bình yên đến lạ kỳ.
Gió nhẹ mơn man qua từng ngọn cỏ xanh biếc, suối ngọc uốn lượn dưới chân đồi róc rách buông từng khúc ca thanh tĩnh. Hương thơm thoang thoảng của đan dược sau lò luyện cực phẩm vẫn chưa tan hết, quấn quýt quanh thạch đài bằng ngọc bích ôn nhuận.
Lê Vĩ ngồi bệt dưới nền đất, khóe môi rách một đường nhỏ rỉ máu, nhưng gương mặt hắn lại rạng rỡ một nụ cười hiếm hoi…
Trong lòng hắn, con rái cá nhỏ Tiểu Bối vẫn đang dụi dụi cái đầu tròn xoe, lông xù mềm mại vào ngực áo, hai móng vuốt trước bấu chặt lấy vạt áo xám như sợ rằng chỉ cần buông tay ra là cơn ác mộng bị bắt cóc, bị phong tỏa ký ức sẽ lại ập đến.
Bên bờ vai gầy, Oa Oa tròn trĩnh màu bích lục ánh tím, hai con mắt đen láy đảo tròn linh động, cái miệng rộng ngoác ra liên tục cọ cọ lớp da lành lạnh vào cổ hắn.
“Oa! Oa!”
Nó kêu lên hai tiếng thanh thúy, như muốn tranh công, lại như muốn làm nũng đòi thưởng sau bao tháng ngày bị bắt giữ.
“Được rồi… đều đã qua cả rồi.”
Lê Vĩ khẽ vỗ về sống lưng Tiểu Bối, một tay khác nâng Oa Oa lên lòng bàn tay, ngón tay nhẹ nhàng gãi gãi cái cằm nhẵn bóng của nó.
Sau giây phút đoàn tụ, ánh mắt Lê Vĩ dần dần trở nên sắc sảo.
“Hửm?”
Hắn phát hiện ra, luồng khí tức lưu chuyển trong đan điền của Tiểu Bối lúc này không còn là Yêu Linh Lực thông thường của hạ giới nữa, mà là một cỗ Yêu Tiên Lực thuần khiết, cô đọng và vô cùng!
Những tia lôi đình màu tím nhạt đan xen cùng thủy vụ mờ ảo, hòa quyện với phong hoả linh khí cuộn trào quanh đan điền của nó, rõ ràng đã vượt qua gông cùm phàm trần, chạm tới cảnh giới Yêu Tiên!
Quay sang Oa Oa, tình huống lại càng thêm rõ rệt… yêu đan nhỏ xíu đã hoàn toàn lột xác, chuyển hóa thành một viên Quỷ Độc Yêu Đan màu tím đen lấp lánh cửu sắc quang mang. Khí tức của nó thâm trầm, nội liễm, độc tính không hề đơn giản.
Nó… cũng đã là Yêu Tiên!
Tống Thiến và Cổ Độc Ngạc!
Hai kẻ kia dẫu tàn nhẫn, bỉ ổi, bắt cóc Tiểu Bối và Oa Oa với dã tâm hiểm độc, nhưng bọn chúng không hề có ý định phế bỏ hay biến chúng nó thành phế vật.
Ngược lại, vì nhận thấy tư chất bất phàm của Tiểu Bối và huyết mạch dị biến độc nhất vô nhị của Oa Oa, bọn chúng đã không tiếc tài nguyên, bồi dưỡng để thúc ép đột phá nhằm có giá trị sử dụng.
Cũng may, căn cơ của Tiểu Bối và Oa Oa đều rất vững chắc, dù bị cưỡng ép đột phá thành Tiên… chúng nó vẫn không chịu ảnh hưởng quá lớn.
Như có dự cảm, Lê Vĩ thi triển Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Oa Oa vẫn bình thường… vẫn là hai khối bia đá màu đỏ hiện ra phía sau nó.
Thiên Mệnh Cách – Độc Đạo Chi Vương: là vương giả bên trong vạn Độc, có thể cắn nuốt, khắc chế, đối phó hàng vạn loại độc tố chênh ba đại cảnh giới trong thiên địa.
Thiên Mệnh Cách – Quỷ Diện Xá: Quỷ Uyên Độc Thiềm có thành Quỷ Diện đoạt xác mục tiêu có thực lực yếu hơn hoặc trong điều kiện đối phương đã bị nhiễm độc, ký sinh vào thân thể, thao túng nhận thức cùng linh hồn, thậm chí luyện con mồi thành Độc Nô.
Thế nhưng, khi ánh mắt Lê Vĩ vừa quét qua Tiểu Bối…
“Ầm!”
Trong đầu Lê Vĩ như có một tiếng sét nổ vang! Hắn giật mình đến mức suýt chút nữa buông lỏng tay, đồng tử trừng to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào hai khối bia đá rực rỡ kim quang chói mắt.
“Cái… cái này là thế nào?!” Lê Vĩ nghẹn giọng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hắn nhớ rất rõ!
Trước đây Tiểu Bối sở hữu hai Mệnh Cách nguyên bản…
Thứ nhất là Thiên Mệnh Cách – Thập Hành Chi Thân: phá vỡ mọi quy luật ngũ hành thông thường của thế gian, cho phép một sinh linh có thể dung nạp và sở hữu tối đa 10 loại Thuộc Tính Linh Căn khác nhau.
Thứ hai là Đại Mệnh Cách – Mỹ Thực Cường Thân: Một mệnh cách vừa buồn cười nhưng lại vừa lợi hại, chỉ cần Tiểu Bối ăn thật nhiều đồ ăn ngon, mỹ thực trần gian hay linh thực sơn hào hải vị, cơ thể nó sẽ tự động tiêu hóa, chuyển hóa thành tinh hoa để tự phục hồi vết thương và không ngừng cường hóa thể phách.
Nhưng mà giờ phút này…
Trước mắt Lê Vĩ, hai cái Mệnh Cách cũ kia đã hoàn toàn biến mất… không, phải nói là lột xác!
Tiên Mệnh Cách – Cực Hành Chi Thân: Cho phép chủ thể sở hữu vô vạn thuộc tính giữa trời đất! Phàm là thuộc tính tồn tại trong chư thiên vạn giới, từ ngũ hành cơ bản, phong lôi băng ám quang, cho đến không gian, thời gian, sinh tử,… đều có thể tự do dung nạp và ngưng tụ Linh Căn.
“Vô hạn thuộc tính?!” Lê Vĩ hít ngược một ngụm khí lạnh, cả người nổi da gà.
Sở dĩ hắn có thể dung nạp nhiều Thuộc Tính, thậm chí là Dị Thuộc Tính… đó là nhờ vào Thai Khí có khả năng Hợp Căn.
Nhưng nên biết rằng, Thai Khí đến từ khẩu quyết công pháp của Khí Ngục – một đồ vật nghịch thiên.
Vậy mà Tiểu Bối không cần Khí Ngục, cũng chẳng cần đúc Thai Khí vẫn có thể luyện hoá Thuộc Tính không giới hạn?
Chưa dừng lại ở đó, ánh mắt hắn nhìn sang khối bia đá thứ hai.
Tiên Mệnh Cách – Mỹ Thực Kim Thân: Cơ thể thoát thai hoán cốt, mỗi khi hấp thu mỹ thực và tài nguyên…, không những sức mạnh được cường hóa, mà trong chiến đấu có thể tùy ý kích hoạt trạng thái “Hoàng Kim Yêu Thể”, khả năng chiến đấu và phòng ngự đều tăng lên theo cấp số nhân.
“Sao lại như thế? Mệnh Cách lại có thể tự động thăng cấp sao?!” Lê Vĩ hoàn toàn ngẩn ngơ.
Với tri thức hiện có của hắn, chưa từng có khái niệm việc Mệnh Cách của một sinh linh có thể tự ý “tiến hóa” như vậy.
Tiểu Bối thấy Lê Vĩ nhìn mình trừng trừng với vẻ mặt quái dị, đôi tai nhọn của nó khẽ cụp xuống, hai mắt chớp chớp ngơ ngác:
“Chít?”
Lê Vĩ dở khóc dở cười, lắc đầu thở dài một hơi. Con rái cá ngốc nghếch này hoàn toàn chẳng hề hay biết bản thân nó lúc này đang mang trên mình những thiên phú mà ngay cả hắn cũng phải thèm chảy nước miếng.
Đúng lúc này, từ sâu trong ý thức, giọng nói non nớt nhưng lại mang theo vài phần cổ quái và bỡn cợt bỗng nhiên vang lên:
“Bất ngờ lắm à?”
Lê Vĩ thu lại thần sắc kinh ngạc, trầm giọng hỏi: “Tiểu Đồng, ngươi biết chuyện này là sao đúng không? Mau nói! Đừng có úp úp mở mở với ta!”
Tiểu Đồng cất lời, thanh âm hơi chút đắc ý:
“Hừ, ngươi nghĩ rằng năm xưa ở hạ giới, việc một con rái cá nhỏ tầm thường lại tình cờ xuất hiện bên cạnh Thấu Mệnh Nhãn, thậm chí còn xem ta như cục đá mà đùa nghịch được sao?”
Lê Vĩ chấn động tâm thần: “Ý ngươi là…”
Tiểu Đồng thu lại nụ cười bỡn cợt, thanh âm nghiêm nghị:
“Trước khi tọa hóa, lão chủ nhân của ta – Quỷ Cốc Tử từng du hành qua vô số cấm địa viễn cổ, xé rách không gian tiến vào một bí cảnh nằm giữa ranh giới âm dương. Ở nơi sâu nhất của bí cảnh đó, đã tìm thấy một quả trứng.”
“Chính là quả trứng nở ra Tiểu Bối?!” Lê Vĩ bật thốt lên.
“Chính nó!” Tiểu Đồng gật đầu, giọng điệu trầm thấp:
“Nó sẽ tự động tiến hóa Mệnh Cách để thích ứng với từng cột mốc tu vi! Ở hạ giới, nó là Đại Mệnh, Thiên Mệnh… Lên tới Tiên Giới, thành Tiên rồi, nó tự nhiên sẽ đạt tới Tiên Mệnh Cách!”
Tiểu Đồng hít sâu một hơi, thanh âm bỗng hạ thấp xuống cực điểm, mang theo một sự rung động không thể che giấu:
“Thậm chí tiềm lực thực sự của con rái cá này, tương lai nó có thể tiến hóa đến bước nào… ngay cả ta cũng không thể ước tính và đoán trước được!”
Không gian bên rơi vào một khoảng lặng.
Gió như ngừng thổi, mây như ngừng trôi.
Lê Vĩ ngồi im tại chỗ. Từng lời nói của Tiểu Đồng như những đợt sóng thần đập liên hồi vào tâm trí hắn.
Một sinh linh mang khả năng thích ứng tuyệt đối… Một quả trứng nhặt được từ bí cảnh âm dương… Một tiềm năng vô hạn…
Chẳng trách năm đó, Tiểu Bối xem Thấu Mệnh Nhãn là một viên đá, cầm chơi ở trong tay.
Với bản tính mắt cao hơn đầu của Tiểu Đồng, dù là Thần Thú bình thường e rằng cũng đừng hòng chạm vào nó!
Lê Vĩ không tưởng tượng nổi, Tiểu Bối lại là sinh vật do Quỷ Cốc Tử tìm thấy, còn để nó ở cùng chỗ với Tiểu Đồng.
Mình nhờ vào Cầu Thang Thần Bí mới có thể thăng cấp Mệnh Cách…
Còn Tiểu Bối, tự động thích nghi và lột xác?
Hắn nhìn xuống… Con rái cá lúc này đang đưa cái móng vuốt nhỏ lên gãi gãi bụng, miệng ngáp một cái thật dài, để lộ hai cái răng nanh nhỏ xíu, mắt nhắm tịt lại vẻ lười biếng.
Ai mà ngờ được, một sinh linh trông ngây ngô, tham ăn và bám người như thế này, lại mang trong mình một bí mật kinh thiên động địa.
Sau sự ngỡ ngàng ban đầu, khóe môi hắn từ từ cong lên, rồi hắn ngửa mặt lên trời, phát ra một tràng cười sảng khoái, ngông cuồng và hưng phấn:
“Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!”
Bao nhiêu mệt mỏi trong khoảnh khắc này đều tan thành mây khói. Hắn không cần biết tương lai Tiểu Bối sẽ trở thành tồn tại kinh khủng cỡ nào, hắn chỉ biết rằng, tiểu gia hỏa này là người nhà của hắn!
“Tiểu Bối không được lười biếng!”
Lê Vĩ bế con rái cá nhấc bổng lên cao, nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn long lanh của nó, cười nói:
“Ngươi có biết bản thân ngươi vừa biến thành một con quái vật nhỏ rồi không? Ta sẽ đích thân dạy ngươi cách vận dụng hai cái Tiên Mệnh Cách mới này!”
Tiểu Bối bị nhấc lên, bốn chân ngắn củn huơ huơ trong không khí, ngơ ngác hỏi: “Tiên Mệnh Cách? Ăn có ngon không Vĩ?”
Lê Vĩ bật cười ha hả, gõ nhẹ vào trán nó một cái: “Ăn, chỉ biết có ăn thôi! Nhưng lần này ngươi nói đúng một nửa rồi đấy. Cái ‘Mỹ Thực Kim Thân’ này, đúng là phải ăn thật nhiều mới phát huy được uy lực!”
Nói là làm, Lê Vĩ lập tức đặt Tiểu Bối xuống đất, bắt đầu thông qua Khế Ước giữa người và thú, truyền thông tin cho nó.
Để nó biết bản thân mình đã trở nên lợi hại như thế nào…
Tiểu Bối ngoan ngoãn làm theo… thử vận Yêu Lực, bên trái nó là lôi đình màu tím nổ vang lách tách, bên phải là cuồng phong gầm thét xé toạc ngọn cỏ.
Nhưng ngay sau đó, theo từng nhịp thở của nó, một luồng hỏa diễm màu ẩn chứa kim thuộc tính bốc lên từ móng vuốt.
Thậm chí, khi Lê Vĩ thả ra một tia độc khí từ ngón tay, Tiểu Bối chỉ khẽ hít một hơi, liền có thể hấp thụ, chuyển hoá thành chút Độc Lực trong cơ thể…
Vô hạn thuộc tính! Không có bất kỳ sự xung đột nào! Mọi loại năng lượng giữa trời đất khi tiến vào cơ thể nó đều ngoan ngoãn quy phục, biến thành một phần sức mạnh của nó.
Dù là Độc cũng được xem là thuộc tính.
Tiếp đó, Lê Vĩ bảo Tiểu Bối thử kích hoạt Mỹ Thực Kim Thân.
Hắn lấy ra thịt Giao Long nướng, ngon hơn cả cá nướng ban đầu…
“Ực!” Tiểu Bối nuốt vào một cái, cái bụng tròn thót lại.
Trong nháy mắt, một tầng ánh sáng hoàng kim rực rỡ từ sâu trong xương tủy nó bộc phát ra ngoài.
Lớp lông xù nhanh chóng biến đổi, hóa thành những sợi kim tuyến sắc bén và cứng cáp!
Toàn bộ cơ thể nó như được đúc bằng vàng ròng nguyên chất, tỏa ra uy áp nặng nề, trầm ổn.\
Nó là con rái cá vàng…
Lê Vĩ rút ra một thanh kiếm hạ phẩm tiên khí, vận chuyển ba phần tiên lực, chém thẳng một nhát vào lưng Tiểu Bối!
“KENG!”
Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi, chấn động khiến cổ tay Lê Vĩ hơi tê rần.
Trong khi đó, Tiểu Bối vẫn đứng trơ trơ tại chỗ, lớp da hoàng kim trên lưng nó ngay cả một vết xước cũng không hề lưu lại.
Nó chỉ chớp chớp mắt, gãi gãi lưng lẩm bẩm: “Hơi ngứa một tí…”
“Phòng ngự thật biến thái!” Lê Vĩ không khỏi tặc lưỡi tán thán.
Đây mới chỉ là trạng thái bình thường của Tiên Mệnh Cách, nếu sau này cho nó ăn thêm vô số thiên tài địa bảo, mỹ thực trần gian, thì thân thể này sẽ càng đáng sợ…
Bên cạnh, Oa Oa thấy Tiểu Bối biểu diễn xong liền sốt ruột, nhảy tưng tưng lên vai Lê Vĩ, há miệng “Oa! Oa!” liên hồi, cái bụng phập phồng như muốn chứng minh nó cũng không hề thua kém.
Lê Vĩ mỉm cười vuốt ve động viên nó: “Yên tâm, dù mệnh cách của ngươi không thể tự thăng cấp… ta cũng sẽ tìm biện pháp!”
Sau khi chỉ điểm cho Tiểu Bối và Oa Oa làm quen với sức mạnh mới, hắn để hai đứa nó tự do nô đùa trên bãi cỏ.
Lê Vĩ mới hít sâu một hơi, quay trở lại mục đích quan trọng tiếp theo.
Đã đến lúc kiểm tra thành quả toàn diện!
“Công tử, để bọn thiếp trợ giúp!” Hắc Bạch Song Linh liền tiến đến hỗ trợ.
Thời San San cũng tạm gác tu luyện, nhảy ra tham gia náo nhiệt.
“Rào rào rào…”
Từng tiếng va chạm lanh lảnh vang lên không dứt… Hàng trăm chiếc nhẫn trữ vật, túi càn khôn màu sắc rực rỡ, hoa văn tinh xảo bay ra từ trong góc, lơ lửng thành từng vòng tròn quanh thân thể hắn.
Đây là toàn bộ tài sản được thu thập từ thi thể của Ngũ Độc Lão Nhân, cùng năm vị Tông Chủ Kiếm Các, Phương Yêu Cung, Viêm Hỏa Tông, Toái Môn, Bạch Gia và cao tầng như trưởng lão, chấp sự…
Chưa dừng lại ở đó, Lê Vĩ tiếp tục vung tay.
“RẦM! RẦM! RẦM!”
Hàng chục chiếc rương ngọc cỡ lớn, chạm trổ rồng phượng, phong ấn tầng tầng lớp lớp cấm chế nặng nề rơi xuống nền đất, xếp thành từng dãy dài chất cao như núi nhỏ.
Đây chính là toàn bộ gia tài của cả sáu Ất Cấp Thế Lực.
Đôi mắt Lê Vĩ lóe lên, Thôn Linh Ma Thụ phóng xuất Kiếm Các Chủ lên mặt đất.
Kiếm Các Chủ hiểu ý chủ nhân, liền dùng Tiên Thức cao cấp của mình quét ngang, khai mở toàn bộ Nhẫn Trữ Vật, Bảo Rương, Túi Không Gian…
“OÀNG!”
Khoảnh khắc các phong ấn bị xé rách, một luồng bảo quang kinh thiên động địa bốc thẳng lên trần trời Chiến Giới Châu.
Tiên khí nồng đậm đến mức hóa thành từng làn mưa bụi li ti lất phất rơi xuống. Toàn bộ không gian bỗng chốc rực sáng lung linh, đủ mọi loại màu sắc đan xen chói lòa cả mắt!
Lê Vĩ bắt đầu tiến hành phân loại và kiểm kê.
Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn chính là Tiên Thạch… loại tiền tệ và tài nguyên tu luyện cơ bản nhưng quan trọng nhất của Tiên Giới.
Những viên đá hình thoi trong suốt như pha lê, bên trong lượn lờ tiên vụ tinh thuần được chất thành từng đống khổng lồ, còn tỉ mỉ phân ra phẩm cấp…
“Hạ Phẩm Tiên Thạch… ước chừng gần hai vạn mỏ!” Lê Vĩ lẩm bẩm, ngón tay điểm qua từng góc.
Trung Phẩm thì có khoảng 6000 mỏ.
Không hổ là nội tình của những Ất Cấp Thế Lực, nên biết rằng trước đó Lê Vĩ vơ vét sạch sẽ của đám Chân Tiên trên Phi Thăng Đài… cũng chỉ thu được 11 mỏ Tiên Thạch mà thôi.
Còn hiện tại, con số trong tay đã lên đến vạn!
“Hả, không có Thượng Phẩm và Cực Phẩm sao?” Lê Vĩ nhíu mày nghi hoặc.
“Haha, ở tầng thế giới này, Thượng Phẩm Tiên Thạch cực kỳ hiếm, gần như chỉ lưu thông tại Trung Tiên Giới, còn Cực Phẩm Tiên Thạch thì chỉ những thế lực thuộc Đại Tiên Giới mới có tư cách tiếp xúc.” Tiểu Đồng cười nói.
“Hiểu rồi…” Lê Vĩ gật đầu:
“Bất quá hiện tại từng này đã là không ít!”
Tiếp theo là tiên đan, tiên dược, độc vật…
Là một Y Sư, đây mới chính là thứ khiến Lê Vĩ quan tâm nhất.
Hắc Độc Cốc vốn là thế lực chuyên về độc đạo, kho tàng độc dược của bọn chúng phong phú. Hàng ngàn hộp ngọc chứa đựng các loại độc thảo, độc dược ngàn năm tuổi được phân loại ngăn nắp…
U Hồn Hóa Cốt Thảo, Thất Tinh Độc Đằng, Huyết Độc Nấm, Độc U Lan… Tất cả đều là những nguyên liệu thượng thặng để luyện chế các loại độc đan.
Lê Vĩ giao cho Hắc Huyền điều khiển Tử Vật đem trồng, tạo ra một mảnh Độc Điền bên cạnh Dược Điền.
Oa Oa ở bên cạnh nhìn mà chảy nước miếng.
Ngoài ra còn có hàng nghìn loại độc vật còn sống như Ngô Công, Thiềm Thừ, Tích Dịch, Chương Ngư, Độc Xà, Trùng Độc, Cổ Độc…
Lê Vĩ thầm nghĩ phải kiến tạo một không gian riêng để nuôi bọn chúng, rồi hắn sẽ có nhiều chỗ cần dùng đến.
Về phần các thế lực kia, bọn họ lại cống nạp vô số tiên dược, thiên tài địa bảo các thể loại…
Cho trồng hết vào Dược Điền, mở rộng quy mô.
Đan dược thành phẩm, số lượng cũng nhiều không đếm xuể. Đan dược từ Chân Cấp đến Cực Cấp chất đầy hàng trăm bình ngọc, từ chữa thương, khôi phục tiên lực, thối thể cho đến đột phá bình cảnh nhỏ.
Đáng tiếc, Ất Cấp trở lên thì không có nhiều…
“Đều là rác rưởi!” Lê Vĩ khinh bỉ nói.
Mấy loại Tiên Dược này chất lượng đều không cao, trung bình từng viên đều có ít nhiều tạp chất, sử dụng vào sẽ ảnh hưởng đến căn cơ.
Bằng vào Y Đạo của mình, Lê Vĩ tự tin Tiên Đan luyện ra phải hoàn mỹ không tỳ vết.
Hắn quyết định sẽ đem bán sạch lượng Tiên Đan này, không dùng đến dù chỉ một viên.
Thứ ba, là Tiên Bảo và Tiên Khí…
Chân Bảo, Chân Khí có vạn kiện từ các đệ tử.
Cực Bảo, Cực Khí có 300 kiện.
Ất Bảo, Ất Khí có 21 kiện.
Và đáng giá nhất chính là bốn kiện Ất Tiên Bảo – Khí Thượng Phẩm của bốn vị cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ… Phương Yêu Cung Chủ và Ngũ Độc Lão Nhân không sở hữu.
Công Pháp, Vũ Kỹ, Thân Pháp, Tiên Thuật cũng có hơn nghìn loại, đẳng cấp dao động từ Chân đến Ất.
Cuối cùng, ánh mắt Lê Vĩ dừng lại ở một núi quả trứng Yêu Thú, Tiên Thú… của Phương Yêu Cung.
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
