Chương 370: NÊN VÀO ĐỊA PHỦ RỒI!

Chapter truyện / Chương 370: NÊN VÀO ĐỊA PHỦ RỒI!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 370: NÊN VÀO ĐỊA PHỦ RỒI! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 370: NÊN VÀO ĐỊA PHỦ RỒI! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Lửa đến!”

Lê Vĩ quát khẽ, Hung Hỏa màu tím đen từ lòng bàn tay bùng cháy dữ dội, rót thẳng vào lò đan.

Với trình độ của hắn, việc luyện chế đan dược Chân Cấp giờ đây dễ dàng như trở bàn tay. Từng gốc dược liệu bị ngọn lửa thiêu đốt, bóc tách tạp chất, ngưng tụ thành từng giọt tinh hoa dược dịch lấp lánh.

“Ngưng Đan!”

Sau ba ngày đêm luyện chế không ngừng nghỉ trong Gia Tốc Trận, nắp đỉnh bỗng nhiên bật mở.

Ba đạo đan hà rực rỡ như cầu vồng phóng thẳng lên trần mật thất, kèm theo mùi hương thơm ngát thấm sâu vào tận ruột gan.

Từng viên đan dược tròn trịa, trên bề mặt phủ đầy chín đường vân đan màu vàng kim rực rỡ… Phá Cảnh Đan, độ thuần khiết đạt mười phần viên mãn!

Nếu để Nhan Như Ngọc kia nhìn thấy cảnh này, không biết sẽ còn khiếp sợ đến mức nào.

Lê Vĩ há miệng hút một cái. Một viên đan dược lập tức bay thẳng vào cổ họng hắn, trôi xuống đan điền.

“Ầm!”

Đan dược vừa vào bụng liền hóa thành một biển tiên lực cuộn trào mãnh liệt, tựa như một con nộ long thức tỉnh gầm thét xé rách kinh mạch.

Tiên lực trong đan điền của hắn từ một hồ nước nhỏ bắt đầu dâng trào, mở rộng thành một biển lớn mênh mông.

Từng đợt sóng tiên lực va đập dữ dội vào bức bình chướng vô hình ngăn cách giữa Trung Kỳ và Hậu Kỳ.

“Răng rắc!”

Sau một tháng khổ tu trong trận pháp, bức bình chướng cứng rắn kia rốt cuộc xuất hiện một vết nứt.

Lê Vĩ lập tức nuốt luôn viên đan dược thứ hai!

“Phá!”

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể Lê Vĩ.

Khí tức của hắn đột nhiên tăng vọt lên gấp mấy lần, cuồng phong tiên lực tàn phá mật thất, ép cho lồng ánh sáng cấm chế run rẩy dữ dội.

Chân Tiên Hậu Kỳ, thành!

Tiên lực trong cơ thể hắn cô đọng lại thành thể lỏng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, uy áp phát ra đủ khiến một Chân Tiên Đỉnh Phong bình thường phải run rẩy.

Một lò Phá Cảnh Đan này Lê Vĩ luyện ra đến 10 viên, hắn chỉ dùng 2 viên để đột phá tiểu cảnh giới, còn 8 viên lưu lại cho Tà Liễu và chúng nữ.

Không cho bản thân một khắc nghỉ ngơi, Lê Vĩ tiếp tục đổ đầy tiên tuyền thượng phẩm vào đan lô, sau đó lấy ra hàng chục loại tài nguyên rèn luyện thân thể…

“Xèo xèo xèo!”

Dưới sự nung nấu của Hung Hỏa, dung dịch trong lò sôi sùng sục, biến thành một thứ chất lỏng hung bạo màu tím đen, bốc lên từng đợt khói ăn mòn cả không khí.

Đây chính là Bí Dược – Phạt Tiên Tẩy Tuỷ!

Thứ nước này có công năng rèn đúc nhục thân hiệu quả, nhưng quá trình ngâm mình lại thống khổ không khác gì bị lăng trì tấc thịt.

Lê Vĩ cởi bỏ áo bào, để lộ thân hình vạm vỡ như tượng tạc.

Hắn hít sâu một hơi, bước thẳng vào trong lò luyện đang sôi sùng sục!

“Xì!”

Ngay khi da thịt tiếp xúc với dung dịch, lớp da bên ngoài của hắn lập tức bị ăn mòn cháy đen, máu tươi túa ra nhuộm đỏ.

Dược lực kinh khủng như hàng vạn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua lỗ chân lông, xông thẳng vào từng thớ cơ, từng khúc xương tủy, tàn phá rồi lại tái tạo!

“A… sảng khoái!”

Lê Vĩ cười gằn mặc cho sắc mặt vặn vẹo, gân xanh trên trán nổi cộm như những con giun đất bò ngoằn ngoèo.

Đau đớn tột cùng khiến hắn tận hưởng, không phải tận hưởng cơn đau, mà tận hưởng cảm giác mạnh lên từng chút một ở từng tế bào dù là nhỏ nhất.

Xương cốt trong cơ thể hắn phát ra những tiếng nổ giòn giã “bốp bốp” như sấm động. Những tế bào cũ bị thiêu rụi, thay thế vào đó là những tế bào mới mang ánh kim lấp lánh, cứng cỏi hơn gấp nhiều lần.

Lớp da dần dần bong tróc ra, để lộ làn da mới trắng mịn như ngọc nhưng lại bền bỉ hơn cả giáp trụ.

Một tháng… hai tháng trôi qua.

Nước thuốc trong đỉnh dần dần biến thành trong suốt khi toàn bộ tinh hoa đã bị cơ thể Lê Vĩ hấp thu sạch sẽ.

“Ầm!”

Lê Vĩ đột ngột đứng phắt dậy vung nhẹ một quyền vào hư không.

Không hề dùng nửa điểm tiên lực, chỉ đơn thuần dựa vào sức mạnh cơ bắp thuần túy!

“Oanh!”

Một tiếng nổ xé rách màng nhĩ vang lên, không gian trước nắm đấm của hắn trực tiếp bị nén lại thành một lõm sâu, quyền kình ập đến lay động trận pháp.

Thể Tiên Hậu Kỳ!

Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng u uất của cõi chết, nhìn chằm chằm vào Diêm Vương Lệnh…

Động lấy ý niệm…

Từ trong lệnh bài, năm luồng linh hồn bị hoả ngục xiềng xích khoá chặt bị lôi ra, hiện hình giữa mật thất.

Đó chính là linh hồn của một đám Chấp Sự Hắc Độc Cốc và Phương Yêu Cung, khi còn sống đều là Cực Tiên.

Năm đạo linh hồn lúc này đã bị mài mòn, yếu ớt vô cùng. Nhìn thấy khuôn mặt của Lê Vĩ, bọn chúng run rẩy kịch liệt, phát ra những tiếng van xin thảm thiết:

“Đại nhân tha mạng! Tiền bối tha mạng a!”

“Ồn ào!”

Lê Vĩ không cho bọn chúng cơ hội nói hết câu, Phàm Ăn Hình cứ thế kích hoạt.

Biến thành khổng lồ, miệng như hố đen, trực tiếp nuốt chửng cùng lúc cả năm tôn hồn phách Cực Tiên.

“A a a!”

Tiếng la hét thảm khốc của năm kẻ này vang vọng trong thức hải rồi nhanh chóng tàn lụi.

Đại Tội Thất Hình Quyết vận chuyển, chuyển hoá toàn bộ thành dưỡng chất, chia đều cho cả Linh Hồn và Minh Hồn.

Ấy thế mà, hồn phách của 5 vị Cực Tiên vẫn không đủ cho Lê Vĩ đột phá tiểu cảnh giới.

Hoá ra Đại Tội Thất Hình Quyết cũng ngốn tài nguyên không ít chút nào…

Hiện tại Lê Vĩ chỉ mới khai phát được Phàm Ăn Hình, Phẫn Nộ Hình và Lười Biếng Hình.

E rằng phải đạt đến Cực Hồn và Cực Minh, mới có thể mở tiếp biến mới.

Nghĩ đến đây, hắn lại lấy ra thêm một trăm hồn phách Chân Tiên, nuốt hết vào bụng.

“Ợ!”

Thoả mãn xoa xoa bụng tròn, chính thức đột phá Chân Hồn – Địa Minh Tiên Hậu Kỳ.

Trong lúc hắn tu luyện, Tà Liễu, Hắc Bạch Song Linh hay Thời San San đều không lười biếng…

Các nàng cũng đang khổ tu trong Chiến Giới Châu, chỉ là tốc độ đột phá không thể nhanh bằng hắn.

Vẫn còn thời gian, Lê Vĩ dự định bắt tay vào chưng cất, ngâm ủ rượu…

Dù sao thì tài nguyên lần này vẫn còn nhiều lắm, có thể thử luyện ra Đế Tửu phiên bản Tiên cấp, tạm gọi là Đế Tiên Tửu.

So với bán Tiên Đan, bán rượu cũng có thể kiếm lời…

Lê Vĩ vừa định bắt tay vào việc, thì bỗng nhiên… Diêm Vương Lệnh khẽ run rẩy.

“Ong ong …”

Lệnh bài uy nghiêm phát ra từng đợt sóng dao động.

Đây là dấu hiệu của việc cảm ứng được một đạo hồn phách ở phạm vi gần, đang xé gió lao nhanh về phía Toái Tinh Chu.

“Ồ? Có con mồi tự dẫn xác tới cửa?”

Khóe môi Lê Vĩ nhếch lên một nụ cười, hồn phách chính là tài nguyên và thu hoạch của Câu Hồn Sứ Giả, làm sao có thể bỏ qua?

Thân hình hắn khẽ nhạt nhòa, hóa thành tàn ảnh biến mất khỏi mật thất, chớp mắt sau đã đứng trên mũi Toái Tinh Chu.

Cuồng phong rít gào giữa tinh không vô tận.

Bên ngoài vũ trụ mênh mông, hắc ám bao trùm vĩnh hằng, không phân định ngày đêm hay nhật nguyệt.

Tinh quang lấp lánh phản chiếu lên tà áo bào bay phần phật của Lê Vĩ. Ánh mắt hắn sắc bén như ưng săn mồi, lập tức tập trung vào vùng hư không cách đó mấy ngàn dặm.

Nơi đó, hai đạo lưu quang một trắng một lam nhạt đang điên cuồng truy đuổi.

Kẻ đi đầu là một đạo linh hồn nữ nhân mờ ảo.

Dù chỉ là linh hồn không trọn vẹn, nhưng vẫn có thể nhìn ra dung nhan khuynh thành khi còn sống, dáng người thướt tha mềm mại như liễu rủ bên hồ.

Trên thân hồn phách ấy còn tàn lưu tiên uy, khi còn sống ắt hẳn là một vị Cực Tiên Trung Kỳ. Nhưng giờ đây, thân xác đã mất, hồn thương tích chồng chất, từng luồng hồn lực màu lam không ngừng rò rỉ ra, khiến nàng suy yếu thấy rõ.

Bám sát ngay phía sau là một bóng người khoác bạch bào toàn thân, từ đầu đến chân che kín mít trong vải liệm trắng toát, trên ngực thêu một vòng xoáy Luân Hồi xám bạc.

Khí tức âm u, băng lãnh tỏa ra từ kẻ này thuộc về một kẻ Minh Tiên Hậu Kỳ!

“Luân Hồi Cung…” Lê Vĩ híp mắt, đáy mắt lóe lên.

Hắn thân là Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện, làm sao không nhận ra đối thủ cạnh tranh?

Luân Hồi Cung và Diêm Vương Điện cùng hành tẩu trên con đường câu hồn đoạt phách, tranh đoạt tài nguyên. Một bên lấy luân hồi định mệnh làm tôn chỉ, một bên lấy hình ngục minh giới làm uy nghiêm, từ thuở xa xưa đã là nước với lửa.

Ở trong các tiểu thế giới có luật lệ trói buộc, ban ngày là thời điểm Sứ Giả không thể ra tay.

Nhưng nơi vũ trụ chẳng có ngày và đêm này, không có nhật nguyệt tồn tại, Luân Hồi Sứ Giả có thể tùy ý hoành hành, thi triển toàn bộ thủ đoạn bắt hồn mà chẳng kiêng nể gì cả.

“Nghiệp chướng to gan! Thân xác đã diệt, còn không mau thúc thủ quy phục, theo bản sứ giả về Luân Hồi Cung chịu phán xét!”

Luân Hồi Sứ Giả quát lớn, thanh âm khàn đục mịt mờ. Gã vung tay áo rộng, một dải xích màu bạc lấp lánh phù văn luân chuyển bay vút ra, xé rách hư không, phong tỏa toàn bộ đường lui của nữ tử:

“Định Hồn Toả Không Xích, trói!”

Dải xích bạc hóa thành hàng ngàn vòng xoáy quấn chặt lấy tứ chi linh hồn nữ nhân.

Nàng kêu lên một tiếng thảm thiết, hồn thể lung lay như ngọn đèn trước gió, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng cùng bi phẫn tột cùng.

Minh Tu chuyên khắc chế linh hồn, nàng thân là tàn hồn của Cực Tiên Trung Kỳ, dù là thời toàn thịnh cũng không phải đối thủ, huống hồ đã mất đi nhục thân?

Ngay thời khắc dải xích bạc sắp sửa kéo nàng vào trong túi thu hồn của Luân Hồi Sứ Giả, dị biến đột ngột phát sinh!

“Cút cho ta!” Một tiếng gầm thét xé tan sự tĩnh mịch của tinh không.

Từ đằng xa, một đạo kiếm quang đỏ rực như máu xuyên thủng hư không, mang theo sát khí ngút trời bổ thẳng xuống dải xiềng xích!

“Kengggg!”

Tia lửa nổ tung giữa màn đêm. Định Hồn Toả Không Xích bị chém đứt đoạn.

Một nam tử khí vũ hiên ngang, hắc y phần phật, tay cầm trường kiếm màu đỏ như thiên thạch lao vọt đến.

Hắn chắn ngang trước tàn hồn nữ tử, đôi mắt đỏ ngầu, sát khí cuồn cuộn.

Tu vi của nam tử này cũng chỉ là Cực Tiên Trung Kỳ, tương đương với tu vi khi còn sống của linh hồn nữ tử.

Thế nhưng, kiếm khí trên người hắn lại cuồng bạo vô cùng.

“Lam Nhi, đừng sợ! có ta bảo vệ nàng!” Nam tử trầm giọng nói, âm thanh chứa đựng chân tình.

Hồn thể nữ nhân run lên bần bật, đôi mắt tràn ngập cảm giác phức tạp…

“Lớn mật!” Luân Hồi Sứ Giả cười lạnh, sát ý bùng phát:

“Cực Tiên Trung Kỳ cỏn con mà dám cản trở bản toạ làm việc?”

“Oanh!”

Luân Hồi Sứ Giả lập tức xuất thủ. Thân hình huyễn hóa thành trăm đạo tàn ảnh trắng toát, Minh Hồn chi lực hóa thành từng cơn lốc xoáy cuốn phăng tất cả.

Những tiếng quỷ khóc hồn gào đâm thẳng vào linh hồn của nam tử hắc y.

“Ồ, ra tay luôn được sao?” Lê Vĩ hơi bất ngờ.

Theo hắn được biết, Sứ Giả làm việc không được xen vào trật tự của Dương Thế, chỉ được bắt hồn, không thể phát sinh chiến đấu với người còn sống.

“Theo lý thì đúng là vậy, nhưng người sống một khi ra tay ngăn cản Sứ Giả bắt hồn cũng chính là đang can thiệp vào sự vụ cõi Âm, thế nên Sứ Giả có quyền phản kích!” Thanh âm của Tiểu Đồng vang lên giải thích.

Lê Vĩ thầm nghĩ cũng đúng, trừ các Hồn Tu tập trung sức mạnh vào hồn phách ra, tu sĩ bình thường một khi đã bị nát nhục thân, vỡ Nguyên Anh… chỉ còn tàn hồn yếu ớt, thì đã được xem là người chết, có thể tiến nhập Âm Gian rồi.

Việc một kẻ ra tay cướp hồn trở lại, chính là đang phản kháng ý chí của Âm Dương.

Với những kẻ như thế nếu chết đi, tiến vào Âm Gian sẽ bị Âm Gian trừng phạt.

Trong lúc hắn suy nghĩ, cuộc chiến đã nổ ra.

Chiến lực của Chân Minh Hậu Kỳ là cực kỳ khủng khiếp, thế nhưng nam tử kia lại có bản lĩnh không hề nhỏ.

Kiếm pháp của hắn quỷ dị tàn nhẫn, mỗi một đường kiếm vung ra đều mang theo ý chí hủy diệt điên cuồng, lại có thể dùng Kiếm khí chí dương chí cương để ngạnh kháng Minh Hồn âm sát!

“Keng! Keng! ẦM!”

Hai bóng người va chạm kịch liệt giữa vũ trụ. Từng đợt sóng xung kích đánh tan những mảnh thiên thạch trôi nổi xung quanh.

Luân Hồi Sứ Giả vốn tưởng có thể dễ dàng nghiền ép kẻ tu vi thấp hơn mình, nhưng càng đánh càng hoảng sợ khi nhận ra kiếm ý của đối phương sát phạt dị thường, thậm chí còn có thể chém rách cả Minh Lực bảo hộ của gã!

Lê Vĩ thấy cảnh này, mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát nam tử áo đen.

Quả nhiên, một khối bia đá vàng kim xuất hiện phía sau lưng hắn…

Tiên Mệnh Cách – Nộ Sát Kiếm Tu: Ở trạng thái phẫn nộ, sát ý đề thăng, Kiếm Tu thực lực tăng mạnh, càng phẫn nộ, càng động sát niệm, chiến lực sẽ càng tăng, thậm chí có thể vượt đại cảnh giới.

Hắn lại chuyển mắt nhìn sang Luân Hồi Sứ Giả, chẳng có Mệnh Cách nào tồn tại…

“Con hàng Luân Hồi Sứ Giả này gặp thiết bản rồi!” Lê Vĩ cười cợt.

“Bạo Tiên Nhất Kiếm, trảm cho ta!”

Nam tử hắc y gầm lên một tiếng dữ tợn, sát khí đã đề thăng đến tột đỉnh, Kiếm Ý bùng nổ ra ngoài đạt đến Thất Tầng Kiếm Ý…

Một đạo kiếm quang toả ra, phong toả cả không gian.

“Không xong!” Luân Hồi Sứ Giả hoảng hốt, theo bản năng định kích hoạt Luân Hồi Lệnh trốn về Âm Gian.

Nhưng mà, một kiếm ở trạng thái thịnh nộ của nam tử quá mức nhanh và hiểm, kích phát Nộ Sát Kiếm Tu lên gần tối đa.

“PHỐC!”

“AAA…” Tiếng kêu thảm thiết của Luân Hồi Sứ Giả vang lên.

Áo choàng trắng rách nát, thân thể bị một kiếm chém đôi từ đỉnh đầu xuống đan điền! Không chỉ có thế, kiếm ý hủy diệt còn xé toạc Minh Hồn của gã, nát thành hai mảnh.

Đến khi chết, Luân Hồi Sứ Giả này vẫn chưa tin nổi một Cực Tiên Trung Kỳ thế mà có thể nghịch sát mình.

Sau khi chém ra một kiếm kinh thiên động địa đó, nam tử hắc y miệng phun máu tươi cuồn cuộn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, tiên lực toàn thân cạn kiệt, lung lay chực ngã.

“Lam Nhi… nàng an toàn rồi…” Hắn mỉm cười yếu ớt, cố gắng vươn bàn tay run rẩy về phía tàn hồn nữ nhân.

Nữ tử nghẹn ngào bay đến, dù cho hai người giờ đây âm dương cách biệt, cánh tay hư ảo chỉ có thể xuyên qua thân thể dính máu của nam nhân.

Cảnh tượng cảm động khiến người ta phải rơi lệ.

“Tình cảm thắm thiết đấy.” Một giọng nói hờ hững vang lên.

“Keng!”

Hoả Ngục Xiềng Xích hiện ra trong tay Lê Vĩ, Ma Văn che kín khuôn mặt, không nhìn thấy biểu cảm.

Hai người phía xa chấn động, nam tử hắc y vội vàng gượng dậy, cầm kiếm chắn trước mặt hồn phách nữ nhân, cảnh giác tột độ nhìn về phía trước, gằn giọng hỏi:

“Là kẻ nào?!”

Lê Vĩ đã thu hồi Toái Tinh Chu, áo choàng đen tung bay, quanh thân thiêu đốt Địa Ngục Hoả.

Hắn liếc nhìn tàn hồn nữ nhân, thản nhiên mở miệng:

“Nên vào địa phủ rồi!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com