NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 367: NHAN NHƯ NGỌC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Một trận phong ba kiều diễm kéo dài ngày đêm rốt cuộc cũng dần lắng xuống.
Bên trong tẩm điện lộng lẫy của Chiến Giới Châu, rèm the buông lơi, hương vị mê đắm lòng người vẫn còn vương vấn…
Tà Liễu sau những canh giờ triền miên cuồng nhiệt cùng nam nhân của mình, thân ngọc mềm nhũn, khóe mắt vương ý cười thỏa mãn, chìm vào giấc ngủ an lành, tiếp tục củng cố Tà Vương Chi Thể vừa mới hoàn thành thuế biến.
Lê Vĩ nhẹ nhàng rút cánh tay ra khỏi người giai nhân, cúi đầu khẽ hôn lên vầng trán mịn màng như ngọc thạch của nàng, sau đó khoác lên mình một bộ hắc bào giản dị, lặng lẽ rời khỏi tẩm điện.
Gió mát trong Chiến Giới Châu khẽ thổi qua gương mặt hắn, xua tan đi sự nồng nhiệt vừa trải qua, đem tâm thần hắn kéo trở về với thực tại toan tính.
Đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống, cả một góc Chiến Giới Châu lúc này ngập tràn chiến lợi phẩm.
Bạch Trinh đang bận rộn dùng túi linh thú chuyên dụng của Phương Yêu Cung để thu lấy trứng tiên thú
Hắc Huyền chỉ huy đám Tử Vật, cất công trồng trọt đầy ắp dược điền.
Bích Điệp đã sớm ra ngoài, dùng Độc Lực của nàng kiến tạo một khu Độc Điền và Độc Hải để đám Độc Vật sinh tồn, gieo trồng Độc Dược.
Thời San San tiếp tục nghiên cứu Phong Thuỷ Thập Lục Tự…
Tiểu Bối và Oa Oa cũng đang chiến đấu, luận bàn để củng cố tu vi.
“Chậc chậc, ai cũng không rảnh nhỉ!” Lê Vĩ hài lòng cười.
Nhìn lượng tài nguyên khổng lồ trước mắt, hắn lại không hề có ý định đem ra ngoài tiêu thụ.
Hắn tự hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại của mình hơn ai hết.
Sáu đại thế lực bị tiêu diệt, mấy vạn tu sĩ cùng vô số cường giả Ất Tiên, Cực Tiên vẫn lạc, tin tức này chắc chắn sẽ tạo thành một cơn địa chấn khắp cõi Lĩnh Tiên Giới.
Các bảo vật, đan dược, pháp khí mang đậm dấu ấn đặc thù của các thế lực Hắc Độc Cốc hay Phương Yêu Cung… nếu tùy tiện xuất hiện trên thị trường, chẳng khác nào tự mình gióng trống khua chiêng báo cho toàn thiên hạ biết kẻ hung thủ đứng sau là ai.
Kiểu gì Ngọc Đan Tông cũng đang phát cuồng tìm kiếm.
Lê Vĩ chưa bao giờ là kẻ thiếu cẩn trọng, hắn sẽ không để một chút sơ hở nào làm hành tung của mình bị bại lộ.
Mục đích lớn nhất của hắn lúc này là mua sắm một kiện Tiên Bảo Phi Hành, có thể vượt qua khoảng cách không gian bao la để tiến đến Trung Tiên – Đa Pháp Giới.
Ở Linh Vũ hạ giới, các vị thê tử và hồng nhan tri kỷ của hắn ngày đêm tu luyện, không lâu nữa sẽ phi thăng.
Một khi các nàng độ kiếp phi thăng, điểm tiếp dẫn quy tụ tự nhiên của hạ giới này sẽ thông thẳng tới Đa Pháp Giới.
Đối với bất kỳ một tu sĩ nào, trải nghiệm vượt qua Thiên Kiếp, rũ bỏ phàm thai để tắm mình trong Tiếp Dẫn Tiên Quang, bước vào Tiên Lộ cũng là một bước ngoặt thiêng liêng và vô giá.
Lê Vĩ hoàn toàn có thể dùng Diêm Vương Lệnh trở về đón các nàng, nhưng hắn không muốn tước đoạt đi cơ hội tự thân trải nghiệm của chúng nữ.
Hắn muốn chờ ở Đa Pháp Giới, nghênh đón những nữ nhân của mình.
Mà khoảng cách từ Lĩnh Tiên Giới này để đến Đa Pháp Giới khá xa. Nếu chỉ dựa vào ngự không phi hành, e rằng sẽ không kịp.
Chiến Giới Châu tuy cũng có khả năng bay, nhưng nó không phải Pháp Bảo thiên về tốc độ, nó chỉ là dạng hỗ trợ tu luyện.
Mua Tiên Bảo Phi Hành chất lượng là việc cần làm…
Đột ngột vung Tiên Thạch số lượng lớn ra mua sắm, sẽ có kẻ hữu tâm để ý.
Thế nên cách an toàn và “rửa Tiên Thạch” nhanh nhất đối với Lê Vĩ hiện tại, không gì khác ngoài một việc.
Luyện Đan!
Đan dược do chính tay hắn luyện chế từ nguồn nguyên liệu thô sẽ mang khí tức đan đạo hoàn toàn mới, hoàn toàn tẩy sạch mọi dấu vết của các đại thế lực đã bị diệt vong.
Nghĩ là làm, Lê Vĩ thân hình lóe lên, lập tức tiến vào khu vực trung tâm.
Hắn kích hoạt Gia Tốc Trận phối hợp cùng Tiểu Càn Khôn, đẩy nhanh tốc độ.
Tứ Hung Đan Lô hiện ra, Hung Hoả hừng hực thiêu đốt.
Lê Vĩ không quên đem mấy trăm bộ yêu thi thu được từ Phương Yêu Cung ném hết vào Tứ Hung Đan Lô, gia tăng đẳng cấp của nó lên đến Cực Tiên Bảo.
Thiên tài địa bảo, tiên dược, thiên thảo nhanh chóng được tập hợp…
Khai lò luyện đan…
Thời gian dần trôi…
Năm năm đằng đẵng bên trong gia tốc thời gian, Lê Vĩ hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của đan đạo.
Tiên thảo hóa thành nước thuốc, bóc tách tạp chất, dung hợp năng lượng, ngưng đan, thành đan… Từng bước từng bước diễn ra như nước chảy mây trôi.
“Khoan đã, nếu như Tiên Đan thành phẩm ra lò hoàn mỹ quá… e rằng có chuyện!”
Lê Vĩ nhướn mày, hắn không muốn quá mức gây chú ý, nên hắn cố tình lưu lại một phần tạp chất trong từng viên đan.
Quá trình luyện đan kết thúc, bên ngoài chỉ vừa vặn trôi qua hai tháng.
Lê Vĩ thở phào một hơi dài, trước mặt hắn, từng bình ngọc Lưu Ly tinh xảo đang lơ lửng.
Mười mẻ Tiên Đan, tổng cộng chín mươi viên đan dược.
Đẳng cấp của chín mươi viên đan dược này dao động rõ rệt từ Chân Cấp cho đến Cực Cấp, bao gồm các loại đan dược trị thương, đan dược bạo phát tiềm năng chiến đấu, và quý giá nhất là những viên Cực Cấp Phá Cảnh Đan dùng để phá vỡ bình cảnh cho tu sĩ Chân Tiên và Cực Tiên.
Mỗi một viên đan dược đều tròn trịa, ánh sáng nội liễm, tản mát ra hương thơm thanh khiết làm say đắm lòng người.
“Chín mươi viên đan dược này, hẳn là đủ để đổi lấy một kiện Ất Cấp không tệ rồi.” Khóe môi Lê Vĩ khẽ cong lên.
Cất toàn bộ số bình ngọc vào một chiếc nhẫn trữ vật bình thường đeo ở ngón tay. Sau đó, hắn đứng dậy, đưa tay khẽ vuốt lên nửa khuôn mặt của mình.
Từng đường Ma Văn màu đen từ từ bò ra dưới da thịt, đan xen chằng chịt, bao phủ lấy phần lớn gương mặt, che giấu hoàn toàn dung mạo tuấn lãng vốn có, thay vào đó là một vẻ ngoài tà dị, ma mị và khó gần.
Lại hơi suy nghĩ, Y Tiên Thập Bát Châm bắn thẳng vào cơ thể, cắm ở các chốt kinh mạch và đan điền quan trọng, khuấy động khí tức một cách hỗn loạn.
Làm như thế, chỉ cần Lê Vĩ không chủ động phóng xuất lực lượng, người khác sẽ không thể dò được sâu cạn và tu vi thật sự của hắn.
Làm xong tất cả, Lê Vĩ hài lòng rời khỏi Chiến Giới Châu.
…
Lĩnh Tiên Giới là một tiểu thế giới không có trật tự, nơi tụ tập của vô số thế lực, gia tộc, tán tu… nắm đấm ai lớn, kẻ đó làm phụ mẫu.
Giữa thế giới như vậy, lại mọc lên một tòa thành trì khổng lồ, sầm uất và phồn hoa đến mức khó tin, sừng sững tọa lạc giữa thảo nguyên rộng lớn.
Tòa thành này có tên là Thiên Khuyết Thành.
Được xây dựng từ hàng vạn khối cự thạch thiên thạch đen nhánh, tường thành cao chọc trời, xung quanh được bao phủ bởi những đại trận phòng ngự cấp Tiên tầng tầng lớp lớp, lưu chuyển ánh sáng sáng rực như những vì tinh tú giữa ban ngày.
Nơi đây là trung tâm giao thương buôn bán lớn nhất trong vòng ngàn vạn dặm của Lĩnh Tiên Giới.
Bất kể là tiên đạo chính phái, ma đạo tà tu, yêu tộc phương xa hay thậm chí là sát thủ của các tổ chức ngầm, chỉ cần bước chân vào Thương Thành đều phải tuân thủ quy luật cấm động thủ của thành trì, đều có thể tự do buôn bán, trao đổi tài nguyên.
Lê Vĩ nuốt linh hồn của không ít tu sĩ nơi đây, đương nhiên biết rõ Thiên Khuyết Thành chính là địa điểm giao thương uy tín nhất.
Nộp 10 khối Hạ Phẩm Tiên Thạch làm phí nhập thành rồi thong dong sải bước đi vào đại lộ trung tâm.
Hai bên đường, các lầu các nguy nga tráng lệ mọc lên san sát. Tiếng rao bán pháp bảo, tiếng mặc cả, tiếng gầm rú của những con thú kéo xe quý hiếm tạo nên một khung cảnh ồn ào, náo nhiệt vô cùng.
Nơi này không cho phi hành, nhưng cưỡi thú chạy trên đất vẫn rất thoải mái.
Lê Vĩ không dừng chân ở những quầy hàng rong ven đường hay các cửa tiệm nhỏ lẻ. Ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía kiến trúc hùng vĩ nhất tọa lạc ngay tại trung tâm thành trì.
Đó là một tòa bảo tháp bằng ngọc bích lấp lánh, sừng sững vươn thẳng lên tầng mây, phía trên cổng vào có treo một tấm biển lớn bằng hoàng kim thiên kim, bốn chữ rồng bay phượng múa tỏa ra uy áp nhàn nhạt.
Thiên Khuyết Thương Hội.
Lê Vĩ khẽ gật đầu. Đây chính là nơi giao dịch lớn nhất, uy tín nhất của cả tòa thành. Hắn cất bước, trực tiếp tiến vào đại sảnh tầng một.
Bên trong đại sảnh vô cùng rộng lớn, mặt sàn được lát bằng hàn ngọc bóng loáng soi rõ bóng người. Hàng trăm thị nữ dung mạo thanh tú, mặc lụa mỏng màu xanh nhạt đang ân cần tiếp đón các vị khách quý.
Một gã chấp sự trung niên mặc cẩm bào thêu hoa văn mây bạc, tu vi Chân Tiên Trung Kỳ nhanh chóng bước tới. Gã là Lưu Chấp Sự, lăn lộn ở thương hội này đã hàng trăm năm, nhãn lực vô cùng sắc bén.
Nhìn thấy Ma Văn trên mặt Lê Vĩ cùng khí tức khó dò của hắn, gã không hề tỏ ra hoảng sợ hay khinh thị, trái lại khom người nở một nụ cười chuyên nghiệp:
“Vị quý khách này, không biết ngài ghé thăm Thiên Khuyết Thương Hội chúng ta là muốn mua sắm bảo vật, hay là có kỳ trân dị bảo cần ký gửi đấu giá?”
Lê Vĩ dùng thanh âm trầm thấp, hơi khàn khàn đặc đáp lại: “Tại hạ có một số đan dược chất lượng muốn bán ra, đồng thời muốn mua một kiện Phi Hành Tiên Bảo có khả năng vượt giới.”
Lưu Chấp Sự nghe vậy cũng chẳng chờ mong gì. Ở Lĩnh Tiên Giới này, mỗi ngày tiếp đón không biết bao nhiêu tán tu hay ma đầu đến rao bán tang vật cướp bóc được, miệng thì lúc nào cũng khoác lác là hàng chất lượng, nhưng khi lấy ra đa phần chỉ là rác rưởi hoặc phẩm cấp trung bình hạ đẳng.
Nụ cười trên mặt Lưu Chấp Sự vẫn giữ nguyên mực thước: “Muốn bán Tiên Đan, cần phải kiểm tra phẩm chất, mời tiền bối sang sảnh giám định bên này.”
Nói đoạn, Lưu Chấp Sự dẫn Lê Vĩ đi vào một nhã gian yên tĩnh ở góc đại sảnh tầng một. Căn phòng được bố trí trận pháp cách âm cẩn mật, trên bàn trà đã chuẩn bị sẵn linh trà nghi ngút khói.
Lê Vĩ không ngồi xuống, cũng không uống trà. Hắn trực tiếp phất tay, một chiếc bình ngọc nhỏ nhắn xuất hiện trên bàn đá.
“Ngươi tự xem đi!”
Lưu Chấp Sự khẽ mỉm cười, phong thái ung dung đưa tay nhấc bình ngọc lên. Gã rút nắp bình bằng ngọc ra, chuẩn bị sẵn trong đầu mấy câu khách sáo để định giá một viên đan dược bình thường.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nắp bình vừa được mở ra một khe hẹp…
“Hít!”
Một luồng đan hương nồng đậm, thanh khiết đến cực điểm như thủy triều cuộn trào, nháy mắt lấp đầy toàn bộ nhã gian!
Không chỉ có hương thơm, mà từng dải đan hà màu lam nhạt lượn lờ bốc lên, ngưng tụ thành hình hài một đóa sen ngọc lơ lửng trên miệng bình.
Bàn tay đang cầm bình ngọc của Lưu Chấp Sự bỗng nhiên run rẩy kịch liệt…
Nụ cười công nghiệp trên gương mặt trong nháy mắt đông cứng lại, đôi mắt trợn tròn như muốn lồi ra, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hô hấp dồn dập đến mức nghẹt thở.
“Cái này… cái này là…”
Lưu Chấp Sự run rẩy lấy ra một chiếc kính giám định bảo vật, dí sát vào mắt, cẩn thận soi từng tấc một trên bề mặt viên đan dược. Càng nhìn, mồ hôi lạnh trên trán gã càng tuôn ra như tắm, hàm răng va vào nhau lập cập:
“Đan văn ẩn… Đan khí quy tụ… Dược lực này… Độ thuần khiết này… Trời đất ơi, chín phần! Là đan dược hoàn mỹ tới chín phần!!”
Lưu Chấp Sự ngẩng phắt đầu lên nhìn Lê Vĩ, trong ánh mắt đã không còn sự thong dong bình thản ban đầu, mà hoàn toàn chấn kinh rồi.
Ở Tiên Giới, đan sư có thể luyện ra đan dược đạt độ thuần khiết bảy phần đã là khách quý của các đại tông môn.
Đạt tới tám phần đã là tông sư đan đạo được ngàn người kính ngưỡng. Còn chín phần thuần khiết… đây là cấp bậc gì? Đây chính là thủ bút của những bậc lão quái Đan Sư ẩn thế, hoặc là đệ tử chân truyền của các bậc Đan Tu cự đầu ở Tiên Giới cấp cao!
Quan trọng hơn hết, Lê Vĩ vừa nói: “Một số đan dược”… Điều đó có nghĩa là hắn còn không ít.
“Tiền… Tiền bối! Tiểu nhân có mắt như mù, không nhận ra Đan Đạo Tông Sư giá lâm, tội đáng muôn chết!” Lưu Chấp Sự vội vàng đứng bật dậy, khom lưng cúi đầu thật sâu, hai tay run rẩy dâng trả lại bình ngọc, giọng nói lắp bắp không giấu nổi sự run rẩy:
“Bảo vật cấp bậc bực này… một chấp sự nho nhỏ như tiểu nhân căn bản không có tư cách và quyền hạn để định giá giao dịch! Xin… xin tiền bối bớt giận, ngồi uống chén trà nghỉ ngơi giây lát. Tiểu nhân phải lập tức đi bẩm báo với chủ sợ, để người đích thân ra mặt nghênh tiếp ngài!”
Không đợi hắn phản ứng, Lưu Chấp Sự đã như lưu quang lao vụt đi.
“Cái quỷ gì thế?” Lê Vĩ nhíu mày.
Hắn đã lưu lại tạp chất rồi, con hàng này sao lại còn kinh ngạc như vậy?
Nói thật, muốn Lê Vĩ luyện ra đống rác rưởi như đan dược của các thế lực… bản thân hắn không làm được, Quỷ Cốc Tử sẽ vỗ chết hắn.
Hắn là Y Sư, nguyên tắc là luyện đan phải ra đan, chế độc phải ra độc.
Loại đan dược phẩm chất quá kém chắc chắn lưu lại tạp chất bên trong, khi sử dụng sẽ ảnh hưởng đến căn cơ, vậy có khác nào là độc?
Trừ khi phải đối phó với kẻ thù, bằng không Lê Vĩ không cho phép mình tạo ra đan dược như vậy để đem bán.
Nhưng hắn đã cố tình lưu lại chút tạp chất trong Tiên Đan, sao Lưu Chấp Sự còn thất thố đến vậy?
“Hừ, đúng là chưa trải sự đời!” Lê Vĩ thầm mắng trong lòng:
“Tiểu Tiên Giới thì chỉ đến vậy!”
Tầng chín của Thiên Khuyết Thương Hội.
Nơi đây hoàn toàn cách biệt với sự huyên náo của thế giới bên ngoài. Cả tầng tháp được cải tạo thành một khu hoa viên thanh nhã, đình đài lầu các ẩn hiện giữa làn sương khói mờ ảo của tiên khí.
Suối nước nóng róc rách chảy quanh những tảng đá ngọc bích, trăm hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt.
Tại một lương đình tinh xảo dựng bằng gỗ Trầm Hương ngàn năm giữa hồ sen, một nữ tử đang lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế quý phi bọc da tuyết hồ.
Đó là một mỹ phụ tuyệt sắc khoảng chừng ba mươi tuổi, trên người toát ra một cỗ phong tình chín muồi, mị hoặc câu hồn nhưng lại không hề dung tục, trái lại còn mang theo khí chất cao quý, uy nghiêm của một bậc thượng vị giả…
Nàng khoác trên mình một bộ váy lụa mỏng màu đỏ thẫm thêu hoa văn phượng hoàng bằng kim tuyến lấp lánh. Vạt áo khẽ trễ xuống, để lộ ra chiếc cổ thiên nga trắng nõn nà cùng một mảng rãnh ngực sâu hun hút đẫy đà, phập phồng theo từng nhịp thở.
Tà váy xẻ cao lấp ló đôi chân dài miên man, thon thả và trắng muốt như ngọc khắc. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao, cài một cây trâm bạch ngọc.
Khuôn mặt nàng đẹp đến mức kinh diễm, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh uốn lượn bên trên đôi mắt phượng hẹp dài ngập tràn mị ý, khóe mắt hơi xếch lên mang theo sự sắc sảo, khôn ngoan của một thương nhân lão luyện. Đôi môi đỏ mọng như quả anh đào chín mọng, chiếc mũi cao thanh tú, làn da căng bóng mịn màng không tì vết.
Mỹ phụ này chính là người nắm quyền tối cao tại phân hội, được người trong giới tôn xưng là Hồng Phu Nhân – Nhan Như Ngọc.
Không ai biết lai lịch thực sự của nàng, chỉ biết rằng ngay cả những lão tổ Ngọc Tiên của các đại thế lực bản địa khi bước chân vào đây cũng phải cúi đầu gọi một tiếng “Nhan tiểu thư” hoặc “Hồng phu nhân”.
Lúc này, Nhan Như Ngọc đang khẽ nhấp một ngụm trà sen, đôi mày ngọc khẽ nhíu lại như đang suy tư điều gì đó về sổ sách thương hội.
“Rầm!”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Lưu Chấp Sự thở không ra hơi chạy vội vào đình viện, hô lớn: “Đại… Đại Tiểu Thư! Chuyện lớn rồi! Có đại cơ duyên giáng lâm!”
Nhan Như Ngọc đặt chén trà xuống bàn ngọc, ánh mắt phượng khẽ liếc qua, thanh âm mềm mại, lười biếng nhưng lại mang theo uy áp khiến người ta lạnh gáy:
“Lưu chấp sự, ngươi ở thương hội đã bao nhiêu năm rồi? Quy củ đâu mất cả rồi, hoảng hoảng hốt hốt như vậy còn ra thể thống gì nữa?”
Lưu Chấp Sự toàn thân run lên, nhưng vẫn không kìm được sự kích động: “Tiểu thư bớt giận! Không phải thuộc hạ không giữ thể thống, mà là ở dưới lầu… có một vị thần bí mang theo đan dược đến giao dịch. Tiểu nhân vừa mới tự tay giám định một viên Chân Đan của hắn… Độ thuần khiết đạt tới chín phần mười! Là chín phần hoàn mỹ a tiểu thư!!”
“Xoảng!”
Chiếc chén trà bằng tử ngọc trên tay Nhan Như Ngọc rơi xuống bàn, nước trà bắn tung tóe.
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
