Chương 361: CHỜ THỜI!

Chapter truyện / Chương 361: CHỜ THỜI!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 361: CHỜ THỜI! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 360: NGỌC TIÊN HÙNG MẠNH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Áp lực từ Tiên Thức của Ngọc Tiên cường giả trùm xuống như thiên la địa võng, cường đại đến mức có thể soi thấu từng hạt bụi nhỏ nhất trong bán kính vạn dặm.

Ngay khi cánh cổng ngọc bích mở ra và luồng Tiên Thức của Ngọc Đan Tông Tam Trưởng Lão quét qua Thiên Độc Sơn, toàn bộ chiến trường vốn đang sôi động bỗng chớp mắt hóa thành một bức tranh tĩnh lặng.

Tiếng binh khí va chạm, tiếng hô sát gầm thét… tất cả như bị một bàn tay vô hình dập tắt hoàn toàn.

Tại một góc của Độc Điền phía Tây Thiên Độc Sơn, nơi những khóm Linh Độc Thảo bốc lên những quầng sương độc nghi ngút, bóng hình Thời San San đang uyển chuyển lướt đi giữa các lớp cấm chế động phủ bảo khố của Hắc Độc Cốc.

Nàng vốn dĩ đã vô thanh vô tức phá giải được ba tầng cấm chế ngoại vi của Bảo Động, tay nhỏ chuẩn bị vươn ra nẫng đi tài nguyên.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc luồng sóng Tiên Thức từ trên không trung quét đến, bước chân nàng khựng lại.

Đôi mắt trong veo của Thời San San co rút lại thành hai điểm nhỏ. Nàng cảm nhận được luồng Tiên Thức này không hề giống với Ất Tiên Hậu Kỳ của bốn vị Tông Chủ hay Ngũ Độc Lão Nhân.

Nó dày dặn, cô đọng, dường như có thể xuyên thấu qua các tầng Cấm Chế Không Gian để soi rọi bản chất của mọi thứ.

Nếu nàng tiếp tục ẩn nấp và lấy đi vật phẩm trong bảo khố ngay lúc này, sự biến động năng lượng dù là nhỏ nhất cũng sẽ tạo ra một gợn sóng giữa mặt hồ tĩnh lặng, lập tức thu hút sự chú ý của lão quái vật Ngọc Tiên kia.

“Hừ, lão già này đến đúng lúc thật!”

Thời San San nhẹ nhàng chửi thầm một tiếng trong lòng. Nàng lập tức rút tay lại, thu hồi toàn bộ Không Gian Lực, kích hoạt Chiếu Mệnh Thần Tinh, đem thân hình ẩn mật đến mức tối đa.

Nàng chọn phương án an toàn nhất… án binh bất động, chờ đợi thời cơ.

Cùng lúc đó, tại khu vực nuôi dưỡng Độc Vật thuộc dãy núi ngoại vi Thiên Độc Sơn.

Lê Vĩ vừa ra tay dùng Chiến Giới Châu quét sạch một phần ba số lượng độc vật được nuôi dưỡng tại đây….

Tuy nhiên, luồng uy áp Ngọc Tiên bùng nổ quá nhanh và bất ngờ khiến hắn phải dừng động tác.

Cảm nhận được luồng Tiên Thức hùng mạnh đang quét đến, Lê Vĩ không một chút chậm trễ.

Hắn chuyển động trong chớp mắt rời khỏi chỗ cũ, bộ đồng phục đệ tử Kiếm Các đang khoác trên người phát huy tác dụng.

Hắn biểu lộ khiếp sợ, hô hấp trở nên dồn dập, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.

Hắn ngã nhào xuống bên cạnh một tảng đá lớn, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân run rẩy lẩy bẩy giống như vô số đệ tử Chân Tiên khác của Kiếm Các đang bị uy áp Ngọc Tiên đè nén đến mức không thở nổi.

Từ biểu cảm hoảng sợ, mồ hôi hột chảy dài trên trán cho đến sự vặn vẹo của cơ thể, Lê Vĩ diễn xuất nhập tâm đến mức hoàn hảo. Dù Tiên Thức của Tam Trưởng Lão có lướt qua người hắn vài lần, lão cũng chỉ xem hắn là một tên đệ tử Kiếm Các yếu ớt đang khiếp sợ trước uy phong của mình…

Ở sâu trong lòng, Lê Vĩ đang nhanh chóng cân nhắc các lựa chọn.

“Có nên mở ra lối vào Âm Gian để chuồn đi không?”

Ý nghĩ này xẹt qua trong đầu hắn. Nhưng chỉ trong vòng nửa nhịp thở, hắn đã phủ định phương án này.

Lợi ích thu hoạch từ vụ này tuy không nhỏ… bắt sống Cổ Độc Ngạc, cứu được Oa Oa, lại gom được một phần ba Độc Vật của Hắc Độc Cốc, nhưng so với tổng thể tích lũy của Hắc Độc Cốc và bốn đại thế lực thì vẫn còn quá ít.

Tứ Đại Thế Lực kéo toàn bộ tinh anh đến đây, mang theo vô số tích lũy, Hắc Độc Cốc thì bảo khố vẫn còn nguyên vẹn.

Nếu bây giờ bỏ chạy vào Âm Gian, khác nào hắn chịu bỏ dở giữa chừng khi chiếc bánh ngon nhất vừa mới được bày ra.

Với bản tính của Lê Vĩ, ăn chưa no sẽ không muốn dừng…

“Không được! vẫn chưa bị phát hiện, tuỳ cơ ứng biến vậy!”

Lê Vĩ siết chặt nắm đấm dưới lớp áo đệ tử Kiếm Các, ánh mắt ẩn dưới tóc mái lóe lên một tia ranh mãnh.

Trên Thiên Độc Sơn, bầu không khí đã hoàn toàn ngưng đọng.

Tam Trưởng Lão Ngọc Đan Tông đứng chắp tay trên hư không. Đạo bào màu xanh thêu chín chiếc Dược Đỉnh bằng chỉ vàng tung bay nhè nhẹ dù không có một cơn gió nào thổi qua.

Ánh mắt lão sâu thẳm như giếng cổ, phẳng lặng đến mức đáng sợ.

Phía dưới lão, bốn vị cường giả đỉnh cao… Viêm Hỏa Tông Chủ, Kiếm Các Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ đều đang phải oằn mình chống đỡ.

Khớp xương trên người bọn hắn phát ra những tiếng “rắc rắc” giòn tan, Tiên Lực Hộ Thân bọc quanh cơ thể bị ép đến mức run rẩy, dường như có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.

“Tứ Đại Thế Lực các ngươi… Thần phục vào Hắc Độc Cốc, hoặc chết!”

Lời nói của Tam Trưởng Lão vọng lên, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại nặng nề như hàng ngàn quả núi đè lên tâm trí mọi người.

Viêm Hỏa Tông Chủ nghiến răng, máu tươi từ kẽ răng rỉ ra nham nhở… Hắn là người có tính khí nóng nảy nhất trong bốn người, tu luyện Viêm Lực cuồng bạo, chưa bao giờ chịu khuất phục trước ai… Tuy nhiên, trước mặt một tôn Ngọc Tiên, ngọn lửa tự tôn đang bị đè nén đến mức tàn lụi.

“Khụ… Tam Trưởng Lão!” Viêm Hỏa Tông Chủ cố gắng ngẩng đầu lên, giọng nói khàn đặc vì áp lực:

“Ngọc Đan Tông là Ngọc Cấp Thế Lực xưng bá một phương, chúng ta kính trọng và ngưỡng mộ đã lâu! Nếu Ngọc Đan Tông muốn thu nhận, Tứ Đại Thế Lực chúng ta… nguyện ý trực tiếp dâng nộp tài nguyên, trở thành phụ thuộc của Ngọc Đan Tông, mỗi năm tiến cống đầy đủ!”

“Nhưng… nhưng nếu bảo chúng ta thần phục dưới trướng Hắc Độc Cốc, làm chó cho lũ Độc Tu tà ma ngoại đạo này, chúng ta… tuyệt đối không phục!”

“Đúng vậy! Chúng ta không phục!” Kiếm Các Chủ cũng chật vật lên tiếng, trường kiếm dưới chân đã bị bẻ cong vặn vẹo:

“Kiếm Tu có tôn nghiêm của riêng mình, chúng ta nguyện quy phục Ngọc Đan Tông, chứ không đời nào chịu đứng dưới Ngũ Độc Lão Cẩu!”

Bạch Gia Chủ và Toái Môn Chủ cũng đồng loạt gật đầu, mắt đỏ ngầu gầm lên.

Bọn hắn là những kẻ đứng đầu một phương, thống trị vô số tu sĩ. Việc gia nhập Ngọc Đan Tông… một cây đại thụ ngút trời—là điều bọn hắn có thể chấp nhận để giữ mạng.

Nhưng việc phải quỳ gối dưới chân Ngũ Độc Lão Nhân, kẻ vốn dĩ ngang cấp với bọn hắn, là một sự sỉ nhục không thể nuốt trôi!

Tiên Lộ tàn nhẫn, mạnh được yếu thua, Tu Tiên vốn dĩ khó khăn và tàn khốc.

Một khi tâm cảnh dao động, mất đi tôn nghiêm… e rằng cả đời này, tu vi sẽ mãi mãi kẹt lại, không thể tiến thêm được nữa.

Bởi muốn trở thành Ngọc Tiên, ngoại trừ Tiên Lực cường hoá, mà tâm cảnh cũng phải cứng rắn và hoàn mỹ như ngọc.

Nếu hạ mình làm thuộc hạ của kẻ ngang hàng, tâm cảnh xuất hiện vết rách… khó mà bù đắp.

Đây là vấn đề vô cùng quan trọng, quyết định tương lai.

Ngũ Độc Lão Nhân đứng bên cạnh thì nở một nụ cười đắc ý và tàn nhẫn. Lão ho sặc sụa ra một ngụm máu đen, nhưng đôi mắt khô lâu lại lóe lên ánh sáng hân hoan của kẻ vừa từ cõi chết trở về và nắm lấy quyền sinh sát.

“Haha! Lũ cẩu tặc các ngươi cũng có ngày này sao?!” Ngũ Độc Lão Nhân quỳ rụp trước mặt Tam Trưởng Lão, chắp tay đổ thêm dầu vào lửa:

“Trưởng Lão tôn kính! Lũ chúng nó miệng nói quy phục Ngọc Đan Tông, nhưng lại không tuân theo ý chí và mệnh lệnh của ngài, đây là khinh nhờn và vũ nhục, cần phải trừng trị nghiêm khắc!”

Tam Trưởng Lão nghe xong những lời này, nét mặt không hề có nửa điểm biến hóa. Lão thở dài một tiếng thật khẽ, âm thanh đầy vẻ tiếc nuối cho sự ngu muội của chúng sinh.

“Thương lượng?” Lão nhẹ nhàng cất lời, giọng nói lạnh lẽo không mang theo một chút nhiệt độ nào:

“Các ngươi dường như vẫn chưa hiểu rõ vị thế của mình. Ở Tiểu Tiên Giới này, kiến hôi không có quyền đưa ra điều kiện. Ngọc Đan Tông ta thu nhận Hắc Độc Cốc làm Độc Đường, là vì bọn hắn có giá trị sử dụng trong việc thử thuốc và chế độc. Còn các ngươi… chỉ là một lũ ô hợp.”

Nói xong, Tam Trưởng Lão lật ngửa bàn tay phải lên.

Ánh sáng trên ngón tay lão bùng phát. Một dấu ấn hình chiếc Dược Đỉnh màu ngọc bích từ lòng bàn tay lão ngưng tụ ra, sau đó hóa thành bốn luồng sáng vạn trượng, xé rách không gian, đánh thẳng vào ngực bốn vị Tông Chủ của Tứ Đại Thế Lực!

BÙM! BÙM! BÙM! BÙM!

Bốn tiếng nổ vang rền như thiên thạch va chạm vào mặt đất.

“PHỐC!”

Viêm Hỏa Tông Chủ, Kiếm Các Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ đồng thời thổ huyết. Thân thể bốn người gãy nát từng đoạn xương cốt, văng mạnh xuống mặt đất, tạo thành bốn cái hố sâu trăm trượng.

Quầng sáng Ất Hà Tiên Quang trên đầu bọn hắn lập tức bị đập tan hoàn toàn, đan điền rạn nứt, khí tức sụt giảm nghiêm trọng…

Chỉ bằng một chiêu tùy ý của Ngọc Tiên, bốn đại cường giả xưng hùng xưng bá một phương đã hoàn toàn mất đi sức phản kháng!

Hàng vạn đệ tử của Tứ Đại Thế Lực nhìn thấy cảnh này thì toàn thân lạnh ngắt, khí thế chiến đấu sụp đổ hoàn toàn. Nhiều kẻ run rẩy buông rơi binh khí, quỳ gục xuống đất.

Tam Trưởng Lão lơ lửng trên không, thu tay lại vào trong tay áo đạo bào, nhìn Ngũ Độc Lão Nhân rồi thản nhiên nói:

“Tiểu Ngũ, ta đã đả thương căn nguyên của bọn hắn. Bây giờ bọn hắn không còn sức phản kháng. Ngươi hãy luyện chúng thành Độc Nô!”

Ngũ Độc Lão Nhân nghe vậy thì mừng rỡ đến mức toàn thân run lên bẩy bẩy… Lão liên tục cảm tạ nói:

“Tam Trưởng Lão anh minh! Tam Trưởng Lão thần võ! Tiểu nhân lập tức làm ngay!”

Nói rồi, Ngũ Độc Lão Nhân đáp xuống đất, thân hình như bộ xương khô tiến về phía bốn cái hố sâu.

Lão lật tay lấy ra bốn chiếc Độc Hũ màu đen tuyền… cắn ngón tay, dùng máu của mình vẽ lên trán bốn vị Tông Chủ đang nằm thoi hóp những chú ấn quái dị và tà ác.

“Không… Ngũ Độc Lão Cẩu… ngươi dám?!” Viêm Hỏa Tông Chủ nằm dưới hố sâu, đôi mắt tràn ngập sự phẫn uất và tuyệt vọng, gầm lên một tiếng yếu ớt.

“Hừ! Có gì mà không dám? Thắng làm vua, thua làm nô! Từ nay về sau, các ngươi chính là những con chó săn ngoan ngoãn nhất của Hắc Độc Cốc ta!”

Ngũ Độc Lão Nhân cười ha hả một cách điên dại… Lão vận chuyển kịch độc Tiên Lực, đem bốn đạo Nô Hồn Chú ép thẳng vào trong đan điền và linh hồn của bốn người.

Bốn tiếng gầm thét thảm thiết vang lên chấn động cả sơn cốc. Bốn vị đại cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ, dưới sự can thiệp trực tiếp của Ngọc Tiên, đã bị Ngũ Độc Lão Nhân triệt để khống chế, biến thành bốn tôn Độc Nô mất đi tự chủ, vĩnh viễn không thể phản bội!

Chứng kiến toàn bộ quá trình nhanh gọn này, Tam Trưởng Lão Ngọc Đan Tông gật đầu hài lòng, cất giọng uy nghiêm:

“Cục diện ở đây đã định. Ta cho ngươi thời hạn một tháng để thu gom toàn bộ tài nguyên của Tứ Đại Thế Lực, khống chế hoàn toàn thành một khối. Sau một tháng, hãy mang theo tất cả đệ tử nòng cốt và tài nguyên thu thập được, đến Ngọc Đan Tông báo danh, chính thức sáp nhập thành Độc Đường.”

“Tiểu nhân tuân lệnh! Xin Tam Trưởng Lão yên tâm, một tháng sau, nhất định sẽ dâng nộp một Độc Đường hoàn chỉnh và vô số tài nguyên lên Ngọc Đan Tông!” Ngũ Độc Lão Nhân chắp tay, giọng nói đầy vẻ kính cẩn.

“Tốt.”

Tam Trưởng Lão gật đầu… Lão không ngoảnh đầu lại, xoay người bước từng bước thong thả trở lại cánh cổng ngọc bích trên hư không.

Khi bước chân lão vừa đặt vào trong cổng, hai cánh cổng đá màu trắng ngọc phát ra tiếng nổ, chậm rãi khép lại.

Luồng uy áp Ngọc Tiên mênh mông như biển cả cũng theo đó rút đi như thủy triều rút. Cánh cổng tan biến vào hư không, trả lại cho Thiên Độc Sơn quầng mây đen âm u cùng bầu không khí sặc mùi máu tươi.

Ngọc Tiên cường giả đã rời đi!

Sự ra đi của Tam Trưởng Lão khiến áp lực ngàn cân đè nén trên vai hàng vạn tu sĩ lập tức biến mất. Mọi người đồng loạt thở hống hộc, giống như kẻ chết đuối vừa được ngoi lên mặt nước.

Ngọc Tiên, quá mức kinh khủng.

Đây chính là sự biến đổi về chất, gần như vô địch tại Tiểu Tiên Giới.

Ngũ Độc Lão Nhân bay trở lại trung tâm Thiên Độc Sơn. Tuy người lão đầy vết thương, đạo bào rách rưới, nhưng khí thế lại bùng nổ.

Lão nhìn xuống hàng vạn tu sĩ Tứ Đại Thế Lực đang hoảng loạn bên dưới, cùng với bốn vị Tông Chủ đã bị luyện thành Độc Nô đang đứng sau lưng.

“Tất cả nghe đây!” Tiếng gầm của Ngũ Độc Lão Nhân vang vọng khắp Thiên Độc Sơn:

“Tông Chủ của các ngươi đã thần phục! Từ nay về sau, không còn Viêm Hỏa Tông, Kiếm Các, Toái Môn hay Bạch Gia nữa! Tất cả các ngươi lập tức buông binh khí, trở về tông môn của mình dưới sự giám sát của Trưởng Lão Hắc Độc Cốc, lấy ra toàn bộ bảo khố và tài nguyên! Kẻ nào trái lệnh… diệt tộc!”

Hàng vạn đệ tử Tứ Đại Thế Lực nhìn nhau, nét mặt tràn ngập sự ngơ ngác, nhục nhã và tuyệt vọng.

Nhưng nhìn thấy bốn vị Tông Chủ cường đại nhất của bọn hắn đã biến thành Độc Nô, không một ai dám có ý định phản kháng… Binh khí rơi xuống đất nghe “keng keng” liên tục.

Tiên Giới chính là như thế, cá lớn nuốt cá bé một cách trần trụi.

Nơi góc núi, Lê Vĩ đang núp giữa hàng ngũ đệ tử Kiếm Các, từ từ đứng dậy cùng đám đông.

Hắn cúi đầu, vẻ mặt giả vờ sợ hãi và u sầu như những đệ tử khác, nhưng trong đôi mắt lại xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo và hưng phấn cực độ.

“Lão già Ngọc Tiên cuối cùng cũng đi rồi… Cục diện này, đúng là tuyệt vời nhất đối với mình!”

Lê Vĩ phân tích cực kỳ nhanh chóng trong đầu…

Thứ nhất, Tam Trưởng Lão đã rời đi, Tiên Thức không còn. Ngũ Độc Lão Nhân tuy thắng nhưng bản thân đã bị thương không hề nhẹ sau trận chiến, lại phải tốn hao Tiên Lực để luyện hóa bốn vị Ất Tiên thành Độc Nô.

Trạng thái của lão đang không toàn thịnh.

Thứ hai, Hắc Độc Cốc và Tứ Đại Thế Lực vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử, đệ tử thương vong vô số, trận pháp hộ cốc hư hại, lòng người hoảng loạn. Đây chính là lúc sự phòng thủ của bọn hắn lỏng lẻo nhất từ trước đến nay!

Thứ ba, Ngũ Độc Lão Nhân chuẩn bị gom sạch tài nguyên của năm thế lực lớn để dâng lên Ngọc Đan Tông. Điều đó có nghĩa là toàn bộ tích lũy vạn năm của năm đại thế lực sắp sửa được tập trung lại một chỗ…

“Ngọc Đan Tông muốn ăn thịt, Ngũ Độc Lão Nhân muốn húp nước… Còn Tà Quân ta, sẽ cuỗm sạch cả nồi!”

Một nụ cười hiểm nhếch lên nơi khóe miệng Lê Vĩ.

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com