NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 363: HUYẾT TẨY THIÊN ĐỘC SƠN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Máu tươi đỏ thẫm hòa cùng độc dịch tanh nồng bắn tung tóe lên những rương ngọc chất đầy bảo vật…
Mọi thứ đến quá nhanh, quá tàn khốc và bất ngờ tới mức toàn bộ quảng trường rộng lớn bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng.
Vô số tu sĩ của Hắc Độc Cốc lẫn Tứ Đại Thế Lực đều đứng trơ như phỗng, tròng mắt trợn tròn nhìn về phía đài cao.
Nhục thân của Ngũ Độc Lão Nhân vừa mới một khắc trước còn ngạo nghễ cười vang, lúc này đã nổ tung thành từng huyết khối bầy hầy, xương cốt gãy vụn rơi lả tả.
Thế nhưng, một cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ đỉnh phong há lại dễ dàng tiêu tán như thế?
“Lũ khốn nạn các ngươi! Lão phu phải bầm thây vạn đoạn các ngươi!”
Một tiếng rít the thé, chói tai từ trong đám huyết vụ nổ ra!
Một đạo u quang màu lục mang theo hình dáng một con rết năm đuôi dữ tợn bọc lấy Nguyên Anh của Ngũ Độc Lão Nhân điên cuồng vọt lên trời cao. Khuôn mặt Nguyên Anh lúc này vặn vẹo tới mức biến dạng hoàn toàn, hai mắt đỏ ngầu oán độc thấu xương.
Nhục thân bị hủy, cơ thể tan thành mây khói, nỗi hận này không sao rửa sạch.
Trong lúc hoảng loạn tháo chạy, bản năng đầu tiên của Ngũ Độc Lão Nhân chính là dùng ý niệm kích nổ Độc Nô Hồn Ấn! Lão muốn bốn kẻ phản tặc kia phải nổ tung linh hồn, chết không có chỗ chôn!
“Muốn chết cùng sao? Chết đi cho ta!” Nguyên Anh của lão gầm lên, ấn quyết vô hình bùng phát.
Thế nhưng, Lê Vĩ làm sao có thể để lại một sơ hở trí mạng như vậy?
Mục đích của hắn là thôn tính toàn bộ, chứ không phải để cho một con chó dại trước khi chết kịp cắn ngược quân cờ của mình!
“Tiêu diệt hắn! Không để lại nửa điểm tàn hồn!”
Một đạo mệnh lệnh lạnh lẽo tựa như hàn băng truyền thẳng vào ý thức của Kiếm Các Chủ.
Ngay khi hồn niệm của Ngũ Độc Lão Nhân vừa chạm vào Nô Hồn Chú, lão kinh hoàng nhận ra sợi dây liên kết vô hình bấy lâu nay đã hoàn toàn biến chất.
Nô Hồn Chú không hề nổ tung, mà bên ngoài nó đã bị một tầng Hồn Chú khác, có màu đen trắng đan xen bọc lấy.
Rõ ràng, Hồn Ấn của lão không thể sánh bằng Hồn Ấn do Lê Vĩ thiết lập.
“Không thể nào! Chuyện gì thế này?!”
Sự kinh hãi vừa mới dâng lên trong ý thức của Ngũ Độc Lão Nhân thì sát chiêu chân chính đã ập tới.
“Trảm Hồn Nhất Kiếm!”
Kiếm Các Chủ gầm thét, không còn chút đờ đẫn của một con rối. Toàn bộ tinh hoa kiếm đạo suốt đời hắn, hòa lẫn với cừu hận bị nô dịch cả tháng trời, ngưng tụ thành một thanh tiên kiếm trong suốt…
Đó không phải kiếm khí vật lý, mà là Kiếm Ý trảm hồn!
Thanh kiếm xé rách màn đêm, nhanh hơn cả tia chớp, chém thẳng tới Nguyên Anh của Ngũ Độc Lão Nhân!
Cùng lúc đó, Viêm Hỏa Tông Chủ song thủ kết ấn, Viêm Tiên Lực bùng cháy dữ dội, hóa thành một chiếc lồng lửa hình bát quái từ trên trời chụp xuống, chặn đứng mọi hướng đào thoát:
“Lão súc sinh, nạp mạng đi!”
“Ầm!”
Bạch Gia Chủ và Toái Môn Chủ cũng không hề chậm trễ nửa nhịp, toàn lực phát động tru sát.
Bốn đại Ất Tiên Hậu Kỳ liên thủ tuyệt sát một đạo Nguyên Anh đã mất đi thể xác và đang hoảng loạn, kết cục không khó đoán…
“Xoẹt!”
Kiếm Ý sắc bén vô song của Kiếm Các Chủ trực tiếp xuyên qua Nguyên Anh của Ngũ Độc Lão Nhân!
“A a a… Không! Ngọc Đan Tông sẽ không tha cho các…”
Tiếng thét gào thảm thiết của Ngũ Độc Lão Nhân im bặt giữa chừng.
Dưới sự oanh tạc tàn bạo của bốn luồng lực lượng Ất Tiên Hậu Kỳ, linh hồn của Ngũ Độc Lão Nhân trực tiếp băng liệt, tan biến giữa đất trời, thần hình câu diệt, vĩnh viễn không còn cơ hội chuyển thế luân hồi!
Ngũ Độc Lão Nhân vẫn lạc!
Cả Thiên Độc Sơn như ngừng thở.
Những tên đệ tử Hắc Độc Cốc đứng gần đài cao mặt cắt không còn giọt máu. Bọn chúng dụi mắt, không dám tin vào cảnh tượng hoang đường trước mặt.
Cốc Chủ của bọn chúng… vị cường giả vừa mới một tháng trước còn bức bách Tứ Đại Thế Lực đầu hàng, vậy mà trong chớp mắt đã bị bốn tên nô lệ xé ra từng mảnh vụn?
“Cốc Chủ… Cốc Chủ tiêu rồi?!”
“Làm sao có thể?! Nô Hồn Ấn rõ ràng…”
Một tên Trưởng Lão Hắc Độc Cốc có tu vi Ất Tiên Sơ Kỳ run rẩy kêu lên, thanh âm the thé tràn ngập khiếp đảm.
Nhưng hắn còn chưa kịp dứt lời, thì một tia sáng lạnh lẽo đã lóe lên từ góc tối bên dưới quảng trường.
Lê Vĩ nấp trong bộ đạo bào đệ tử Kiếm Các, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười.
Mục tiêu đầu tiên đã hoàn thành xuất sắc, con cờ Ngũ Độc đã bị phế bỏ, giờ là lúc chuyển sang màn kịch tiếp theo.
Hắn không hề vội vã lộ diện, mà bàn tay trong tay áo lại khẽ cử động, mười tám sợi tơ vô hình của Y Tiên Thập Bát Châm thông qua Hồn Ấn truyền đạt mệnh lệnh thứ hai:
“Làm sạch cao tầng Hắc Độc Cốc! không chừa một mống!”
“OÀNG!”
Mệnh lệnh vừa hạ đạt, bốn vị cường giả vừa diệt sát xong Ngũ Độc Lão Nhân lập tức quay ngoắt người lại. Ánh mắt bọn hắn đỏ rực như máu, sát khí cuồn cuộn khóa chặt lấy đám Trưởng Lão Hắc Độc Cốc đang chưa kịp tỉnh hồn xung quanh!
“Đám chó săn Hắc Độc Cốc, đền mạng cho đệ tử Kiếm Các của ta!” Kiếm Các Chủ ngửa mặt lên trời thét dài.
Trường kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, kiếm quang màu vàng kim bộc phát, hóa thành một cơn bão kiếm quét thẳng về phía hàng ngũ Trưởng Lão Hắc Độc Cốc!
“Nợ máu phải trả bằng máu! Thiêu rụi bọn chúng!”
Viêm Hỏa Tông Chủ gầm lên điên cuồng, toàn thân bốc cháy ngùn ngụt như một hỏa nhân.
Hắn vung tay tung ra hai đầu Hỏa Long khổng lồ dài trăm trượng, quét ngang qua các phương trận của Độc Tu, cuốn phăng hàng chục tên chấp sự và đệ tử tinh anh thành tro bụi!
Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ cũng như hai đầu hung thú sổng chuồng, một người mang theo quyền kình thô bạo, một người hoá thành bóng tối ám sát…
“Phập! Phập! Phập!”
“Răng rắc!”
“Á… Tha mạng! Các Chủ tha mạng!”
Tiếng la hét thảm thiết vang vọng. Ba vị Trưởng Lão Ất Tiên của Hắc Độc Cốc còn chưa kịp phản ứng, thậm chí chưa kịp tế ra bản mệnh cổ độc, đã bị kiếm quang của Kiếm Các Chủ chặt đứt tứ chi, sau đó bị quyền kình của Toái Môn Chủ nện nát bấy…
Cảnh tượng người đứng đầu của mình đại khai sát giới, trấn sát đám Hắc Độc Cốc giống như một mồi lửa ném thẳng vào thùng thuốc súng đang bị đè nén…
Hàng vạn tu sĩ Tứ Đại Thế Lực đang bị giam cầm, bị xiềng xích, bị sỉ nhục, chứng kiến Cốc Chủ đối phương chết thảm, lại thấy bốn vị Tông Chủ của mình đã phá vỡ phong ấn và đang ra sức báo thù, ngọn lửa uất hận trong lòng bọn họ bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết!
“Các Chủ không chết! Các Chủ đã phá được tà thuật!”
“Tông Chủ cứu chúng ta rồi! Giết! Giết sạch lũ Độc Tu bỉ ổi này!”
“Báo thù cho các sư tỷ muội! Giết lũ súc sinh Độc Tu này!”
Tiếng hô hào rung chuyển Thiên Độc Sơn!
Những Trưởng Lão còn sót lại của Tứ Đại Thế Lực… những người vốn dĩ bị phong bế một phần tu vi, lúc này cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt tinh huyết để phá vỡ cấm chế, thanh trừng độc trên người.
Bọn họ dẫn đầu các đệ tử vùng lên như sóng thần vỡ đê!
Đám đệ tử Kiếm Các nhặt lấy những thanh kiếm gãy dưới đất, kiếm khí tuy tàn phá nhưng sát ý ngập trời.
Đệ tử Viêm Hỏa Tông thiêu đốt đan điền, lao vào ôm chặt lấy đám Độc Tu rồi kích nổ Tiên Lực.
Đệ tử Toái Môn gầm rú, dùng chính nắm đấm trần đập vỡ sọ những kẻ vừa mới quất roi vào lưng mình.
Ngay cả những nữ đệ tử Bạch Gia áo quần rách rưới, thân thể đầy vết thương cũng phát điên, liều mạng với đám Độc Tu dám làm nhục các nàng.
Phản sát nổ ra.
Hắc Độc Cốc như rắn mất đầu, Ngũ Độc Lão Nhân vừa chết, các Trưởng Lão cốt cán lại bị bốn đại Tông Chủ tàn sát trong nháy mắt, sĩ khí của tất cả Độc Tu sụp đổ.
Bọn chúng dù có kịch độc đầy mình, nhưng khi đối mặt với hàng vạn kẻ điên không màng sống chết lao vào cắn xé, cũng phải run rẩy khiếp sợ.
Trận chiến biến thành một cối xay thịt khổng lồ.
Tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng xương gãy, tiếng kịch độc ăn mòn da thịt xèo xèo… tất cả hòa quyện thành một khúc ca thê lương rợn người dưới ánh trăng tròn lạnh lẽo.
Nhưng giữa chiến trường hỗn loạn, điên cuồng và đẫm máu ấy, có một người vẫn hoàn toàn tĩnh lặng.
Tà Quân vẫn đứng đó… Ánh mắt hắn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, phản chiếu ngọn lửa của cuộc chiến.
Đối với hắn, sinh tử của đám tu sĩ này chẳng có chút ý nghĩa nào. Tứ Đại Thế Lực hay Hắc Độc Cốc, kẻ nào cũng từng mang dã tâm nuốt chửng kẻ khác, kẻ nào cũng dính đầy máu tanh. Thứ duy nhất khiến hắn quan tâm, chính là chiến lợi phẩm.
“Chiến trường càng thảm liệt… thu hoạch càng phong phú.”
Khóe môi Lê Vĩ khẽ mấp máy. Hắn hít sâu một hơi, hai tay chầm chậm kết ấn dưới lớp tay áo rộng thùng thình.
Hắc Bạch Song Linh như bóng ma, kết hợp với Lê Vĩ trắng trợn thu gặt linh hồn giữa cuộc hỗn chiến.
Diêm Vương Lệnh liên tục thôn nạp, giam cầm và phong toả…
Tuy nhiên, linh hồn chỉ là một phần của bữa tiệc này.
Thứ đáng sợ nhất, tà ác nhất, lúc này mới bắt đầu thức tỉnh từ trong bóng tối sâu thẳm!
“Ầm ầm…”
Dưới lòng đất Thiên Độc Sơn, một dao động âm trầm, cổ xưa và quỷ dị khẽ cựa mình.
Một hư ảnh đại thụ, toàn thân đen kịt như mực, trên thân quấn quanh vô số ma văn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Đó chính là Vạn Ma Dị Thụ!
Ngửi thấy mùi tử vong của hàng vạn tu sĩ, đặc biệt là huyết nhục ẩn chứa linh lực dồi dào của chúng Tiên, Vạn Ma Dị Thụ phát ra những tiếng rít hưng phấn.
Nó khát máu! Nó thèm khát sự sống!
“Đi đi… Đêm nay, cho ngươi ăn no nê!” Lê Vĩ hạ thấp giọng thì thào.
“Rắc rắc… Rầm…”
Mặt đất phủ đầy đá tảng của Thiên Độc Sơn bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt nẻ chằng chịt như mạng nhện.
Nhưng trong cảnh tượng hỗn loạn gầm thét, nổ vang rung trời của hàng vạn người đang bán mạng, không một ai chú ý đến có thứ gì đó lặng lẽ tiếp cận dưới chân mình.
Mọi người đều đang đỏ mắt chém chém giết giết, máu đổ đầu rơi, ai còn tâm trí đâu mà để ý đến bóng tối bên dưới?
Chính sự sơ suất đó đã mở đường cho tử thần!
Từ trong màn đêm, vô số rễ cây màu đen nhánh, to lớn như những con cự mãng âm thầm bò ra!
Bề mặt của rễ cây mọc đầy những chiếc gai nhọn li ti, rỗng ruột, tỏa ra một lực hút sinh mệnh đáng sợ.
“Xoẹt!”
Ở một góc khuất nơi ánh lửa chưa rọi tới, thi thể của tên Trưởng Lão Hắc Độc Cốc vừa bị Kiếm Các Chủ chém đứt làm đôi…
Bỗng nhiên, mặt đất bên dưới thi thể khẽ lún xuống.
Bốn năm nhánh rễ cây đen ngòm như những ma trảo từ dưới bùn đất thò lên, nhanh như chớp cuốn chặt lấy hai nửa thi thể! Những chiếc gai nhọn cắm phập vào huyết nhục, da thịt của tên Trưởng Lão Ất Tiên Sơ Kỳ lập tức lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khô quắt lại! Toàn bộ Tiên Lực còn sót lại trong Nguyên Anh, sinh mệnh lực, thậm chí cả tủy xương đều bị rễ cây hút cạn sạch trong chớp mắt!
Sau đó, rễ cây khẽ co lại, kéo thi thể đã biến thành một bộ xác ướp khô cằn chìm sâu vào lòng đất, không để lại nửa điểm dấu vết, ngoại trừ một vệt máu loang lổ đã chuyển sang màu đen như bóng tối.
Mọi chuyện diễn ra trong im lặng…
Một cái… mười cái… một trăm cái… một ngàn cái…
Số lượng rễ cây của Vạn Ma Dị Thụ vươn ra ngày càng nhiều, như một mạng lưới tử thần giăng kín toàn bộ lòng đất!
Nó như một kẻ đoạt thi vô hình, âm thầm duỗi ra vô số cánh tay quỷ quyệt, dọn dẹp chiến trường sạch sẽ.
Bất cứ nơi nào có tu sĩ ngã xuống, bất kể là đệ tử Hắc Độc Cốc hay đệ tử Tứ Đại Thế Lực, chỉ cần lộ ra sơ hở, rễ cây liền lập tức từ dưới đất thò lên quấn lấy, thôn phệ sạch sẽ tinh hoa rồi kéo mất hút vào lòng đất!
Càng nuốt chửng tu sĩ cấp cao, Vạn Ma Dị Thụ càng trở nên phấn khích, sức mạnh càng thêm bùng nổ…
Nó bắt đầu tích luỹ, hình thành Thuộc Tính của từng tên tu sĩ mà mình nuốt chửng.
Hỗn chiến kéo dài suốt gần hai canh giờ.
Dưới sự dẫn dắt không tiếc mạng sống của bốn vị Ất Tiên Hậu Kỳ, cùng sự phẫn nộ và căm thù của hàng vạn tu sĩ Tứ Đại Thế Lực, toàn bộ kiến trúc thuộc Hắc Độc Cốc cũng bị san phẳng hoàn toàn!
Tên Trưởng Lão cuối cùng bị Viêm Hoả Tông Chủ một quyền đấm bạo thủ cấp…
Hắc Độc Cốc – thế lực độc bá một phương, chính thức bị diệt môn trong đêm nay!
“Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!”
“Ha ha ha! Lũ súc sinh này cuối cùng cũng bị đền tội!”
“Các Chủ vạn tuế! Tông Chủ vạn tuế!”
Tiếng hò reo, tiếng khóc than vì sống sót sau kiếp nạn của đệ tử Tứ Đại Thế Lực vang vọng khắp không gian.
Rất nhiều người kiệt sức quỳ sụp xuống đất, thở dốc kịch liệt. Trận huyết chiến này quá đỗi thảm khốc, Tứ Đại Thế Lực tuy thắng nhưng cũng tổn thất nặng nề, đệ tử thương vong quá nửa, ai nấy trên người đều dính đầy tiên huyết và độc thương.
Tuy nhiên, niềm vui sướng của việc giải thoát đã nhanh chóng làm mờ đi lý trí của bọn họ.
Đúng lúc này, một vị Trưởng Lão của Kiếm Các, người đầy vết chém, bước tới bên cạnh Kiếm Các Chủ, chắp tay đầy kích động:
“Các Chủ! Ngài uy cái thế, phá vỡ Nô Chú, giải cứu toàn tông! Hiện tại toàn bộ kho tàng của bốn đại thế lực chúng ta cùng với tích lũy vạn năm của Hắc Độc Cốc đều đang tập kết tại đây. Xin Các Chủ định đoạt, chúng ta nên mau chóng phân chia tài nguyên, thu dọn chiến trường rồi rút lui, đề phòng cường giả của Ngọc Đan Tông hay các thế lực lân cận phát giác!”
Kiếm Các Chủ đứng sừng sững ở đó, lưng quay về phía vị Trưởng Lão, trường kiếm nhuộm đỏ rủ xuống đất…
Hắn không hề trả lời.
Vị Trưởng Lão Kiếm Các khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ quái. Hắn nhìn sang ba vị Tông Chủ còn lại…
Viêm Hỏa Tông Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ. Cả ba người bọn họ cũng đứng bất động như những bức tượng đá, đầu hơi cúi, sát khí trên người không những không tiêu tán sau trận chiến mà dường như… lại càng thêm quỷ dị, nồng nặc hơn.
Cùng lúc đó, một Trưởng Lão của Viêm Hỏa Tông cũng bước lên, ngơ ngác nhìn quanh mặt đất quảng trường:
“Kỳ quái… Các ngươi có thấy lạ không? Vừa rồi rõ ràng có hàng ngàn đệ tử của hai bên ngã xuống ở khu vực này… Vậy mà tại sao thi thể đâu hết rồi? Ngay cả thi thể của đệ tử tông môn chúng ta cũng không thấy một cái nào?”
Câu nói này vừa thốt ra, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu những kẻ đang hò reo ăn mừng!
Toàn bộ các Trưởng Lão còn sống sót của Tứ Đại Thế Lực bỗng nhiên rùng mình, đồng loạt đưa mắt nhìn khắp quảng trường.
Quả nhiên!
Mặt đất tuy đầm đìa đen đỏ lẫn lộn, nhưng trên bề mặt quảng trường rộng lớn ngàn trượng… lại trống trơn một cách đáng sợ!
Không có lấy một mảnh thi thể!
Những cái xác của hàng ngàn tu sĩ Hắc Độc Cốc, xác của các đệ tử Tứ Đại Thế Lực vừa mới nằm xuống cách đây không lâu, tất cả đều biến mất không một dấu vết, giống như đã bị một con quái thú khổng lồ dưới lòng đất nuốt chửng sạch sẽ! Chỉ còn lại những vệt máu kéo dài dẫn về các khe nứt đá đang khẽ khép lại một cách quỷ dị.
“Chuyện… chuyện này là sao?!”
Một nỗi bất an khủng khiếp, lạnh lẽo thấu xương từ từ bò lên sống lưng của từng người.
Các Trưởng Lão Ất Tiên còn sót lại của Tứ Đại Thế Lực… ước chừng còn hơn chục người, tuy đều mang thương tích nhưng vẫn là trụ cột, lập tức tụ lại, thần sắc biến đổi.
Bọn họ bắt đầu cảm nhận được có điều gì đó hoàn toàn không đúng!
Vị Trưởng Lão Kiếm Các lúc nãy nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận tiến thêm một bước về phía, giọng run run:
“Các… Các Chủ? Ngài làm sao vậy? Xin hãy trả lời thuộc hạ…”
Hắn đưa tay ra, định chạm vào vai Kiếm Các Chủ.
“Tàn cuộc rồi… kết thúc đi.” Mệnh lệnh kia lại như tiếng vọng từ cõi u minh truyền vào ý thức Kiếm Các Chủ.
“XOẸT!!!”
Một âm thanh xé toạc không gian vang lên ngay sau lưng Trưởng Lão Kiếm Các!
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào! Kiếm Các Chủ… người mà vị Trưởng Lão kia tôn kính nhất, tin tưởng nhất, bỗng nhiên xoay người lại, một kiếm nhanh đến mức vượt qua cả nhận thức của tất cả.
Mũi kiếm mang theo Kiếm Ý sát phạt, chuẩn xác và tàn nhẫn đâm thẳng từ phía sau, thủng qua đan điền vị Trưởng Lão Kiếm Các, xuyên qua Nguyên Anh.
“Phốc!”
Tiên huyết bắn tung tóe lên mặt Kiếm Các Chủ, nhưng đôi mắt của vị Các Chủ này lúc này lại hoàn toàn trống rỗng, không có nửa điểm cảm xúc, chỉ có ánh sáng đen trắng lập lòe nơi mi tâm!
“Các… Các Chủ… Ngài…” Trưởng Lão Kiếm Các tròng mắt lồi ra, hai tay ôm đan điền, không dám tin nhìn người đứng đầu của mình.
Nhưng bi kịch không chỉ dừng lại ở đó!
Cùng một khắc Kiếm Các Chủ ra tay, ba vị còn lại cũng đồng thời bạo phát sát chiêu nhắm thẳng vào chính những thuộc hạ trung thành nhất của mình!
“ẦM!”
Viêm Hỏa Tông Chủ tru lên một tiếng, song chưởng ngưng tụ Viêm Lực cuồng bạo đập thẳng vào lưng của hai vị Trưởng Lão Viêm Hỏa Tông đang đứng gần hắn nhất!
Hai vị Trưởng Lão hoàn toàn không có chút phòng bị nào trước Tông Chủ của mình, hộ thể tiên quang lập tức vỡ vụn, toàn bộ lồng ngực bị đánh lõm vào, lục phủ ngũ tạng bị thiêu đốt thành than, bay ngược ra ngoài như rẻ rách!
“Băng Phách Trảm!”
Bạch Gia Chủ vung tay, một dải lụa băng hàn sắc bén như đao chém đứt đôi thân thể của một nữ Trưởng Lão Bạch Gia!
“Toái Thiên Quyền!”
Toái Môn Chủ dậm chân, quyền kình nện thẳng vào đỉnh đầu một Trưởng Lão khác của Toái Môn, trực tiếp nện người đó lún sâu xuống lòng đất, sọ vỡ nát như quả dưa hấu!
Một màn tập kích tàn khốc, chuẩn xác diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy nửa nhịp thở.
Từng vị Trưởng Lão Ất Tiên, những trụ cột của Tứ Đại Thế Lực… thương vong thảm trọng.
“A a a! Tông Chủ phát điên rồi!”
“Các Chủ giết Trưởng Lão! Chuyện gì đang xảy ra thế này?!”
“Chạy mau! Bọn họ vẫn còn mất lý trí!”
Hàng vạn đệ tử vừa mới trải qua niềm vui chiến thắng, trong chớp mắt lại rơi thẳng xuống vực sâu của sự tuyệt vọng!
Bọn họ gào khóc, tan vỡ hoàn toàn, điên cuồng quay đầu tháo chạy…
“Lên ăn no đi!” Lê Vĩ âm thầm ra lệnh.
Không còn cần phải che giấu nữa, ma uy kinh thiên động địa từ sâu trong lòng đất rốt cuộc cũng hoàn toàn bộc phát!
Hàng vạn nhánh rễ cây đen ngòm của Vạn Ma Dị Thụ đồng loạt từ dưới nền đá phá đất chui lên, đan xen chằng chịt vào nhau, tạo thành một chiếc lồng giam khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ đỉnh núi, phong tỏa mọi lối thoát, biến nơi đây thành một ma khu ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài!
Những đệ tử lao ra rìa quảng trường vừa chạm vào rễ cây liền lập tức bị những sợi gai quỷ dị quấn chặt lấy, kêu la thảm thiết rồi bị hút khô thành xác ướp trong vài giây ngắn ngủi!
Tuyệt vọng! Một sự tuyệt vọng đen tối hơn cả lúc đối mặt với Hắc Độc Cốc bao trùm lấy tâm linh…
“Trời ơi, là Ma Vật… Hung Vật gì thế này?”
Nhìn cảnh tượng đó, những kẻ còn sống sót hoài nghi nhân sinh…
Không có kỳ tích nào cả.
Cũng chẳng có sự phản kháng anh dũng nào của bốn vị Tông Chủ.
Vô số rễ cây đen kịt từ bốn phương tám hướng điên cuồng lao vào quảng trường như những cơn sóng thần màu đen! Bốn đại cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ cũng đồng thời xuất thủ, trấn áp mọi sự chống cự yếu ớt cuối cùng đến từ chính tu sĩ dưới trướng…
Một hồi thôn phệ đơn phương diễn ra!
Tiếng kêu thảm thiết dần dần nhỏ lại…
Mùi tanh nồng nặc bốc lên tận trời xanh, át đi cả độc khí của Thiên Độc Sơn.
Nửa canh giờ sau.
Mọi âm thanh đều im bặt.
Quảng trường trung tâm Thiên Độc Sơn chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc và lạnh lẽo.
Tà Quân nhàn nhạt chắp tay… mặt không cảm xúc.
Chúng sinh, chỉ là tài nguyên!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
