Chương 362: BỌ NGỰA BẮT VE, TÀ QUÂN RÌNH RẬP!

Chapter truyện / Chương 362: BỌ NGỰA BẮT VE, TÀ QUÂN RÌNH RẬP!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 362: BỌ NGỰA BẮT VE, TÀ QUÂN RÌNH RẬP! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 360: NGỌC TIÊN HÙNG MẠNH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Gió độc rít qua những khe đá trên đỉnh núi, cuốn theo mùi tanh nồng của huyết nhục hòa lẫn chướng khí mịt mù…

Sau khi cánh cổng ngọc bích của Ngọc Tiên cường giả khép lại, áp lực đè nặng trên lồng ngực vạn người rốt cuộc cũng tiêu tán.

Nhưng sự ngột ngạt và tuyệt vọng thì không hề giảm đi, trái lại càng lúc càng ngột ngạt như vũng bùn lầy đang vây khốn Tứ Đại Thế Lực.

Dưới sự xua đuổi, quát tháo đầy hung hăng của đám Độc Tu Hắc Độc Cốc, hàng vạn tu sĩ bại trận như những cái xác không hồn, lục tục bị dồn thành từng cụm.

Tiếng xích sắt ma sát loảng xoảng, tiếng gầm gừ đắc thắng của đám Độc Vật cùng những ánh mắt oán độc, nhục nhã đan xen vào nhau tạo nên một khung cảnh thê lương…

Không ít nữ đệ tử xinh đẹp của Tứ Đại Thế Lực lập tức bị đám Độc Tu làm nhục, luyện thành Độc Thi…

Nam đệ tử chỉ cần có chút phản kháng, liền bị hạ kịch độc tra tấn, sống không bằng chết.

Tu sĩ Hắc Độc Cốc vô cùng đắc chí, cũng là minh chứng cho thấy thực tại cá lớn nuốt cá bé tàn khốc tại Tu Tiên Giới.

Lê Vĩ cúi gằm mặt, khoác trên mình bộ trường bào màu xanh nhạt dính đầy bụi đất và vết máu của đệ tử Kiếm Các… Hắn lầm lũi bước đi giữa dòng người đang run rẩy.

Dưới mái tóc đen rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt, đôi mắt sâu thẳm không hề có lấy nửa điểm hoảng loạn, chỉ có từng đợt toan tính…

“Ngũ Độc Lão Cẩu đắc ý quá sớm rồi… Miếng thịt mỡ này, há lại để ngươi dễ dàng nuốt trọn?” Lê Vĩ liếc nhìn về phía đài cao trung tâm Thiên Độc Sơn.

Tại đó, Ngũ Độc Lão Nhân đang đứng chắp tay, tấm thân gầy trơ xương như bộ hài cốt khoác đạo bào đen bay phần phật…

Khóe miệng lão vẫn còn rỉ ra vệt máu bầm do vết thương cũ từ trận đại chiến, nhưng đôi mắt hốc hác lại rực cháy ngọn lửa tham lam và cuồng vọng tột cùng.

Sau lưng lão, bốn bóng người sừng sững đứng bất động như những bức tượng đá vô hồn, chính là bốn vị cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ… Kiếm Các Chủ, Viêm Hỏa Tông Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ.

Trên mi tâm của bốn người, từng đạo phù văn màu đen hình rết độc, bọ cạp đang vặn vẹo, tỏa ra luồng u quang tà dị. Đó chính là Độc Nô Hồn Ấn do chính tay Ngũ Độc Lão Nhân thi triển…

“Tất cả đệ tử Kiếm Các, tập hợp về khu vực này cho ta! Trưởng Lão và đệ tử thân truyền theo sát Kiếm Các Chủ, hồi tông mở bảo khố!” Tiếng quát the thé của một tên Trưởng Lão Hắc Độc Cốc vang lên.

Hắn cầm trên tay một ngọn roi dài tẩm đầy Hủ Cốt Độc Tiên, quất mạnh xuống nền đá tạo thành những tiếng chát chát.

“Nàng cứ ẩn thân, đừng hành động gì cả, chờ ta!”

Nhận thấy cơ hội ngàn năm có một, Lê Vĩ truyền âm cho Thời San San một tiếng, sau đó thuận theo dòng người, khéo léo lách qua những khoảng trống, dịch chuyển vị trí từng chút một.

Thân pháp của hắn nhìn bề ngoài thì lảo đảo, vấp váp vì sợ hãi, nhưng thực chất mỗi bước chân đều bước chuẩn xác vào các góc chết trong tầm nhìn của đám Độc Tu đang canh gác.

Chỉ trong chốc lát, hắn đã lọt vào hàng ngũ đệ tử thân cận đứng gần Kiếm Các Chủ nhất, cự ly rút ngắn lại chỉ còn chưa đầy ba trượng.

Khoảng cách này đối với tu sĩ cấp bậc Ất Tiên hay Chân Tiên mà nói chỉ là một cái chớp mắt, nhưng lại là ranh giới sinh tử.

Bởi lẽ, xung quanh Kiếm Các Chủ lúc này không chỉ có luồng kiếm khí tán loạn mất kiểm soát rỉ ra từ cơ thể rách nát, mà còn có cả tầng tầng lớp lớp Độc Tiên Lực do Ngũ Độc Lão Nhân bố trí để canh chừng con rối quan trọng nhất này.

Lê Vĩ hít một hơi thật sâu, hai mắt khẽ nhíu lại. Dưới lớp áo rộng, bàn tay phải của hắn lặng lẽ kết ấn.

Trong ý thức, luân chuyển vô số kiến thức học từ Quỷ Cốc.

Vốn dĩ Y Đạo cứu người, nhưng rơi vào tay Tà Quân, nó lại là thủ đoạn đoạt mệnh, biến hóa khôn lường…

“Vù…”

Trong hư không vô hình, mười tám đạo lưu quang mảnh như sợi tơ tằm, trong suốt không một gợn sóng từ trong đầu ngón tay Lê Vĩ âm thầm bắn ra.

Đó chính là Y Tiên Thập Bát Châm – đạt đến Ất Cấp Trung Phẩm.

Những mũi châm này không mang theo sát khí, không có bất kỳ dao động năng lượng nào, mà hoàn toàn mô phỏng lại tần số dao động của sinh mệnh lực và độc khí xung quanh, lướt đi trong gió như những hạt bụi vô hình.

Tuy chỉ là Ất Cấp Trung Phẩm, nhưng dưới thao túng lão luyện của Lê Vĩ, ngay cả Ất Cấp Hậu Kỳ nếu không chủ động quan sát từ đầu, cũng khó mà phát hiện được sự tồn tại của chúng nó.

“Xuy…”

Mũi châm đầu tiên nhẹ nhàng chạm vào gấu áo Kiếm Các Chủ, xuyên qua lớp hộ thể, ghim thẳng vào đại huyệt Kiên Tỉnh.

Cơ thể Kiếm Các Chủ khẽ giật nhẹ một cái. Tuy nhiên, do toàn thân hắn đang bị Độc Tiên Lực tàn phá và đan điền rạn nứt vì đòn đánh của Ngọc Tiên trước đó, phản ứng co giật nhẹ này hoàn toàn bị đám Độc Tu chung quanh xem là di chứng của việc bị cưỡng ép luyện hóa thành Độc Nô.

Nhưng ở bên trong thể nội của Kiếm Các Chủ, một cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra!

Lê Vĩ thông qua châm đầu tiên, lập tức cảm nhận được cấu trúc kinh mạch của đối phương. Tình trạng thê thảm hơn hắn tưởng tượng rất nhiều: kinh mạch gãy đoạn bảy phần, Độc Hỏa đang điên cuồng đeo bám Nguyên Anh, một con Hắc Hồn Ngô Công do Nô Hồn Chú hóa thành đang cắm chặt hàng trăm chiếc chân sắc nhọn vào sâu trong linh hồn, không ngừng tiết ra nọc độc để khống chế ý thức tự chủ.

“Ngũ Độc Lão Cẩu ra tay ác thật… Cưỡng ép dùng độc tính ăn mòn ý thức Linh Hồn để nô dịch. Nếu dùng bạo lực phá vỡ Hồn Ấn này, con rết độc kia sẽ nổ tung, biến Kiếm Các Chủ thành một kẻ ngu đần ngay tức khắc, Ngũ Độc Lão Nhân cũng sẽ phát giác được.”

Trán Lê Vĩ bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi mịn. Dưới mái tóc rũ rượi, ánh mắt hắn ngưng trọng chưa từng có.

Đây là một ván cược! Nếu thất bại… e rằng sẽ mất đi cơ hội vơ vét tất cả.

Với những gì Cổ Độc Ngạc gây ra cho Oa Oa, Lê Vĩ muốn toàn bộ Hắc Độc Cốc phải trả giá thảm trọng.

Không thể để bọn chúng ôm lấy bắp đùi Ngọc Cấp Thế Lực, rồi tiếp tục tiêu dao tự tại thêm nhiều năm.

“Y đạo vi dẫn… Hóa!”

Lê Vĩ cắn chặt đầu lưỡi, ép một giọt Tinh Huyết dung nhập vào mười bảy mũi châm còn lại.

Từng đạo Y Tiên Châm hóa thành những sợi tơ vô cùng mềm dẻo, theo các đại huyệt Khí Hải, Đàn Trung, Bách Hội, Phong Trì… đồng loạt thâm nhập vào cơ thể Kiếm Các Chủ!

Lê Vĩ không trực tiếp loại bỏ độc tính, vì nếu độc tính giảm sút, Độc Tu cao cấp như Ngũ Độc Lão Nhân sẽ lập tức phát giác.

Thay vào đó, hắn dùng thủ pháp độc môn của Y Đạo Quỷ Cốc, kích hoạt dược lý ẩn chứa trong châm khí, nhẹ nhàng bao bọc lấy từng giọt kịch độc đang ăn mòn kinh mạch, tạo thành một lớp màng ngăn cách vô hình.

Độc tố vẫn nằm nguyên tại chỗ, bề ngoài vẫn đen ngòm đáng sợ, nhưng thực chất đã bị cô lập, không còn khả năng tiếp tục phá hủy căn cơ của Kiếm Các Chủ.

Đồng thời, một luồng sinh khí ấm áp bắt đầu âm thầm chữa lành các vết nứt trên đan điền, giúp Kiếm Các Chủ dần dần hồi phục lại một phần lực lượng tiềm tàng.

Đương nhiên, không phải Lê Vĩ tốt bụng trị thương hay giải độc cho con hàng này…

Mà đơn giản, hắn muốn bảo hộ Nô Lệ của mình.

Không sai, ánh mắt Lê Vĩ hiện lên vẻ điên cuồng, quyết tâm khống chế Kiếm Các Chủ.

Trộm long tráo phụng!

Đây mới là bước nguy hiểm và phức tạp nhất, đòi hỏi sự chuẩn xác tuyệt đối.

Tu vi của Lê Vĩ không cao, nhưng Y Tiên Thập Bát Châm chính là Ất Cấp, chúng nó đủ tư cách tác động vào Nô Ấn của Ất Tiên.

Mười tám mũi Y Tiên Châm lúc này đã tụ hội tại biển ý thức của Kiếm Các Chủ, hóa thành một trận pháp phong tỏa hình hoa sen mười tám cánh, nhẹ nhàng lơ lửng xung quanh con Hắc Hồn Ngô Công.

Cả Minh Hồn và Linh Hồn của Lê Vĩ đều phân tách ra một đạo Hồn Niệm tinh thuần, men theo các sợi tơ châm, lặng lẽ tiếp cận phần tiếp giáp giữa Hồn Ngô Công và Linh Hồn của Kiếm Các Chủ.

“Rắc…”

Một tiếng động cực nhỏ vang lên trong tâm thức. Linh Hồn Kiếm Các Chủ dường như cảm nhận được sự xâm nhập lạ lẫm, bản năng của một Kiếm Tu lập tức bùng nổ, một luồng Kiếm Ý sắc bén gào thét muốn chém đứt Hồn Niệm của Lê Vĩ!

“Muốn chết sao?! Yên lặng cho ta, nếu muốn báo thù Ngũ Độc Lão Cẩu!” Lê Vĩ truyền âm, gầm lên trong linh hồn đối phương.

Đạo Kiếm Ý kia khựng lại giữa chừng.

Dù ý thức của Kiếm Các Chủ đã bị làm mờ, nhưng chấp niệm và nỗi nhục nhã khi bị biến thành Độc Nô vẫn khắc sâu vào cốt tủy. Nghe thấy chữ “báo thù Ngũ Độc Lão Nhân”, tia Kiếm Ý dần dần hạ xuống, thu hồi sát khí.

Tận dụng khoảnh khắc quý giá đó, Lê Vĩ lập tức hành động! Hắn không phá vỡ Nô Hồn Chú của Ngũ Độc, mà là thông qua Y Tiên Thập Bát Châm, dệt nên một tầng Hồn Ấn thứ hai mỏng như cánh ve, trong suốt và quỷ dị, phủ chụp lên bên ngoài con Hắc Hồn Ngô Công.

Hồn Ấn này của Lê Vĩ đen trắng đan xen, được kết hợp giữa cả Minh Hồn và Linh Hồn, so với Hồn Ấn bình thường mạnh hơn rất nhiều.

Nhất là khi Ngũ Độc Lão Nhân không phải một Hồn Tu, Hồn Ấn của lão tạo ra không thể sánh bằng Lê Vĩ.

Tầng Hồn Ấn này hoạt động như một lớp vỏ bọc cách ly hoàn hảo. Nó sao chép y nguyên toàn bộ tín hiệu điều khiển mà Ngũ Độc Lão Nhân truyền tới, nhưng lại cho phép người thứ hai kiểm soát…

Nói cách khác, trong mắt Ngũ Độc Lão Nhân, con rết độc vẫn đang cắn chặt và thao túng Kiếm Các Chủ, mọi cảm ứng sợi dây liên kết vẫn hoàn hảo không tỳ vết. Nhưng trên thực tế, Kiếm Các Chủ lúc này đã biến thành con rối có hai chủ nhân.

Một kẻ ngoài sáng, một kẻ trong tối.

“Phù…”

Lê Vĩ khẽ thở hắt ra một hơi, sắc mặt hơi tái đi vì tiêu hao một lượng lớn Hồn Niệm trong thời gian ngắn. Khóe môi hắn nhếch lên thành một đường cong tà dị:

“Thú vị thật, khà khà!”

Ngay khi hoàn tất việc chia sẽ quyền điều khiển Kiếm Các Chủ, Lê Vĩ lập tức lùi lại phía sau hàng ngũ.

Hắn liếc nhìn về phía ba vị cự đầu còn lại đang đứng trơ trọi bên cạnh: Viêm Hỏa Tông Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ.

Bản thân hắn không thể trực tiếp tiến lại gần ba người đó bằng thân phận đệ tử Kiếm Các nữa, bởi vì khoảng cách giữa các khối đệ tử của Tứ Đại Thế Lực đang bị đám Độc Tu Hắc Độc Cốc giám sát cực kỳ nghiêm ngặt.

“Vù!”

Thân hình Lê Vĩ trong chớp mắt biến mất tại chỗ, trực tiếp ẩn nhập vào không gian bên trong Chiến Giới Châu.

Hạt châu thu nhỏ lại thành một hạt cát bụi siêu vi, hoàn toàn không mang theo nửa điểm Tiên Lực hay ba động. Dưới sự điều khiển từ bên trong của Lê Vĩ, Chiến Giới Châu ung dung bay thẳng về phía đài cao nơi ba vị Tông Chủ còn lại đang đứng.

Đã có kinh nghiệm xương máu và quy trình hoàn hảo từ việc khống chế Kiếm Các Chủ, ba mục tiêu tiếp theo đối với Lê Vĩ trở nên dễ dàng hơn gấp bội!

Hạt bụi Chiến Giới Châu đầu tiên đậu nhẹ lên bờ vai của Viêm Hỏa Tông Chủ.

Từ bên trong hạt châu, Y Tiên Thập Bát Châm lại một lần nữa phóng xuất ra dưới dạng sợi tơ vô hình, chui thẳng vào cơ thể đang bốc lên từng đợt Viêm Độc hỗn loạn của Viêm Hỏa Tông Chủ.

Lê Vĩ thuần thục vận chuyển Y Đạo Quỷ Cốc, phong tỏa hỏa độc, bao bọc Hồn Ấn Ngô Công của Ngũ Độc, sau đó cấy Hồn Ấn của chính mình đè lên tầng trên cùng.

Chỉ mất vỏn vẹn nửa nén hương, Viêm Hỏa Tông Chủ đã có vị chủ nhân thứ hai…

Tiếp theo đó, Chiến Giới Châu lại bay sang Toái Môn Chủ…

Cuối cùng là Bạch Gia Chủ…

Lê Vĩ càng làm càng thành thục…

Khi thanh kim châm cuối cùng rút về, toàn bộ ý thức của cả bốn đại cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ đã bị Lê Vĩ âm thầm cài cắm.

Bọn hắn đứng đó, bề ngoài vẫn là những con rối Độc Nô ánh mắt đờ đẫn, cúi đầu phục tùng Ngũ Độc Lão Nhân, nhưng sâu bên trong… đã có một bàn tay âm thầm nắm lấy.

“Chờ…”

Lê Vĩ ở trong Chiến Giới Châu rung đùi.

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Thời hạn một tháng mà Tam Trưởng Lão Ngọc Đan Tông ban cho trôi qua như gió…

Dưới sự giám sát gắt gao của đám Trưởng Lão Hắc Độc Cốc cùng sự “ngoan ngoãn” của bốn vị Tông Chủ Độc Nô, toàn bộ căn cơ, sản nghiệp và tích lũy vạn năm của Tứ Đại Thế Lực lần lượt bị đào bới tận gốc rễ.

Từng cỗ phi chu khổng lồ xé toạc mây mù, chở theo hàng ngàn rương bảo vật đúc bằng Huyền Thiết, Tinh Ngân nối đuôi nhau hạ cánh xuống quảng trường trung tâm Thiên Độc Sơn.

Đây là sự tích lũy từ trước đến nay của bốn thế lực xưng bá một phương…

Hàng nghìn mỏ Tiên Thạch tỏa ra tiên khí ngút trời, làm rực sáng cả một góc trời u ám của Thiên Độc Sơn…

Hàng nghìn gốc Tiên Dược quý hiếm từ Chân Cấp đến Ất Cấp, được bảo quản cẩn thận trong các hộp ngọc, hương thơm ngào ngạt át cả độc khí xung quanh…

Mấy trăm kiện Tiên Khí, Pháp Bảo…

Trăm chiếc Nhẫn Trữ Vật Cực Phẩm chứa đựng toàn bộ các loại Tiên Đan, công pháp, vũ kỹ, phù chú, nguyên liệu luyện khí…

Tất cả, toàn bộ của cải tích tụ qua biết bao thế hệ, lúc này đều được tập kết ngay ngắn tại đại điện lộ thiên trên đỉnh Thiên Độc Sơn, chất cao như những ngọn núi nhỏ…

Đêm trước ngày khởi hành đến Ngọc Đan Tông.

Trăng tròn treo lơ lửng trên đỉnh núi, ánh sáng mờ ảo xuyên qua các tầng mây, chiếu xuống Hắc Độc Cốc.

Ngũ Độc Lão Nhân đứng giữa quảng trường, trước mặt lão là cả một biển tài nguyên rực rỡ lóa mắt. Lão đưa bàn tay khẳng khiu như cành củi khô vuốt ve lên từng rương bảo vật, lồng ngực phập phồng kịch liệt, trong mắt tràn ngập vẻ tham lam, si mê và đắc ý đến phát cuồng.

“Ha ha ha…!” Tiếng cười the thé, chói tai của Ngũ Độc Lão Nhân vang vọng khắp màn đêm, khiến đám đệ tử Hắc Độc Cốc xung quanh đều phải rùng mình cúi rạp người xuống đất.

“Dù tất cả phải hiến cho Ngọc Đan Tông, nhưng lão phu cũng xem như lập đại công, có thể trở thành Đường Chủ… hoặc thậm chí là Trưởng Lão của Ngọc Cấp Thế Lực!” Ngũ Độc Lão Nhân cảm khái một tiếng:

“Tuy không còn tự do, phải nhìn mặt cao tầng Ngọc Đan Tông mà sống, nhưng so với bốn tên Độc Nô này thì tốt hơn rất nhiều!”

Lão quay đầu lại nhìn bốn bóng người đang đứng xếp hàng thẳng tắp, đầu hơi cúi xuống đầy vẻ quy thuận phía sau lưng mình… Kiếm Các Chủ, Viêm Hỏa Tông Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ.

Nhìn thấy bốn kẻ từng ngang hàng, từng ép lão vào chỗ chết, nay lại ngoan ngoãn như những con chó săn trung thành, nỗi sướng khoái trong lòng Ngũ Độc Lão Nhân bốc lên đến đỉnh điểm.

“Các ngươi từng nghĩ mình là ai? Kiếm Tu sát phạt? Viêm Hỏa tàn bạo? Cuối cùng thì sao? Chẳng phải đều phải quỳ dưới chân ta, dâng toàn bộ gia sản của tông môn cho ta sao?!” Ngũ Độc Lão Nhân cười gằn, tay áo vung lên:

“Ngọc Đan Tông chắc chắn có Đan Dược giúp lão phu đột phá, chỉ cần chăm chỉ cố gắng, tương lai nói không chừng có thể ngấp nghé cảnh giới Ngọc Tiên!”

Lão hoàn toàn chìm đắm trong ảo mộng. Sự đắc thắng khiến thần kinh của lão thả lỏng hoàn toàn.

Thêm vào đó, suốt một tháng qua, bốn tên Độc Nô không hề có lấy nửa điểm phản kháng, răm rắp nghe lời, khiến chút cảnh giác cuối cùng trong lòng lão hoàn toàn biến mất.

Ngũ Độc Lão Nhân xoay người lại, đưa lưng về phía bốn vị Tông Chủ, thò tay chuẩn bị thu lấy tất cả tài sản…

Đúng vào khoảnh khắc lão vừa xoay người, ở một góc tối dưới chân quảng trường, đôi mắt của tên đệ tử Kiếm Các tầm thường, bỗng nhiên lóe lên một đạo hồng quang lạnh lẽo thấu xương!

“Thời cơ đã đến… Giết!” Hồn Niệm mang theo sát cơ ngút trời từ ý thức Lê Vĩ bùng nổ, truyền thẳng qua đầu bốn tên Hồn Nô!

Vị chủ nhân thứ hai đã ra lệnh, tiêu diệt chủ nhân thứ nhất!

“ẦM!!!”

Ngay khi mệnh lệnh vừa phát ra, bốn tôn “Độc Nô” vốn dĩ đang đờ đẫn, vô hồn bỗng nhiên đồng loạt ngẩng phắt đầu lên!

Vết phù văn màu đen hình rết độc trên trán bốn người trong chớp mắt bị một luồng hào quang rực rỡ chiếm cứ!

Ánh mắt đờ đẫn biến mất, thay vào đó là ngọn lửa cừu hận bị kìm nén, bùng cháy dữ dội như muốn thiêu rụi cả thế gian.

Khoảng cách giữa bọn hắn và Ngũ Độc Lão Nhân… chỉ có nửa bước chân!

Một đòn đánh lén ở cự ly số không, đến từ bốn vị đại cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ đã khôi phục lực lượng và tràn đầy oán hận!

“Lão cẩu, để mạng lại!”

Tiếng gầm thét long trời lở đất của Viêm Hỏa Tông Chủ nổ tung đầu tiên!

Hoả Thuộc Tính trong cơ thể hắn dồn hết vào song chưởng, hóa thành hai đầu Hỏa Long ngập tràn Viêm Lực cuồng bạo, đấm thẳng vào vùng đan điền của Ngũ Độc Lão Nhân!

Cùng lúc đó, Kiếm Các Chủ gầm lên một tiếng kiếm minh, lấy chỉ làm kiếm, tụ hợp toàn bộ Kiếm Ý suốt đời tu luyện hóa thành một đạo Sát Kiếm Quang sắc bén đến mức cắt đôi không gian, chém thẳng vào gáy đối phương!

Toái Môn Chủ phát động Toái Tiên Quyền, nắm đấm khổng lồ như một quả núi sắt nện thẳng vào thủ cấp.

Bạch Gia Chủ huy động tất cả sức mạnh, hóa thành một thanh Băng Đao vạn trượng chém ngang eo!

Bốn vị ngang cấp, bốn đòn sát thủ, không hề có nửa điểm lưu thủ, cùng lúc ập ra.

“Cái gì?”

Ngũ Độc Lão Nhân dù sao cũng là lão quái vật sống vạn năm, ngay khi cảm nhận được sát khí hủy thiên diệt địa ập tới sau lưng, lông tơ toàn thân lão dựng đứng cả lên, da đầu tê dại như muốn nổ tung!

Nhưng khoảng cách quá gần! Lại bị đánh lén từ phía sau trong lúc hoàn toàn không phòng bị!

Lão vừa muốn câu thông với Hồn Chú… nhưng đã quá muộn!

“BÙM! BÙM! BÙM! BÙM!”

Bốn tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên gần như cùng một lúc!

“RĂNG RẮC, PHỐC… BÙM!”

Tiếng xương cốt vỡ vụn giòn tan hòa lẫn tiếng thịt nát rợn người!

Hai đầu Hỏa Long của Viêm Hỏa Tông Chủ trực tiếp nướng chín và phá nát toàn bộ đan điền cùng nội tạng phía sau của Ngũ Độc… Kiếm Quang của Kiếm Các Chủ xuyên thủng gáy, chém đứt nửa linh hồn, Toái Thiên Quyền đập nát lồng ngực, Băng Đao chém rách nửa thân dưới!

“AAA…”

Ngũ Độc Lão Nhân tan xương nát thịt…

Toàn bộ hàng vạn đệ tử Hắc Độc Cốc và Tứ Đại Thế Lực có mặt tại hiện trường hoàn toàn hóa đá, đầu óc trống rỗng, không một ai hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra!

Và giữa lúc cả Thiên Độc Sơn đang chìm trong sự hỗn loạn, bàng hoàng tột độ, một bóng người khoác áo đệ tử Kiếm Các nhe răng nở nụ cười…

Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở phía sau…

Nhưng kẻ nuốt trọn, chính là hắn — Tà Quân Lê Vĩ!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com