NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 366: THU HOẠCH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Chiến Giới Châu.
Lê Vĩ đứng chắp tay trước một khu đất trống bằng phẳng cách dược điền không xa.
Tại nơi đó, mấy ngàn quả trứng Yêu Thú, Tiên Thú đủ mọi kích cỡ, hình thù đang nằm la liệt, chất đống như một ngọn núi thu nhỏ.
Đây chính là toàn bộ nội tình, tâm huyết gom góp nhiều năm của Phương Yêu Cung… một tông môn lấy ngự thú, thuần thú làm căn bản lập phái.
Có những quả to như một căn phòng, vỏ ngoài xù xì lởm chởm như nham thạch, lại có những quả chỉ nhỏ bằng nắm tay trẻ con, trơn nhẵn như bạch ngọc, bên trên lượn lờ từng vòng lôi quang hoặc hàn khí lạnh thấu xương tủy.
Nếu là bất kỳ một ngự thú sư nào ở Tiên Giới nhìn thấy cảnh tượng này, sợ rằng hai mắt đã đỏ ngầu vì thèm thuồng, phát điên mà lao vào tranh đoạt. Nhưng trong mắt Lê Vĩ, hắn chỉ khẽ nhíu mày, thần sắc vô cùng bình thản.
Bên cạnh hắn, Tiểu Bối đang nằm ngửa bụng trên thảm cỏ, hai chân sau co giật nhè nhẹ vì ăn quá no miếng thịt Giao Long nướng ban nãy, miệng vẫn ngậm một cọng linh thảo nhai tóp tép.
Oa Oa thì chạy nhảy chơi đùa với đám Độc Vật, đối với Oa Oa… đây đều là “lương thực dự trữ” của mình.
Bất quá có Bích Điệp bồi dưỡng, nó cũng chưa bao giờ thiếu thốn đồ ăn.
“Công tử, toàn bộ trứng yêu ở đây tổng cộng có 3721 quả.” Bạch Trinh nhẹ nhàng bước tới, dải lụa trắng bên hông khẽ đung đưa, thanh âm trong trẻo như tiếng suối reo báo cáo:
“Đều là Chân Yêu, ở trong trứng đã có tu vi Yêu Tiên!”
Hắc Linh khoanh tay đứng bên cạnh, nhàn nhạt tiếp lời: “Nếu đem toàn bộ số trứng này ấp nở, nuôi dưỡng thành một đạo quân Tiên Thú cũng không tệ.”
Thời San San nghe vậy liền bĩu môi, hai tay chống nạnh nói xen vào: “Nói thì dễ lắm! Nuôi một con Tiên Thú đâu phải chuyện đùa, sẽ mất rất nhiều tài nguyên và công sức cho nó. Huống chi Yêu Thú trưởng thành chậm chạp vô cùng, tốn thêm thời gian…”
Lê Vĩ bật cười: “San San nói không sai… Bồi dưỡng một đàn yêu thú bình thường đối với ta mà nói… chỉ tổ lãng phí thời gian và tinh lực.”
Hắn cần, là những chiến lực tinh anh tuyệt đối! Hoặc ít nhất, phải mang trong mình tiềm năng trưởng thành không giới hạn như Tiểu Bối hay Oa Oa, có thể đồng hành cùng hắn lâu dài!
Bất quá để cẩn thận, Lê Vĩ vẫn dùng Thấu Mệnh Nhãn quét hết đám trứng một lượt.
Trắng xóa…
Xám xịt…
Một mảnh mờ mịt!
“Không có Mệnh Cách… Quả này cũng không… Quả kia chỉ là Tiểu Mệnh Cách – Hỏa Linh Hộ Thể.”
“Lại là Đại Mệnh Cách – Bôn Lôi Dực, hơi cùi!”
Lê Vĩ liên tục lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một đường thất vọng. Đúng như hắn dự đoán, Mệnh Cách quý hiếm vốn là tạo hóa của thiên địa, vạn linh không có một, sinh linh vạn giới đâu phải ai sinh ra cũng được trời cao ưu ái.
Hắn từng ở Linh Vũ Giới tìm khắp thiên địa, nhưng có Mệnh Cách lợi hại cũng chỉ khoảng vài chục người mà thôi… nổi bật trong đó đã được chọn làm Tinh Nữ rồi.
Mấy ngàn quả trứng này nhìn qua thì thanh thế hừng hực, bảo quang rực rỡ, nhưng chín phần mười trong số đó căn bản không có Mệnh Cách gì đáng kể. Chúng nó chỉ dựa vào huyết mạch truyền thừa của phụ mẫu để tu luyện, hạn mức phát triển đã bị đóng đinh từ trong trứng nước.
Đạt tới Cực Yêu, Ất Yêu đã là trần giới hạn của bọn chúng, muốn tiến xa hơn phải bỏ giá cực đắt.
Ánh mắt hắn tiếp tục lướt đi với tốc độ nhanh.
“Hửm?”
Bỗng nhiên, đồng tử Lê Vĩ khựng lại ở một góc khuất.
Tại đó, một quả trứng tròn trịa chỉ bằng quả dưa hấu, vỏ ngoài phủ đầy những đường vân lôi điện màu xanh lam nhạt đang phát ra tiếng tim đập trầm đục.
Phía trên đỉnh quả trứng, một khối bia đá màu đỏ thẫm như máu chậm rãi hiện ra, tản mát ra uy áp hung hãn:
Thiên Mệnh Cách – Bạt Sơn Cuồng Lực: Bẩm sinh lực lượng cái thế, khi bộc phát có thể gia tăng mười lần thể trọng và sức mạnh cơ bắp trong thời gian ngắn, nghiền nát phòng ngự cùng cảnh giới.
“Được một quả!” Ánh mắt Lê Vĩ sáng lên, vung tay áo một cái, một dải tiên lực mềm mại cuốn lấy quả trứng lôi vân nọ, nhẹ nhàng nhấc nó ra khỏi đống phế phẩm, đặt riêng sang một bên thảm cỏ.
Có khởi đầu thuận lợi, Lê Vĩ càng thêm kiên nhẫn, con mắt giữa trán chớp giật liên hồi, lật tung từng ngóc ngách của kho tàng trứng thú.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Nửa canh giờ trôi qua trong sự tĩnh lặng. Mọi người xung quanh đều nín thở, không ai dám lên tiếng làm phiền, chỉ thấy thỉnh thoảng Lê Vĩ lại vung tay, cuốn ra một hoặc hai quả trứng đặt sang khu vực riêng biệt.
“Quả này… Thiên Mệnh Cách – Hư Ảnh Huyễn Thân, thiên phú về ẩn nấp, không tệ.”
“Quả trứng viêm điểu kia… Thiên Mệnh Cách – Niết Bàn Chân Viêm, có một tia cơ hội lột xác thành Hỏa Phượng.”
“Một con Huyền Quy… Thiên Mệnh Cách – Bất Động Chân Vũ, chuyên về phòng ngự hộ thể, cũng tạm.”
Cứ như vậy, sau khi rà soát kỹ lưỡng toàn bộ hơn ba ngàn bảy trăm quả trứng, trước mặt Lê Vĩ chỉ vỏn vẹn gom lại được hai mươi sáu quả trứng.
Tất cả hai mươi sáu quả trứng này đều là sinh linh mang trên mình Thiên Mệnh Cách! Những con thú này một khi phá vỏ, chỉ cần được cung cấp đầy đủ tài nguyên và công pháp thích hợp, tương lai tuyệt đối sẽ trở thành những đại yêu hoành bá một phương, vượt xa đồng loại cùng huyết mạch.
Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để làm Lê Vĩ thực sự kích động, hắn chưa chắc sẽ bồi dưỡng đám Yêu Thú này, trái lại nói không chừng sẽ đem bọn nó ra mổ xẻ, tước đoạt thiên phú.
Tuỳ vào tương lai cần dùng đến ở tình huống nào.
Một Tà Y và Thi Giải Sư kết hợp, bất kể là sinh mệnh, thể chất, huyết mạch, thiên phú… tất cả đều có thể dùng làm tài nguyên.
Đúng lúc Lê Vĩ định thu hồi Thấu Mệnh Nhãn, chuẩn bị kết thúc việc sàng lọc, thì nơi sâu nhất dưới đáy, bị đè bẹp bởi hàng chục quả trứng đá khổng lồ, một luồng dao động cực kỳ quái dị, mỏng manh như sợi tơ bỗng nhiên gợn sóng.
Cỗ dao động này không hề có tiên khí nồng đậm, ngược lại còn ảm đạm vô quang, âm u tĩnh mịch như một hòn đá chết rải rác bên vệ đường.
Nếu không phải Thấu Mệnh Nhãn nhạy bén, Lê Vĩ khó mà chú ý.
“Rầm!”
Lê Vĩ phất tay, cuốn bay toàn bộ những quả trứng cồng kềnh xung quanh, để lộ ra một quả trứng kỳ dị nằm lọt thỏm dưới đáy.
Quả trứng này hình bầu dục, chỉ lớn cỡ nắm tay của một người trưởng thành.
Vỏ trứng không trơn bóng, cũng không có hoa văn lộng lẫy, mà một màu đen u ám, âm trầm và lặng lẽ.
Nhưng điều khiến Lê Vĩ phải hít sâu một hơi, toàn thân chấn động chính là thứ đang hiển hiện phía trên quả trứng đó!
Một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ, uy nghiêm.
Tiên Mệnh Cách – Hắc Diệt Tiên Tinh: Thể nội như một ngôi sao đen trống rỗng, chuyển hoá tài nguyên thành Hắc Diệt Tinh Thần Lực, có sức tàn phá và huỷ diệt cực mạnh.
“Ngon rồi, thứ này làm Tinh Sủng cho Tôn Thuyên!” Lê Vĩ hài lòng vỗ tay, không ngờ vẫn có một hạt giống tốt.
Với người chơi hệ Tinh Thần Lực biến dị như nàng ấy, nhất định sẽ hứng thú với sinh vật này…
Chỉ là không biết sau quả trứng là chủng loại gì.
Lê Vĩ thở một hơi dài, khóe miệng nhếch lên nụ cười cực kỳ thỏa mãn: “Chuyến này cướp sạch sáu đại thế lực, chỉ riêng quả trứng này thôi đã không tệ!”
Hắn quay sang nhìn hàng ngàn quả trứng còn lại đang nằm ngổn ngang, phất tay dứt khoát:
“Bạch Trinh, Hắc Huyền, thu dọn toàn bộ số trứng còn lại vào các túi Linh Thú chuyên dụng. Đợi khi ra ngoài, tìm cơ hội đem bán sạch!”
“Tuân lệnh công tử!” Song Linh khẽ cúi đầu, bắt tay vào phân loại, thu dọn một cách thuần thục.
Giải quyết xong chuyện trứng yêu thú, ánh mắt Lê Vĩ thoáng trầm xuống. Hắn khẽ lùi lại một bước, hai tay kết ấn, một cỗ ma khí nồng đậm, u ám bỗng từ dưới cái bóng trào dâng cuồn cuộn.
“Đi ra!”
“ẦM ẦM ẦM!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội! Không gian trong Chiến Giới Châu như bị xé toạc ra một khe nứt đen ngòm. Từ trong vết nứt ấy, một gốc đại thụ che trời chậm rãi trồi lên, cắm rễ sâu vào lòng đất.
Vạn Ma Dị Thụ!
Thân cây đen kịt như sắt nguội, lớp da Thao Thiết bao phủ tầng tầng lớp lớp, tỏa ra mùi máu tanh tưởi và ma khí kinh hồn bạt vía.
Tán cây xòe rộng hàng ngàn trượng, những cành cây ngoằn ngoèo như vuốt quỷ vươn thẳng lên không trung, mọc đầy gai nhọn.
Hình thù đáng sợ đến cực điểm, như ác mộng giáng lâm.
Đây chính là thứ mà Lê Vĩ đã thả ra trên chiến trường Thiên Độc Sơn, điên cuồng thôn phệ mấy vạn thi thể của đệ tử, chấp sự, trưởng lão.
Ngay cả Ất Tiên cũng làm mồi cho nó.
Lúc này, toàn bộ thân cây Vạn Ma Dị Thụ đang không ngừng phồng lên rồi xẹp xuống, từng đợt sóng năng lượng hỗn loạn rít gào bên trong vỏ cây.
“Vẫn còn đang tiêu hóa sao…” Lê Vĩ lẩm bẩm, tiên thức đảo qua.
Mấy vạn cỗ Tiên Thi, trong đó còn cả Nguyên Anh của chúng, nguồn năng lượng và huyết nhục đó khổng lồ đến mức nào? Dù Vạn Ma Dị Thụ có bản chất tham lam và năng lực cắn nuốt nghịch thiên, trong một thời gian ngắn ngủi như vậy cũng không thể nào tinh luyện triệt để toàn bộ được.
Nó giống như một con mãng xà vừa nuốt chửng một con voi lớn, đang phải nằm im để chuyển hóa từng chút một.
Thế nhưng, sự biến đổi của nó lúc này đã đủ để khiến người ta phải rợn tóc gáy!
Ánh mắt Lê Vĩ tập trung nhìn lên thân cây cổ thụ.
Trên lớp vỏ đen nhánh như hắc thiết, từng đường Ma Văn màu sậm đen đan xen lẫn nhau, phát ra những tia ma uy dữ dội.
“Một trăm… một trăm năm mươi… hai trăm đường Ma Văn!” Lê Vĩ khẽ thốt lên.
Số lượng Ma Văn đã vượt qua 200 đường… đây là còn chưa luyện hoá hết.
Nếu như quá nhiều Ma Văn cùng lúc kích phát, e rằng hắn phải dùng Bạo Long Giáp mới gánh nổi, bằng không sẽ bạo thể.
Cũng may còn có Dạ Tâm, Ma Văn dù nhiều nhưng có thể chia đôi để cả hai chiến đấu, hoặc khi hắn và Dạ Tâm dung hợp thì khả năng thích ứng với Ma Văn cũng sẽ tăng lên.
Chưa dừng ở đó, Vạn Ma Dị Thụ lúc này đang lập loè, hiển hiện hàng chục loại Thuộc Tính Nguyên Tố khác nhau.
Tất cả đều là Ma Hệ Nguyên Tố!
Có Ma Lôi tím chớp giật tanh tách trên kẽ lá, có Ma Diễm cháy âm ỉ không tỏa nhiệt, có Băng Ma Khí lạnh lẽo đóng băng không khí xung quanh thành những hạt sương đen, lại có cả Độc Ma Lực nhớp nháp bốc lên mùi hôi thối ăn mòn tiên khí…
Mấy vạn tu sĩ kia tu luyện đủ loại công pháp thuộc tính khác nhau, sau khi bị thôn phệ, linh căn của bọn họ đều bị Vạn Ma Dị Thụ bóc tách, biến thành chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng ra những loại lực lượng này.
Mà bản thân Lê Vĩ là chủ nhân của Ma Thụ, hắn có thể tận dụng tất cả Ma Lực này bất cứ lúc nào.
Có thể nói, hiện tại Nguyên Tố Ma Lực của hắn còn nhiều hơn cả Nguyên Tố Tiên Lực rồi.
Ánh mắt Lê Vĩ lần theo thân cây nhìn lên những nhánh cây cao nhất, vươn thẳng lên đỉnh tán lá.
Tại đầu mút của các nhánh cây ấy… bốn khối u tròn bằng nắm tay, được bao bọc bởi hàng ngàn sợi gân máu, đang chậm rãi hấp thu tinh hoa cuồn cuộn từ gốc cây truyền lên.
Dị Ma Quả!
Bốn quả Dị Ma đang trong quá trình thai nghén!
Bề mặt của những quả này liên tục biến đổi, lúc thì hiện lên khuôn mặt dữ tợn, lúc lại hóa thành những đóa hắc liên, tỏa ra từng luồng Ma Khí tinh thuần đến cực hạn.
Mặc dù chúng nó vẫn chưa hoàn toàn chín muồi, nhưng Lê Vĩ có thể cảm nhận rõ ràng, một khi Dị Ma Quả thành hình, chúng nó đều sánh ngang Thiên Địa Ma Vật cấp Tiên, là tài nguyên chính để Lê Vĩ đột phá cảnh giới.
“Tốt! Rất tốt!” Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên thân cây sần sùi:
“Cứ từ từ tiêu hóa cho sạch sẽ. Ta cho ngươi thời gian, đợi đến khi ngươi hấp thu trọn vẹn mấy vạn khối thi thể kia!”
“Xào xạc… xào xạc…”
Vạn Ma Dị Thụ hiểu được ý niệm của chủ nhân, toàn bộ cành lá rung lên, phát ra những âm thanh ma quái như đang thần phục, sau đó chậm rãi thu liễm khí tức, tiếp tục chìm vào trạng thái ngủ say để tiêu hóa huyết nhục.
Lê Vĩ đang định phất tay thu hồi ma thụ, thì đột nhiên…
ẦM!
Một cỗ chấn động kịch liệt từ sâu trong đan điền của hắn bất thần bộc phát.
Thiên Tà Tinh Động!
Từng đợt sóng tà lực thuần khiết, lạnh lẽo, cao quý tột bậc như những cột dung nham núi lửa phun trào, từ trong đan điền hắn tràn thẳng ra bên ngoài kinh mạch, bao phủ toàn bộ Chiến Giới Châu!
Khí tức này… vô song, tà dị tuyệt luân!
“Nàng xuất quan rồi?!” Lê Vĩ mừng rỡ, ánh mắt lập tức hướng về phía khoảng không trước mặt.
Tử ảnh loé lên, một bóng hình tuyệt mỹ, yểu điệu nhưng lại mang theo đế uy hiện thân.
Tà Liễu!
Vừa mới xuất hiện, thiên địa trong Chiến Giới Châu như nghẹt thở!
Nàng khoác trên mình một bộ hắc tím trường bào lộng lẫy, vạt áo dài thêu hình tà long uốn lượn bằng chỉ bạc lấp lánh tung bay phần phật.
Mái tóc đen dài óng ả như thác nước buông xõa chấm gót, đôi mày phượng khẽ nhướng, đôi mắt phượng hẹp dài mang theo một tia sắc lạnh, lãnh diễm tuyệt trần.
Làn da nàng trắng nõn như tuyết đầu mùa, đôi môi đỏ mọng như máu tươi, từng đường nét trên gương mặt đều hoàn mỹ đến mức kinh tâm động phách. Nhưng trên người nàng không hề có vẻ yếu đuối của nữ tử chốn khuê phòng, mà tỏa ra một cỗ khí chất vương giả, uy nghiêm, lạnh lùng như một tôn Nữ Đế tái sinh từ thời viễn cổ!
“RỐNG!”
“RỐNG!”
Hai tiếng long ngâm kinh thiên động địa bỗng nhiên xé toạc màng nhĩ!
Từ phía sau lưng Tà Liễu, Thiên Tà Tiên Lực cuồn cuộn ngưng tụ lại, hóa thành hai con cự long màu hắc tím dài hơn trăm dặm!
Thân rồng phủ đầy lân phiến góc cạnh như những lưỡi đao sắc bén, trên trán mọc ra hai chiếc sừng rồng vặn vẹo như gai nhọn đâm thủng trời cao. Bốn vuốt rồng sắc lẻm xé toạc hư không, đôi mắt rồng rực cháy ngọn lửa tà diễm.
Chúng nó uốn lượn, bay lượn trên đỉnh đầu Tà Liễu, phát ra long uy ngập trời, chấn nhiếp bát phương.
Khí tức của Tà Liễu lúc này… đã nhảy vọt.
Chân Tiên Hậu Kỳ!
Nhìn thấy Lê Vĩ đang đứng sững sờ ngắm nhìn mình, tảng băng ngàn năm trên gương mặt Tà Liễu bỗng chốc tan chảy. Nữ Đế cao ngạo trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là một nụ cười mị hoặc, thâm tình và dịu dàng như nước.
Nàng khẽ phất tay, hai con Tà Long khổng lồ lập tức thu nhỏ lại, hóa thành hai đạo lưu quang hắc tím quấn quanh cánh tay ngọc ngà của nàng như vòng tay tinh xảo.
Tà Liễu lướt nhẹ gót sen, từng bước chân giẫm lên hư không như đạp trên những đóa sen tím, chậm rãi hạ xuống trước mặt Lê Vĩ.
“Phu quân… Thiếp thân xuất quan rồi.” Thanh âm nàng trầm thấp, khàn khàn nhưng lại mang theo mị lực câu hồn đoạt phách, vang lên bên tai hắn.
Lê Vĩ không kìm được, đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn, mềm mại không xương của nàng kéo sát vào lòng.
Hương thơm u nhã xen lẫn một chút tà mị đặc trưng của nàng xộc thẳng vào cánh mũi, khiến máu huyết trong người hắn râm ran sôi trào.
“Chân Tiên Hậu Kỳ… Nàng làm ta bất ngờ quá đấy!” Lê Vĩ cúi đầu nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh của nàng, tán thán:
“Hai con Tà Long kia là thế nào? Khí tức bá đạo đến mức ngay cả ta nhìn vào cũng cảm thấy tim đập nhanh.”
Hắn cảm nhận được, huyết mạch Địa Ngục Bạo Long của mình như bị Tà Long của nàng khiêu khích.
Đó rõ ràng không phải Tà Long do Quốc Vận ngưng thành, mà là một sự thuế biến về mặt lực lượng và bản nguyên của Tà Liễu.
Tà Liễu khẽ tựa đầu vào lồng ngực hắn, cười đắc ý:
“Đều nhờ vào công pháp mà chàng đưa, Tà Long Đế Kinh quyển hạ, gọi là Tà Long Vương! Đây không phải công pháp tầm thường, có thể tu thẳng một mạch đến tận đỉnh phong Ngọc Tiên Cảnh!”
Nàng ngẩng đầu lên, ngón tay ngọc ngà khẽ vuốt ve lồng ngực hắn, giải thích tường tận:
“Cốt lõi của Tà Long Vương chính là phải có phong thái vương giả, ngưng tụ Tà Long Bản Nguyên. Càng tu luyện lên cảnh giới cao, người tu luyện càng có thể triệu hoán ra nhiều Tà Long hơn, tối đa là năm tôn Tà Long cái thế… Thiếp bế quan thời gian qua, đã ngưng tụ thành công Nhị Long!”
“Nhị Long hộ thể, chiến lực tăng gấp bội. Hiện tại dù đối mặt với Cực Tiên Sơ Kỳ, thiếp cũng có thể đấu một trận!” Nàng nói một cách nhẹ nhàng, nhưng sự tự tin và sát khí lãnh khốc của một cường giả tà đạo lộ rõ không thể nghi ngờ.
“Vẫn còn Tam Long chưa luyện thành sao?” Lê Vĩ gật gù:
“Không vội, chúng ta còn nhiều thời gian. Nàng vừa đột phá, căn cơ vững chắc như thế này đã là kỳ tích rồi.”
Dứt lời, Lê Vĩ bỗng nhiên động tâm niệm.
Thấu Mệnh Nhãn nhìn thẳng vào Tà Liễu.
Đúng như Lê Vĩ dự đoán… không còn là Thiên Mệnh Cách – Tà Khí Lẫm Nhiên.
Thời điểm hiện tại, chính là Tiên Mệnh Cách – Tà Khí Hoành Thiên!
Chủ thể sở hữu Tà Vương Chi Thể, tăng cường ngộ tính đối với vạn ngàn tà pháp trong thiên địa. Toàn bộ uy lực của các loại công kích, bí thuật, trận pháp và thủ đoạn chiến đấu liên quan đến Tà Lực đề thăng theo cấp số nhân.
Trước đây là Thiên Sinh Tà Thể, còn hiện tại Tà Liễu đã lột xác thành Tà Vương Chi Thể!
Lê Vĩ hít sâu một hơi, trong lòng ngập tràn kinh hỷ.
Nhìn thấy ánh mắt nóng rực, tràn ngập sự tự hào và si mê của nam nhân, đôi mắt Tà Liễu khẽ chớp, một tia ý vị trêu chọc hiện lên.
Nàng khẽ cắn môi dưới, bàn tay ngọc ngà từ từ trượt từ ngực hắn xuống dưới thắt lưng, thanh âm như ma âm rót mật vào tai:
“Chàng nhìn thiếp chằm chằm như vậy… là đang muốn ăn thịt thiếp sao?”
Lê Vĩ cười lớn một tiếng. Bao nhiêu mệt mỏi, căng thẳng sau chuỗi ngày chém giết, sau những toan tính đối phó với sáu đại thế lực, khoảnh khắc này hoàn toàn bùng nổ thành ngọn lửa mãnh liệt.
“Nàng nói đúng rồi đấy! Hôm nay vi phu không phạt nàng tơi bời, nàng lại quên mất ai mới là chủ nhân của nơi này!”
Lê Vĩ không chút do dự, cúi đầu ngậm chặt lấy đôi môi đỏ mọng ngọt ngào của Tà Liễu, một tay vòng qua eo thon, bế bổng nàng lên.
Tà Liễu khẽ thốt lên một tiếng ngâm nga kiều mị, hai cánh tay ngọc lập tức quấn chặt lấy cổ hắn, đôi chân thon dài quấn lấy thắt lưng hắn không chịu buông.
“Bạch Trinh, mang bọn nhỏ đi nơi khác!”
Lê Vĩ ném lại một câu, sau đó thân hình khẽ lóe lên, biến mất ngay tại chỗ, mang theo Tà Liễu lao thẳng vào trong cung điện.
Bạch Trinh cùng Hắc Huyền che miệng cười khẽ, lập tức kéo Thời San San vẫn còn đang ngơ ngác, một tay xách cổ Tiểu Bối, một tay túm lấy Oa Oa lùi về phía bìa rừng xa xa.
Bên trong tẩm điện, trận pháp cấm chế lập tức kích hoạt, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Tấm rèm lụa màu đỏ buông xuống.
Đế y lộng lẫy cùng trường bào rơi lả tả trên nền bạch ngọc.
Tiếng thở dốc trầm đục của nam nhân, tiếng rên rỉ kiều mị vô hạn của nữ tử tạo thành một khúc tình ca.
Thật lâu không dứt…
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
