Chương 364: TRỞ VỀ!

Chapter truyện / Chương 364: TRỞ VỀ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 364: TRỞ VỀ! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 364: TRỞ VỀ! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Đêm đen như mực rủ xuống đỉnh Thiên Độc Sơn, một màn sương đỏ lượn lờ bao phủ khắp không gian tĩnh lặng…

Gió đêm rít qua những khe đá, không còn mang theo vị của núi rừng hoang sơ, mà sặc sụa mùi tanh tưởi, mùi kịch độc cháy khét và sự lạnh lẽo của tử khí vô tận.

Toàn bộ quảng trường trung tâm… nơi vừa mới vài canh giờ trước còn rực rỡ đèn đuốc, tiếng cười nói hoan hỉ của kẻ thắng cuộc cùng tiếng rên xiết thảm khốc của tù nhân, giờ đây chỉ còn là một vùng bình địa hoang tàn, vắng lặng như nấm mồ.

Trên đài cao trơ trọi, bốn bóng người sừng sững đứng bất động như những pho tượng đá.

Kiếm Các Chủ với thanh tàn kiếm rủ xuống, Viêm Hỏa Tông Chủ toàn thân ám khói đen kịt, Toái Môn Chủ với đôi nắm đấm rách toạc da thịt, và Bạch Gia Chủ với dải lụa nhuộm đỏ thẫm.

Bọn họ đứng đó, đầu hơi cúi, hốc mắt trống rỗng, mi tâm lập lòe hai luồng hắc bạch u quang luân chuyển. Bốn vị cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ uy chấn một phương, nay chỉ là bốn Độc Nô… ngoan ngoãn chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của chủ nhân thực sự.

Ở trung tâm của sự chết chóc ấy, một bóng hình chầm chậm bước ra từ trong bóng tối.

Lê Vĩ.

Hắn đứng chắp tay sau lưng , thần sắc bình thản. Đối với hắn, thảm cảnh diệt môn của năm đại thế lực nơi đây chẳng là gì so với những gì Tiểu Bối và Oa Oa đã phải chịu đựng.

Bản chất Lê Vĩ là thế, đụng vào hắn thì một đổi một… đụng vào những ai ở bên cạnh hắn, cái giá phải trả lại lớn hơn rất nhiều.

“Xong một màn kịch.” Lê Vĩ khẽ lẩm bẩm, không hề vội vã rời đi.

Bàn tay giấu trong ống áo rộng thùng thình của hắn chậm rãi vươn ra. Năm ngón tay thon dài khẽ co lại, u quang màu đen kịt pha lẫn sắc trắng u linh bùng lên nơi lòng bàn tay.

Diêm Vương Lệnh khẽ run rẩy…

“Keng!”

Một tiếng kim loại va chạm vang vọng.

Ngay sau đó, một đạo tàn hồn vặn vẹo, méo mó bị Hoả Ngục Xiềng Xích cưỡng ép kéo ra.

Đó chính là linh hồn của Cổ Độc Ngạc.

Tàn hồn của lão già này vốn đã bị Lê Vĩ phong tỏa suốt một thời gian.

Giờ phút này, ý thức của Cổ Độc Ngạc run rẩy bần bật như ngọn đèn trước gió.

Lão lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt mờ ảo tràn ngập vẻ hoang mang, hốc mắt trống rỗng dần dần tụ lại tiêu cự.

“Đây… đây là đâu? Ngươi… là ai?” Cổ Độc Ngạc rít lên the thé, vẫn chưa lý giải chuyện gì xảy đến.

Lê Vĩ không trả lời. Hắn chỉ lạnh lùng vung tay áo, một luồng kình phong vô hình túm chặt lấy cổ họng linh hồn của Cổ Độc Ngạc, nhấc bổng lão lên cao, ép lão phải xoay mặt nhìn thẳng xuống toàn cảnh Thiên Độc Sơn.

“Mở mắt của ngươi ra mà nhìn cho kỹ!” Lê Vĩ cất lời, giọng điệu bình lặng như đang kể về một buổi chiều tà.

Linh hồn Cổ Độc Ngạc run lên, theo quán tính đưa mắt nhìn xuống bên dưới.

Một cái liếc mắt này, lập tức khiến toàn bộ hồn phách của lão như bị sét đánh!

“A… cái… cái gì thế này?!”

Cổ Độc Ngạc trừng trừng mắt nhìn xuống quảng trường quen thuộc. Nơi đó từng là thánh địa của Hắc Độc Cốc, nơi từng có cung điện nguy nga tráng lệ, nơi từng có đại trận vạn độc bao phủ, nơi đã từng tụ tập hàng ngàn đồng môn, sư huynh đệ, và vị Cốc Chủ mà lão luôn tôn kính ngưỡng vọng.

Thế nhưng lúc này, tất cả chỉ còn là một đống đổ nát trơ trọi!

Không còn cung điện. Không còn trận pháp. Tường xiêu vách đổ, đá tảng vỡ vụn.

Quan trọng hơn cả, không có một bóng người sống sót!

Ánh mắt Cổ Độc Ngạc đảo điên cuồng dại, rồi dừng lại trên bốn bóng người đang đứng bất động trên đài cao.

Lão nhận ra bọn họ. Đó là Kiếm Các Chủ, Viêm Hỏa Tông Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ… những kẻ đứng đầu bốn thế lực lớn nhất vùng phụ cận. Thế nhưng khí tức của bọn họ lúc này hoàn toàn tĩnh mịch, đôi mắt vô hồn, toàn thân nhuộm kín huyết tinh không rõ của ai.

Và rồi, ánh mắt Cổ Độc Ngạc rơi xuống một đống bầy hầy đã bị dẫm nát dưới chân đài cao, nơi còn vương vãi vài mảnh vải vụn của một chiếc áo bào màu lục sẫm thêu hình rết năm đuôi…

Chiếc áo bào đó… khí tức độc công tàn dư đó…

“Cốc Chủ? Ngũ Độc Lão Nhân?!” Hồn thể Cổ Độc Ngạc thét lên một tiếng chói tai, thanh âm biến dạng méo mó vì kinh hãi tột cùng:

“Không! Không thể nào! Cốc Chủ là Ất Tiên Hậu Kỳ! Lão nhân gia tu vi cái thế, kịch độc vô song, làm sao có thể… làm sao có thể chết được?!”

“Hắc Độc Cốc… đồng môn của ta đâu? Các Trưởng Lão đâu?!” Cổ Độc Ngạc điên cuồng ngó nghiêng, hai tay ôm lấy đầu linh hồn đang rạn nứt:

“Chuyện quỷ quái gì đã xảy ra ở đây?!”

Lê Vĩ bước chậm rãi tới trước mặt tàn hồn Cổ Độc Ngạc, khóe môi khẽ cong lên:

“Ngươi đang tìm bọn chúng sao? Đừng vội, bọn chúng đều đã đi trước một bước rồi.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt liếc nhìn những khe nứt đen ngòm dưới mặt đất:

“Còn toàn bộ đệ tử Hắc Độc Cốc, cùng với toàn bộ tu sĩ của Tứ Đại Thế Lực… hàng vạn sinh linh, tất cả sinh mệnh, tinh hoa tu vi của bọn chúng, đều đã biến thành chất dinh dưỡng cho Vạn Ma Dị Thụ của ta nuốt chửng. Ngay cả một mẩu vụn, ngươi cũng đừng hòng tìm thấy.”

“Ầm!”

Từng lời nói của Lê Vĩ như những nhát búa tạ giáng thẳng vào ý thức của Cổ Độc Ngạc, đập vỡ nát ý chí của lão.

Diệt môn!

Thực sự là diệt môn triệt để!

Không phải chỉ riêng Hắc Độc Cốc, mà là toàn bộ năm đại thế lực hùng cứ phương viên mười vạn dặm này, đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian! Hàng vạn tu sĩ, vô số cường giả Ất Tiên, cứ như vậy mà bốc hơi như chưa từng tồn tại!

“Điên rồi… Ngươi là một tên ma quỷ! Ngươi là quái vật!” Cổ Độc Ngạc gầm lên điên loạn, linh hồn co giật dữ dội, oán khí cùng sự sợ hãi đan xen:

“Tại sao?! Rốt cuộc là vì cái gì?!”

Lê Vĩ nhìn lão, ánh mắt lạnh lẽo không có lấy nửa phần độ ấm. Hắn vươn tay, tóm chặt lấy đỉnh đầu tàn hồn Cổ Độc Ngạc, kéo giật lại gần sát mặt mình.

“Thù oán sao?” Lê Vĩ khẽ thì thào, giọng nói vang thẳng vào sâu trong hồn phách Cổ Độc Ngạc:

“Ngươi còn nhớ Tiểu Thiềm Thừ mà ngươi đã bắt đi ở hạ giới không?”

Đồng tử linh hồn của Cổ Độc Ngạc co rút lại: “Không thể nào, con Quỷ Cóc đó…”

“Chúc mừng đoán đúng!” Lê Vĩ gằn từng chữ, hàn ý thấu xương:

“Chủ nhân của nó, là ta!”

“Không… Không thể nào…” Cổ Độc Ngạc hoàn toàn sụp đổ.

Lão điên rồi… Ý thức của lão hoàn toàn vỡ vụn trước sự thật tàn nhẫn này.

Chỉ vì một chuyến đi săn ở hạ giới… Chỉ vì một con Độc Vật mà lão ngỡ là cơ duyên… Vậy mà lại rước về một con ác quỷ chân chính!

Vì một ý niệm tham lam ban đầu của lão, mà toàn bộ sư môn của lão tan thành mây khói! Cốc Chủ tiêu đời, đồng môn biến thành phân bón, ngay cả Tứ Đại Thế Lực cũng bị cuốn vào, vạn kiếp bất phục.

“Ha… Ha ha ha! Điên rồi! Cả thế giới này điên rồi!” Cổ Độc Ngạc cười như cuồng dại, tiếng cười the thé của linh hồn vang vọng giữa màn đêm quạnh quẽ:

“Chỉ vì một con súc sinh… Ngươi diệt sạch các đại thế lực! Ngươi chôn vùi hàng vạn sinh linh! Lê Vĩ, ngươi không phải là người! Ngươi là Ma Thần chuyển thế! Ngươi sẽ bị trời phạt! Ngọc Đan Tông sẽ không tha cho ngươi! Thiên đạo sẽ không tha cho ngươi!”

“Trời phạt?”

Lê Vĩ ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt, cười nhạt: “Nếu trời có mắt, lũ súc sinh dùng người luyện độc như các ngươi đã chết từ vạn năm trước. Đạo của ta, chính là thiên đạo của chính ta! Kẻ nào chạm vào nghịch lân của ta, dù là Tiên hay Ma, dù là tông môn vạn trượng hay chư thiên thần phật, ta đều sẽ nhổ cỏ tận gốc, giết đến khi trời đất không còn một mống!”

Nhìn thấy Cổ Độc Ngạc đã hoàn toàn phát cuồng, thần trí tan rã trong nỗi sợ hãi, Lê Vĩ biết thời cơ đã chín muồi. Hắn không cần nghe thêm bất kỳ lời rên rỉ vô nghĩa nào nữa.

“Ngươi đã biết được chân tướng, vậy thì… có thể lên đường được rồi.”

Dứt lời, toàn thân Lê Vĩ bỗng nhiên chấn động dữ dội!

Một cỗ khí tức hung tàn, đói khát từ sâu trong cơ thể hắn bộc phát ra ngoài.

Trạng thái… Phàm Ăn!

Lực hút kinh khủng nháy mắt bao trùm lấy tàn hồn của Cổ Độc Ngạc. Lão già lúc này mới cảm nhận được nỗi sợ hãi chân chính của sự tiêu tán vĩnh viễn, lão giãy giụa, gào thét trong tuyệt vọng:

“Không! Đừng! Ta có thể làm nô bộc cho ngươi!”

Lê Vĩ không một chút động lòng. Hắn há miệng, trực tiếp ngoạm lấy toàn bộ tàn hồn của Cổ Độc Ngạc.

“Rộp! Rộp!”

Âm thanh như tiếng nhai nghiến linh hồn vang vọng trong hư không, Thôn Hồn của Phàm Ăn vận chuyển tới cực hạn, trực tiếp nghiền nát ý thức, ký ức và toàn bộ oán niệm của Cổ Độc Ngạc thành những mảnh năng lượng linh hồn tinh thuần nhất.

Cùng lúc đó, sâu trong bản nguyên của Cổ Độc Ngạc đang tan rã, một sợi xích màu huyết sắc quấn quanh một đạo ấn ký nhỏ bỗng nhiên phát sáng rực rỡ.

Đó chính là Hồn Ước giữa Cổ Độc Ngạc và Oa Oa!

Nó hóa thành một luồng sáng ấm áp, dung nhập thẳng vào linh hồn của Lê Vĩ.

Hồn Ước dịch chuyển thành công!

Từ thời khắc này, sự trói buộc của Cổ Độc Ngạc đối với Oa Oa đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là sự liên kết với linh hồn của Lê Vĩ.

“Thu!”

Hắn phất mạnh tay áo. Hàng trăm chiếc nhẫn trữ vật, túi trữ vật rơi rớt từ các Trưởng Lão, Tông Chủ và đệ tử của năm đại thế lực, cùng với hàng trăm rương bảo vật, tiên thạch, linh dược chất cao như núi trên đài cao lập tức hóa thành những vệt sáng, bay lượn trên không trung rồi chui tọt vào trong Chiến Giới Châu.

Toàn bộ kho tàng tích lũy của Hắc Độc Cốc, cùng tài nguyên vét sạch của Kiếm Các, Viêm Hỏa Tông, Toái Môn và Bạch Gia, trong chớp mắt đã đổi chủ!

Tiếp đó, Lê Vĩ nhìn về phía bốn pho tượng sống Kiếm Các Chủ, Viêm Hỏa Tông Chủ, Toái Môn Chủ và Bạch Gia Chủ.

“Vạn Ma Dị Thụ, giấu chúng vào đi.” Lê Vĩ lãnh đạm hạ lệnh.

Mặt đất lại nứt ra… Vô số rễ cây đen nhánh như những con cự mãng lao lên, nhanh như chớp quấn chặt lấy bốn đại cường giả Ất Tiên Hậu Kỳ.

Bốn người không hề có chút kháng cự nào, trong nháy mắt bị kéo tụt xuống lòng đất sâu thẳm, được giấu trong thân cây.

Mọi dấu vết, hoàn toàn bị xóa sạch.

“Chúng ta đi!” Lê Vĩ nói với Thời San San.

Thời San San dùng ánh mắt kinh dị nhìn lấy hắn, vẫn còn chưa lấy lại bình tĩnh sau tất cả.

Nàng không hiểu nổi mình rốt cuộc gặp được vị Tinh Chủ gì, từ đầu đến cuối ẩn trong bóng đêm, lại khiến những thế lực có danh tiếng hiển hách bốc hơi sạch sẽ.

Từ Phương Yêu Cung cho đến Hắc Độc Cốc, tất cả đều nằm gọn trong ma trảo của hắn…

Lấy lại tinh thần, Thời San San tiến nhập Địa Tặc Tinh Động, tim vẫn còn đập thình thịch vì kích thích.

Chỉ có Tinh Chủ như vậy, mới có thể tranh phong giữa chư thiên vạn giới trong ván cờ Tinh Đấu này.

Thân hình Lê Vĩ khẽ lay động, biến mất tại chỗ.

Thiên Độc Sơn, một lần nữa chìm vào bóng đêm vĩnh hằng.

Thời gian thấm thoát trôi qua, ánh trăng tàn lụi nhường chỗ cho ánh bình minh le lói, rồi một ngày trôi qua trong sự yên lặng kỳ dị.

Sang đến ngày thứ hai.

Trên bầu trời phía đông, mây mù đột nhiên cuộn trào dữ dội. Một chiếc phi chu khổng lồ dài hơn trăm trượng, toàn thân thếp vàng lộng lẫy, khắc họa vô số phù văn đan đạo tỏa ra tiên quang rực rỡ xé toạc màn mây bay tới.

Trên cột buồm của phi chu, lá cờ lớn thêu hai chữ “Ngọc Đan” màu tím tung bay phần phật trong gió, tỏa ra uy áp kinh người của một siêu cấp thế lực.

Đứng ở mũi thuyền là một lão giả râu tóc bạc phơ, vận trường bào màu tím viền vàng, phong thái ung dung nhưng đôi mày rậm lại nhíu chặt lại đầy vẻ khó chịu.

Người này chính là Tam Trưởng Lão của Ngọc Đan Tông – Đan Hư Chân Nhân.

Đi sau lưng lão là hơn chục tên đệ tử tinh anh của Ngọc Đan Tông, ai nấy đều mang vẻ mặt kiêu ngạo, coi trời bằng vung.

“Hừ! Lũ phế vật Hắc Độc Cốc này càng ngày càng không biết điều!” Đan Hư Chân Nhân hừ lạnh một tiếng, thanh âm chấn động mây mù xung quanh:

“Bản tọa đã gửi truyền âm phù từ ba ngày trước, hạn cho Ngũ Độc Lão Nhân ngày hôm qua phải mang toàn bộ số Cổ Độc và cống phẩm của Tứ Đại Thế Lực đến Ngọc Đan Tông dâng nộp. Vậy mà đến tận trưa nay vẫn bặt vô âm tín!”

Một tên đệ tử thân cận bước lên, nịnh nọt nói: “Tam Trưởng Lão bớt giận. Có lẽ Ngũ Độc Lão Nhân vừa mới thu phục được Tứ Đại Thế Lực, đang bận rộn vơ vét tài nguyên nên chậm trễ. Đợi lát nữa đến nơi, Trưởng Lão cứ việc trừng phạt lão một trận, cho lão biết thế nào là quy củ của Ngọc Đan Tông ta!”

“Bận rộn?” Đan Hư Chân Nhân cười khẩy:

“Một con chó do Ngọc Đan Tông thu phục, cho nó chút quyền lực liền dám chậm trễ sao? Nếu hôm nay lão không đưa ra được lời giải thích thỏa đáng, bản tọa sẽ phế bỏ tu vi của lão, đổi một con chó khác biết nghe lời hơn!”

Phi chu xé gió lao nhanh, chỉ trong chốc lát đã tiến vào phạm vi của Thiên Độc Sơn.

Thế nhưng, khi chiếc phi chu vượt qua tầng mây cuối cùng, chuẩn bị đáp xuống đỉnh núi, nụ cười khinh khỉnh trên mặt Đan Hư Chân Nhân bỗng nhiên đông cứng lại.

Đám đệ tử Ngọc Đan Tông phía sau cũng đồng loạt há hốc mồm, dụi mắt lia lịa như không dám tin vào những gì mình đang thấy.

“Trưởng… Trưởng Lão… Nơi này… có phải Thiên Độc Sơn không?” Tên đệ tử thân cận lắp bắp hỏi, giọng run rẩy.

Trước mắt bọn họ, không hề có sơn môn nguy nga, không có hộ sơn đại trận độc khí ngập trời, cũng không có bóng dáng của hàng ngàn đệ tử nghênh đón.

Chỉ có một ngọn núi trơ trụi!

Đỉnh núi như bị một bàn tay vô hình khổng lồ bạt phẳng! Cung điện, lầu các, độc điền, rừng nuôi Độc Vật… toàn bộ đều biến thành bình địa!

Yên tĩnh. Một sự yên tĩnh bao trùm toàn bộ không gian!

“Vù!”

Đan Hư Chân Nhân không thèm đợi phi chu hạ cánh, thân hình lão lóe lên một cái đã biến mất tại chỗ, nháy mắt sau xuất hiện ngay giữa quảng trường hoang tàn.

Lão vung tay áo, Tiên Thức như thủy triều cuồng bạo quét qua từng tấc đất, từng kẽ đá của Thiên Độc Sơn, lan rộng ra phương viên vạn dặm xung quanh.

Một hơi thở… mười hơi thở… một nén nhang trôi qua.

Sắc mặt của Đan Hư Chân Nhân từ kinh ngạc chuyển sang nghi hoặc, rồi từ nghi hoặc chuyển thành tím tái, cuối cùng là một cơn thịnh nộ ngập trời bùng phát!

Không có!

Không có bất kỳ một sinh linh nào!

Không có một cọng cỏ, không có một viên Tiên Thạch, thậm chí… không có lấy một mảnh hài cốt!

Toàn bộ Hắc Độc Cốc, từ Cốc Chủ Ngũ Độc Lão Nhân cho đến con kiến bò trên vách đá, toàn bộ đều đã bốc hơi khỏi nhân gian!

“Khốn kiếp! Chuyện gì đã xảy ra?!” Đan Hư Chân Nhân gầm lên như sấm sét. Tiên lực quanh thân lão bùng nổ, chấn nát hàng loạt tảng đá xung quanh thành bột mịn.

Lão lập tức phất tay, ném ra bốn đạo phi kiếm truyền âm nhắm về bốn hướng của Tứ Đại Thế Lực…

Nhưng chỉ nửa canh giờ sau, các đệ tử được phái đi thám thính bằng ngọc phù truyền tin đã đồng loạt gửi tin tức khẩn cấp về.

“Báo cáo Tam Trưởng Lão! Sơn môn Kiếm Các trống rỗng, kho tàng bị dọn sạch, không một bóng người!”

“Báo cáo! Viêm Hỏa Tông không còn thứ gì!”

“Toái Môn và Bạch Gia cũng hoàn toàn biến mất!”

Nghe từng đạo thanh âm truyền về, Đan Hư Chân Nhân tức giận đến mức toàn thân run rẩy, râu bạc dựng ngược lên.

“Phế vật! Một lũ phế vật vô dụng!” Lão ngửa mặt lên trời gầm thét, tiếng gầm xé rách tầng mây:

“Ngũ Độc Lão Nhân! Ngươi dám ôm toàn bộ tài nguyên của năm đại thế lực rồi bỏ trốn sao?!”

Theo suy đoán của Đan Hư Chân Nhân, chỉ có hai khả năng…

Một là Ngũ Độc Lão Nhân sau khi cướp sạch Tứ Đại Thế Lực đã nảy sinh lòng tham, cấu kết với thế lực khác phản bội Ngọc Đan Tông rồi ôm của chạy lấy người…

Hai là có cường giả hoặc thế lực Ngọc Cấp bí mật ra tay, trong một đêm quét sạch toàn bộ vùng này!

Nhưng dù là khả năng nào, thì mối hận này, tổn thất to lớn này, Ngọc Đan Tông tuyệt đối không thể nuốt trôi!

Số lượng tài sản tích lũy vạn năm của vùng này vốn dĩ là phần cống nạp không hề ít, đủ để bồi dưỡng ra một vị hoặc hai vị Ngọc Tiên.

“Tra! Cho người phong tỏa toàn bộ trong phạm vi trăm vạn dặm!” Đan Hư Chân Nhân nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt đỏ ngầu sát khí:

“Bản tọa không cần biết là ai làm, cho dù phải xới tung cả mảnh này lên, đào sâu ba thước đất, cũng phải tìm cho ra manh mối! Dám động vào đồ của Ngọc Đan Tông, ta sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết!”

“Tuân lệnh Tam Trưởng Lão!”

Cơn thịnh nộ của Đan Hư Chân Nhân cùng sự truy lùng ráo riết của Ngọc Đan Tông đã châm ngòi cho một cơn bão.

Bên trong không gian Chiến Giới Châu.

Vừa bước vào Chiến Giới Châu, sự lạnh lùng, tàn nhẫn và sát khí ngập trời trên người Lê Vĩ bỗng chốc tan biến như băng tuyết gặp ánh mặt trời. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại tràn ngập sự lo lắng và đau xót khôn nguôi.

Hắn hoàn toàn không đoái hoài gì đến hàng trăm chiếc nhẫn trữ vật chất đầy bảo vật đang nằm im lìm trong góc, cũng chẳng buồn kiểm kê số lượng tiên thạch, đan dược hay pháp bảo vừa thu hoạch được.

Đối với hắn, những thứ tài nguyên đó dù có chất cao thành núi cũng chẳng bằng một sợi lông của hai tiểu sinh linh kia.

Lê Vĩ bước nhanh về phía một tòa thạch đài…

Trên thạch đài, hai thân ảnh nhỏ bé đang nằm im lìm.

Bên trái là Tiểu Bối. Giờ phút này, bộ lông của nó đã ảm đạm đi nhiều, hơi thở yếu ớt, hai mắt nhắm nghiền trong trạng thái ngủ say mê man.

Thân thể nó không có vết thương ngoại quá nặng, nhưng linh hồn lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù.

Ký ức của nó đã bị tẩy xóa, trống rỗng, tựa như một tờ giấy trắng bị vò nát.

Thế nhưng, tình cảnh của Tiểu Bối vẫn còn may mắn hơn rất nhiều so với sinh linh nằm bên phải.

Oa Oa.

Con cóc nhỏ bé co quắp lại thành một khối cứng đờ.

Linh hồn của nó… một luồng sáng vốn dĩ thuần khiết, nay đã rách nát tơi tả. Linh trí của nó hoàn toàn tiêu tán, không còn nhận thức, không còn cảm xúc, nằm lơ lửng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, chỉ còn lại bản năng của một con độc vật vô hồn, thỉnh thoảng lại co giật nhẹ một cái đầy đau đớn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim sắt đá của Lê Vĩ bỗng nhói lên một cơn đau thắt.

Hắn bước tới, nhẹ nhàng vươn ngón tay run rẩy chạm vào thân thể lạnh ngắt của Oa Oa. Một luồng khí tức ấm áp từ đầu ngón tay hắn truyền qua, nhưng Oa Oa chỉ khẽ run lên một chút trong vô thức rồi lại chìm vào sự cứng đờ vô cảm.

“Đều là do ta…” Lê Vĩ siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, rỉ ra những giọt máu tươi:

“Ta đã đến quá muộn!”

Hắn hít sâu một hơi, ép buộc bản thân phải bình tâm trở lại. Tự trách móc hay đau buồn lúc này hoàn toàn vô nghĩa.

Đôi mắt Lê Vĩ bùng lên ngọn lửa kiên định và tự tin.

Hắn ngồi xếp bằng xuống trước thạch đài, nhắm mắt lại, toàn bộ kho tàng y đạo bắt đầu vận chuyển điên cuồng.

Hàng ngàn phương thuốc cổ xưa, hàng trăm pháp môn chữa trị linh hồn lướt qua tâm trí hắn…

Một nén nhang sau, Lê Vĩ mở bừng mắt. Trong lòng hắn đã có phương án hoàn chỉnh.

“Tiểu Bối linh hồn chỉ bị phong bế ký ức, bản nguyên chưa tổn hại, cần dùng thuật dẫn mộng để tự nó chữa lành. Còn Oa Oa… hồn phách rách nát, linh trí tiêu tán, nhất định phải khâu vá hồn phách, đồng thời phối hợp với Cực Cấp Đan Dược mới có thể tái sinh!”

Xác định được hướng đi, Lê Vĩ lập tức hành động.

Hắn phất tay một cái, hàng loạt chiếc nhẫn trữ vật vừa cướp được từ năm đại thế lực đồng loạt mở ra. Vô số thiên tài địa bảo, linh dược ngàn năm, tiên thảo quý hiếm bay lượn trên không trung.

Đồng thời, từ dược điền Linh Giới Châu, những gốc Tiên Dược thích hợp cũng được chọn đến.

Đầu tiên, là chữa trị cho Tiểu Bối!

Lê Vĩ vung tay triệu hồi Tứ Hung Đan Lô.

Hừng hực…

Hung Hoả bùng lên dưới đáy đỉnh.

Hắn thuần thục ném vào đó từng loại dược liệu: U Hồn Thảo, Huyễn Mộng Hoa, Tĩnh Tâm Linh Chi, Phục Hồn Liên…

Dưới sự khống chế hỏa hầu hoàn mỹ của Lê Vĩ, dược liệu nhanh chóng tan chảy, tạp chất bị trục xuất, tinh hoa ngưng tụ thành một khối chất lỏng màu lam nhạt lấp lánh.

“Ngưng Đan!” Lê Vĩ khẽ quát một tiếng, ấn quyết biến ảo liên hồi.

“Oanh!”

Nắp đan đỉnh bật mở, một viên đan dược tròn trịa, xung quanh lượn lờ ba đạo đan văn hình mây khói, tỏa ra mùi hương thanh nhã khiến tâm thần người ta lập tức an định bay ra, rơi gọn vào lòng bàn tay hắn.

Chân Cấp Thượng Phẩm – Mộng Hồn Đan!

Không một chút chậm trễ, Lê Vĩ bước tới bên cạnh Tiểu Bối. Hắn nhẹ nhàng cậy miệng nó ra, đưa viên Mộng Hồn Đan vào trong.

Đồng thời, một luồng tiên lực ấm áp từ lòng bàn tay hắn áp lên trán Tiểu Bối, giúp nó nhanh chóng luyện hóa dược lực.

Dược lực của Mộng Hồn Đan tựa như một dòng suối trong lành mát lạnh, nhẹ nhàng len lỏi qua từng kinh mạch, chảy thẳng vào ý thức đang mất phương hướng của Tiểu Bối.

Tầng sương mù xám đục bao phủ linh hồn nó bắt đầu bị dòng suối kia rửa trôi, hòa tan.

Trong trạng thái ngủ say, mí mắt của Tiểu Bối khẽ rung động. Nó đã tiến vào mộng cảnh sâu thẳm nhất.

Trong giấc mộng ấy, từng mảnh vỡ ký ức bị xé rách bắt đầu tái hiện.

Những ngày tháng nó còn là một ấu thú cô độc nơi con thác… khoảnh khắc nó gặp gỡ một thiếu niên trổ tài nướng cá… những lần đồng hành… những lần nó được bồi dưỡng, hỗ trợ chủ nhân mình chiến đấu, vơ vét chiến lợi phẩm… tất cả những hồi ức ấm áp nhất dần dần được kết nối lại với nhau, hoàn chỉnh như một bức tranh hoàn mỹ.

Nhìn thấy hơi thở của Tiểu Bối dần dần trở nên ổn định, khóe miệng nó khẽ giật giật như đang mỉm cười trong mơ, Lê Vĩ biết đã ổn.

Hắn thở phào một hơi, nhưng ánh mắt chuyển sang Oa Oa lại càng thêm ngưng trọng.

“Hô…”

Lê Vĩ nhắm mắt hít một hơi thật sâu, trục xuất toàn bộ tạp niệm ra khỏi đầu.

“Y Tiên Thập Bát Châm – Hồn Châm Hóa Ti!” Lê Vĩ khẽ quát.

“Vèo! Vèo! Vèo!”

Mười tám tia sáng bạc óng ánh, mảnh như sợi tơ nhện nhưng lại tỏa ra sinh cơ vô tận từ trong tay áo hắn bắn ra, lơ lửng quanh người Oa Oa.

Dưới sự điều khiển tỉ mỉ của Lê Vĩ, mười tám sợi tơ bạc nhẹ nhàng đâm xuyên vào Oa Oa.

“Khâu!” Mồ hôi hột to bằng hạt đậu bắt đầu rỉ ra trên trán Lê Vĩ.

Hắn dùng Hồn Lực của mình làm chỉ khâu, vá lại linh hồn rách nát…

Mỗi động tác đều đòi hỏi sự chuẩn xác tuyệt đối, không được run rẩy dù chỉ một phần ngàn sợi tóc.

Những vết nứt trên linh hồn Oa Oa dưới sự kết nối của tơ bạc bắt đầu khép lại từ từ. Nhưng mỗi lần khâu vá, những độc tố tàn dư của Cổ Độc Ngạc lại bộc phát phản phệ, cắn ngược lại ý thức của Lê Vĩ, khiến sắc mặt hắn càng lúc càng trắng bệch, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi.

Thế nhưng, đôi tay hắn vẫn vững như bàn thạch… Ánh mắt không một tia dao động.

Ròng rã ba canh giờ trôi qua!

Khi mũi kim cuối cùng được rút ra, toàn bộ hồn phách của Oa Oa đã được khâu lại hoàn chỉnh thành một thể.

Những vết rách đã biến mất, nhưng linh hồn của nó lúc này lại vô cùng yếu ớt, mờ ảo như có thể tan biến bất cứ lúc nào nếu không có năng lượng tẩm bổ kịp thời.

“Chính là lúc này! Khởi đỉnh!”

Lê Vĩ không cho phép mình nghỉ ngơi.

Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết vào đan đỉnh!

Ngọn lửa bùng cháy dữ dội!

Lần này, hắn muốn vượt cấp Luyện Đan.

Cực Cấp – Dưỡng Hồn Linh Đan!

Hắn vung tay ném vào đan đỉnh những kỳ trân dị bảo trân quý nhất vừa thu được: một giọt Sinh Mệnh Chi Dịch ngàn năm, nửa củ Diệp U Hồn Chi của Hắc Độc Cốc, một đóa Thiên Niên Liên của Bạch Gia…

Thời gian dần trôi…

Bên trong đan đỉnh, dược dịch bắt đầu dung hợp. Mùi hương đan dược tỏa ra nồng nặc đến mức hóa thành những làn khói ngũ sắc lượn lờ.

“Cực Cấp thành hình, Dưỡng Hồn Tái Sinh! Thành Đan!”

“OÀNG!”

Cột sáng ngũ sắc từ Tứ Hung Đan Lô phóng thẳng lên trời cao!

Một viên đan dược to bằng ngón tay cái, toàn thân trong suốt như lưu ly, bên trong dường như có một dòng sông ánh sáng đang chảy cuồn cuộn.

Dưỡng Hồn Linh Đan!

Lê Vĩ đưa tay bắt lấy viên đan dược. Không hề chần chừ, hắn dùng tiên lực hóa viên đan thành một luồng sương mù ánh sáng ngũ sắc ấm áp, nhẹ nhàng thổi bao bọc lấy toàn bộ thân thể của Oa Oa.

“Vù…”

Luồng sáng ngũ sắc như hạn hán gặp mưa rào, điên cuồng thẩm thấu qua da thịt, tràn vào trong linh hồn vừa được khâu vá của Oa Oa.

Những sợi chỉ khâu từ Y Tiên Thập Bát Châm lúc này đóng vai trò như những cây cầu dẫn, vận chuyển dược lực tinh thuần nhất đi nuôi dưỡng từng chỗ linh hồn.

Luồng sáng linh hồn mờ nhạt của Oa Oa bắt đầu sáng dần lên, từ màu xám tro chuyển dần sang màu trong veo thuần khiết, tràn đầy sức sống!

Linh trí từng chút, từng chút một được tái sinh từ trong cõi hư vô!

Lê Vĩ ngồi bệt xuống đất, toàn thân đầm đìa mồ hôi, hô hấp dồn dập.

Hắn đã kiệt sức…

Việc liên tục thi triển Y Tiên Thập Bát Châm ở cấp độ chuẩn xác, lại gượng ép luyện chế Cực Cấp Đan Dược đã tiêu hao quá nhiều.

Thế nhưng, khóe môi hắn lại nở một nụ cười thanh thản.

Bởi vì hắn cảm nhận được, hai luồng sinh mệnh ba động trước mặt đang trở nên vô cùng mạnh mẽ.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

“Chít…” Một tiếng ngâm khẽ yếu ớt vang lên trên thạch đài.

Đôi tai nhọn của Tiểu Bối khẽ giật giật. Ngay sau đó, đôi mắt to tròn của nó từ từ mở ra.

Ánh mắt nó ban đầu còn chút mê man, ngơ ngác nhìn quanh không gian vừa lạ vừa quen.

Nhưng rất nhanh, ký ức ùa về như thác lũ. Ánh mắt nó lướt qua thạch đài, rồi lập tức dừng lại trên bóng hình quen thuộc đang ngồi bệt dưới đất, sắc mặt tái nhợt nhưng mỉm cười nhìn nó.

“Vĩ!” Tiểu Bối run lên bần bật…

Nước mắt từ khóe mắt nó trào ra như chuỗi ngọc đứt dây. Nó không hề do dự, dùng hết sức lực bật dậy, lao thẳng vào lòng Lê Vĩ, rúc đầu vào ngực hắn, phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, tủi thân và mừng rỡ.

Nó nhớ lại rồi! Nó nhớ lại tất cả!

Người trước mặt chính là chủ nhân của nó, là người đã cùng nó đi qua muôn trùng, là người duy nhất nó sẵn sàng hiến dâng sinh mạng!

“Được rồi, không sao rồi… Đã về nhà rồi, Tiểu Bối.” Lê Vĩ nhẹ nhàng ôm lấy Rái Cá nhỏ, bàn tay thô ráp vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, giọng nói ấm áp lạ thường.

Đúng lúc này, trên thạch đài lại vang lên một âm thanh quỷ dị, quen thuộc đến mức khiến tim Lê Vĩ đập lỡ một nhịp:

“Oa… Oa…” Lê Vĩ ngẩng đầu nhìn lại.

Trên thạch đài, khối đen tím nhỏ khẽ cựa mình… Thân thể nó tròn trịa, toả độc long lanh.

Đôi mắt đen láy mở ra, chớp chớp vài cái đầy linh động.

Nó nhìn thấy Lê Vĩ.

Một sự gắn kết linh hồn sâu sắc từ bản mệnh Hồn Ước lập tức kết nối giữa hai người.

Trong ý thức của Oa Oa, không còn sự sợ hãi, không còn nỗi đau đớn bị nô dịch của Cổ Độc Ngạc, mà chỉ có sự ấm áp vô bờ bến của người đã ấp nở ra nó.

“Oa! Oa!”

Nó phát ra tiếng kêu vui sướng, nhảy lên như ếch vào bả vai Lê Vĩ, rồi cọ cọ cái đầu nhỏ xíu vào gò má hắn.

Linh hồn hoàn thiện… Linh trí phục hồi!

Hai tiểu sinh linh nay đã bình an vô sự trở về bên cạnh hắn…

Khoảnh khắc này, tất cả đều đáng giá.

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com