Chương 368: MỜI CHÀO – GIAO DỊCH!

Chapter truyện / Chương 368: MỜI CHÀO – GIAO DỊCH!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 368: MỜI CHÀO – GIAO DỊCH! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 368: MỜI CHÀO – GIAO DỊCH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Đôi mắt phượng lười biếng của nàng trong nháy mắt co rút lại, toàn bộ vẻ kiều mị lập tức biến mất, thay vào đó là một tia sáng sắc bén.

Nàng đứng phắt dậy, dáng người đồng hồ cát hoàn mỹ run rẩy nhẹ dưới lớp lụa mỏng:

“Ngươi nói cái gì?! Đan dược Chân Cấp thuần khiết chín phần?! Ngươi có nhìn lầm không?!”

“Tiểu nhân lấy tính mạng ra bảo đảm! tuyệt đối là thủ bút của Đan Đạo Tông Sư! Hơn nữa trên đan còn nhiệt lượng, chứng tỏ vừa ra lò không lâu… nếu không phải do hắn luyện chế, thì cũng là nhân vật phía sau hắn ra tay!” Lưu Chấp Sự liều mạng giải thích:

“Căn bản không phải may mắn đạt được ở di tích cũ!”

Nhan Như Ngọc hít sâu một hơi… Nàng là người của tổng bộ phái xuống phân hội này rèn luyện, kiến thức rộng lớn hơn đám người Lĩnh Tiên Giới này gấp vạn lần.

Một luyện đan sư có thể luyện ra đan dược chín phần thuần khiết có ý nghĩa như thế nào đối với một thương hội? Đó là một cỗ máy in vô tận, một vị khách quý mà ngay cả những cự đầu ở Tiên Giới cấp cao cũng phải tranh nhau lôi kéo!

“Nhanh! Mở Thiên Tự Nhất Hào Nhã Các! Lấy Huyết Liên Tiên Trà ra pha!” Nhan Như Ngọc dứt khoát hạ lệnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười rạng rỡ đầy mê hoặc:

“Để bản tiểu thư đích thân xuống nghênh tiếp vị quý khách này!”

Chỉ một lát sau, dưới sự dẫn đường cung kính đến mức khúm núm của Lưu Chấp Sự, Lê Vĩ được mời lên tầng chín, bước vào căn phòng xa hoa bậc nhất – Thiên Tự Nhất Hào.

Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy, tiên mộc quý hiếm. Hương trầm thoang thoảng giúp tĩnh tâm an thần lan tỏa khắp không gian.

Khi Lê Vĩ bước vào, Nhan Như Ngọc đã đứng sẵn ở cửa nghênh đón. Nàng khẽ nghiêng mình hành lễ theo phong thái vạn phúc của nữ tử Tiên Giới, nụ cười kiều mị nở rộ trên môi, đôi mắt phượng lúng liếng nhìn thẳng vào Lê Vĩ, không hề tỏ ra e ngại khuôn mặt phủ đầy Ma Văn dữ tợn của hắn.

“Thiếp thân là Nhan Như Ngọc, người phụ trách Thiên Khuyết Thương Hội nơi đây, bái kiến đạo hữu. Không biết nên xưng hô với đạo hữu như thế nào?” Giọng nói của nàng ngọt ngào như mật rót vào tai, êm ái vô cùng.

Lê Vĩ ánh mắt vẫn bình tĩnh như nước, chắp tay đáp lễ: “Ta họ Tà!”

“Hóa ra là Tà tiên sinh, mời ngài an tọa.”

Nhan Như Ngọc nhẹ nhàng phất tay áo, tự tay rót một chén trà màu đỏ như máu, tỏa ra từng luồng linh khí hình rồng uốn lượn đẩy về phía Lê Vĩ: “Đây là Huyết Long Tiên Trà, có tác dụng ôn dưỡng kinh mạch, tẩm bổ tiên hồn, mời tiên sinh nếm thử.”

Lê Vĩ không vội uống trà, chỉ khẽ liếc qua chén trà một cái rồi nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo của mỹ phụ: “Nhan tiểu thư không cần khách khí. Tà mỗ đến đây là để làm ăn buôn bán, không phải để đàm đạo thưởng trà. Ngươi là người đứng đầu nơi này, vậy đồ của ta, ngươi định giá thế nào?”

Nhan Như Ngọc thấy đối phương lạnh lùng, dứt khoát, không hề bị sắc đẹp của mình làm dao động, trong lòng càng thầm suy đoán tên này là một lão quái vật cải trang thành thanh niên.

Nàng đã từng tiếp xúc với nhiều loại thiên chi kiêu tử, ai không bị mỹ nhan của nàng hấp dẫn cơ chứ?

Thu lại nụ cười lả lơi, thay bằng vẻ mặt thành khẩn: “Tà tiên sinh thật sảng khoái. Vừa rồi Lưu chấp sự đã bẩm báo với thiếp thân. Viên Chân Đan của tiên sinh đạt tới chín phần thuần khiết, quả thực là tuyệt phẩm ngàn năm khó gặp ở cõi Lĩnh Tiên Giới này. Thiếp thân mạo muội hỏi một câu… chẳng hay viên đan dược này có thực sự là do tiên sinh tự tay luyện chế? Và tôn sư của ngài là vị nào ở Đan Đạo Minh?”

Đây rõ ràng là một lời thăm dò lai lịch.

Lê Vĩ cười nhạt một tiếng, Ma Văn trên mặt khẽ giật giật, ung dung hỏi: “Nhan tiểu thư, quy củ của Thương Hội từ bao giờ lại có điều khoản điều tra lai lịch và sư thừa của khách hàng vậy? Tà mỗ tự tay luyện hay nhặt được thì có gì khác biệt? Đan dược là thật, Tiên Thạch của các ngươi cũng là thật, chẳng lẽ bấy nhiêu đó còn chưa đủ để giao dịch?”

Bị lời Lê Vĩ chặn họng một cách thẳng thừng, Nhan Như Ngọc không những không giận mà đôi mắt phượng lại càng sáng lên. Sự tự tin và khí phách này chỉ có thể xuất phát từ một kẻ có thực lực chân chính hoặc có chỗ dựa vô cùng vững chắc.

Lê Vĩ chẳng có chỗ dựa gì cả, các ngươi nếu động lòng tham mà ra tay, cùng lắm lão tử trốn vào Âm Gian.

Nàng khẽ che miệng cười một tiếng thanh thúy, thân hình hơi nghiêng về phía trước, khoảng cách giữa hai người kéo lại gần hơn, hương thơm cơ thể ngào ngạt phả vào không khí:

“Tiên sinh bớt giận, là thiếp thân đường đột thất lễ rồi… chỉ là quá mức kính nể thủ đoạn luyện đan của ngài mà thôi. Nếu tiên sinh đã muốn giao dịch dứt khoát, thiếp thân cũng xin đi thẳng vào vấn đề.”

Nhan Như Ngọc nghiêm túc nói: “Đan dược bình thường năm phần thuần khiết trên thị trường có giá khoảng 100 khối Trung Phẩm Tiên Thạch một viên. Đạt đến tám phần có thể bán với giá 1000 khối. Nhưng đan dược chín phần thuần khiết của tiên sinh… giá trị của nó không thể tính theo cách thông thường, bởi vì nó gần như không có tạp chất, có thể giúp tu sĩ hấp thu trọn vẹn dược lực mà không để lại di chứng.”

Thiếp thân nguyện ý trả giá nửa mỏ Trung Phẩm Tiên Thạch cho một viên Chân Đan này! Không biết tiên sinh còn có bao nhiêu viên?”

Nửa mỏ Trung Phẩm Tiên Thạch cho một viên đan dược Chân Cấp Trung Phẩm! Đây là một cái giá rất khủng.

Nhưng Nhan Như Ngọc thừa hiểu, có những thế gia đại tộc hoặc đại thế lực cấp cao… khi bồi dưỡng thiên tài, tinh anh sẽ không tiếc vốn liếng mà mua Tiên Đan hoàn mỹ.

Đối với những tồn tại như thế, Tiên Thạch đôi khi chỉ là con số mà thôi.

Lê Vĩ khẽ gật đầu trong lòng. Nữ nhân này quả nhiên thức thời và biết làm ăn. Hắn không nói hai lời, phất tay áo một cái.

“Vèo! Vèo! Vèo!”

Từng chiếc bình ngọc Lưu Ly còn lại đồng loạt bay ra, xếp thành một hàng ngay ngắn trên chiếc bàn ngọc trước mặt Nhan Như Ngọc.

“Tổng cộng mười bình, chín mươi viên đan dược. Từ Chân Cấp Hạ Phẩm cho đến Cực Cấp Cực Phẩm. Tất cả đều đạt chín phần thuần khiết. Ngươi tự mình kiểm định đi.” Lê Vĩ nhàn nhạt nói.

“Cái… cái gì? Chín mươi viên? Có cả Phá Cảnh Đan cấp Cực Tiên?!”

Nhan Như Ngọc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng lúc này vẫn không kìm được mà thất thanh thốt lên.

Nàng vội vàng vươn bàn tay ngọc ngà thon thả ra, liên tục mở từng nắp bình.

Mỗi một nắp bình mở ra là một luồng đan hà rực rỡ bốc lên, các loại dị tượng hoa sen, tiên vân đan xen lẫn nhau khiến cả gian phòng Thiên Tự Nhất Hào ngập tràn trong tiên quang chói lọi!

Quả nhiên không sai một ly, toàn bộ chín mươi viên đan dược này, không có một viên nào độ thuần khiết dưới chín phần!

Đặc biệt là ba viên Cực Cấp Phá Cảnh Đan nằm ở bình cuối cùng, dược lực hùng hậu đến mức khiến cho tiên lực trong cơ thể Nhan Như Ngọc cũng phải dao động.

Nhan Như Ngọc cố gắng đè nén sự kinh dị trong lòng, ánh mắt nhìn Lê Vĩ lúc này đã hoàn toàn thay đổi, trịnh trọng nói:

“Đối với Cực Đan Hạ Phẩm, giá trị cao gấp 10 lần Chân Đan…”

“Tà tiên sinh thực sự khiến Như Ngọc mở rộng tầm mắt. Toàn bộ số đan dược này, phân hội chúng ta quyết định thu mua toàn bộ, tổng giá 800 mỏ Tiên Thạch Trung Phẩm!”

Đây là một con số khổng lồ, tương đương với toàn bộ tài sản tích lũy của một tông môn hạng trung tại Lĩnh Tiên Giới.

Lê Vĩ khẽ gật đầu: “Mức giá này rất hợp lý.”

Hắn chiếm sạch 6 đại thế lực cũng chỉ vét được 6000 mỏ Trung Phẩm Tiên Thạch.

Luyện đan một lần đã thu được hơn mười ba phần trăm con số đó… trong khi nguyên liệu mà hắn dùng chỉ chiếm hai phần trăm trong đám tiên dược, tiên thảo thu được mà thôi.

Luyện Đan Sư quả thật rất dễ làm giàu, nhất là Luyện Đan Sư trình độ nghịch thiên.

Nhìn thấy Lê Vĩ hài lòng, Nhan Như Ngọc khẽ chớp mắt, nụ cười kiều mị lại hiện lên trên gương mặt quyến rũ.

Nàng chậm rãi bước vòng qua bàn trà, đi tới bên cạnh nam nhân, làn váy mỏng manh khẽ cọ vào ống tay áo của hắn, giọng nói mang theo một cỗ mị hoặc vô hình:

“Tà tiên sinh… ngài có đan thuật kinh thế hãi tục như vậy, ở lại Lĩnh Tiên Giới hoang tàn này thực sự là quá uổng phí tài năng. Không biết tiên sinh có hứng thú trở thành Khách Khanh Đan Sư của Thiên Khuyết Thương Hội chúng ta hay không? Chỉ cần ngài gật đầu, mỗi năm thương hội sẽ cung cấp cho ngài hàng vạn cân tiên dược đỉnh cấp vô điều kiện, bổng lộc tuỳ ý chọn, đồng thời bảo đảm an toàn cho ngài trong khả năng của chúng ta.”

Đây là một lời mời chào cực kỳ hậu hĩnh, đủ để bất kỳ tán tu nào phải động tâm.

Thế nhưng, Lê Vĩ chỉ liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt không có nửa điểm gợn sóng:

“Nhan tiểu thư, tâm ý của ngươi ta xin nhận. Nhưng tà mỗ tính tình quen tự do phiêu bạt, không thích bị trói buộc bởi bất kỳ tông môn hay thương hội nào. Chuyện này không cần nhắc lại nữa.”

Bị từ chối một cách dứt khoát không chút do dự, Nhan Như Ngọc trong lòng thoáng hiện lên một tia thất vọng, nhưng sự khôn khéo của nàng không cho phép nàng để lộ ra ngoài, chỉ khẽ cười trừ, tự nhiên lùi lại một bước:

“Tiên sinh chí tại bốn phương, là Như Ngọc mạo muội rồi. Đã như vậy, chúng ta hoàn thành việc giao dịch trước.”

Nàng lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật màu tím lấp lánh đặt lên bàn: “Bên trong này có đúng số Tiên Thạch. Còn về kiện Phi Hành Tiên Bảo mà tiên sinh yêu cầu…”

Nhan Như Ngọc lật tay một cái, một mô hình lâu thuyền thu nhỏ tinh xảo bằng bạc dài chừng nửa thước xuất hiện trên lòng bàn tay nàng. Trên thân thuyền khắc họa vô số trận văn không gian phức tạp, tản mát ra ba động của Ất Tiên Pháp Bảo Cực Phẩm:

“Kiện bảo vật này tên là Toái Tinh Chu, có khả năng xé rách không gian để tiến hành truyền tống cự ly ngắn ngoài vũ trụ, hơn nữa cực kỳ an toàn, có thể chống đỡ được đòn toàn lực của cường giả Ất Tiên Đỉnh Phong!”

Ánh mắt Lê Vĩ sáng lên. Đây chính xác là thứ hắn đang tìm kiếm!

“Giá của nó là bao nhiêu?”

“Giá gốc chính là 800 mỏ Tiên Thạch Trung Phẩm. Nhưng để kết một thiện duyên với Tà tiên sinh, thiếp thân mạn phép giảm giá cho ngài, chỉ thu 500 mỏ.”

Lê Vĩ khoé miệng giật giật, biết thế luyện ra Ất Cấp Tiên Đan cho nhanh…

Luyện cả mớ Chân Cấp đến Cực Cấp thượng hạng, chỉ vừa đủ mua giá gốc của một món Ất Cấp Cực Phẩm.

Tính ra Ngọc Cấp có giá bèo nhất cũng gấp 10 lần Ất Cấp… chẳng trách mấy thế lực kia phát cuồng, phát rồ lên trước cái bẫy Tiên Hương Đan.

Dứt lời, Nhan Như Ngọc còn lấy ra thêm một tấm lệnh bài bằng hoàng kim khắc hình mây trôi lấp lánh dâng lên cho Lê Vĩ:

“Đây là Kim Khuyết Lệnh của Thiên Khuyết Thương Hội. Bất kể tiên sinh đi đến bất kỳ tiên giới nào, chỉ cần nơi đó có phân hội của Thiên Khuyết Thương Hội, cầm lệnh bài này ngài đều được hưởng đãi ngộ của Khách Quý, mua hàng được giảm 10 phần trăm, bán vật phẩm được tặng thêm 10 phần trăm!”

Lê Vĩ đón lấy Toái Tinh Chu cùng chiếc nhẫn trữ vật, kiểm tra một lượt thấy không có bất kỳ cấm chế hay ấn ký theo dõi nào mới thu vào người. Nhìn tấm Kim Khuyết Lệnh trên tay, ánh mắt lóe lên:

“Thiên Khuyết Thương Hội… phân hội ở nhiều thế giới sao? Xem ra quy mô của các ngươi lớn hơn ta tưởng tượng.”

Nhan Như Ngọc khẽ mỉm cười kiêu hãnh: “Thương thành ở Lĩnh Tiên Giới này chỉ là một phân hội nhỏ bé không đáng kể trong số hàng vạn phân hội của chúng ta mà thôi. Tổng bộ của Thiên Khuyết Thương Hội tọa lạc tại nơi khác, cho nên tiên sinh cứ yên tâm, lệnh bài của chúng ta có giá trị ở khá nhiều nơi!”

Lê Vĩ gật đầu, không nói thêm lời thừa thãi nào, thu hồi lệnh bài rồi xoay người cất bước: “Giao dịch đã xong, cáo từ.”

“Như Ngọc cung tiễn Tà tiên sinh. Hy vọng lần sau tiên sinh luyện chế được đan dược tốt, lại nhớ đến Thiên Khuyết Thương Hội chúng ta.” Nhan Như Ngọc khẽ cúi đầu mỉm cười đưa tiễn.

Lê Vĩ sải bước rời khỏi Thiên Tự Nhất Hào, bóng dáng nhanh chóng biến mất nơi cầu thang dẫn xuống đại sảnh.

Ngay khi bóng dáng Lê Vĩ hoàn toàn khuất, nụ cười kiều mị trên gương mặt Nhan Như Ngọc lập tức biến mất không còn một mảnh.

Khuôn mặt nàng trở nên lạnh lùng, thâm trầm như nước hồ mùa thu.

Nàng nhìn chín mươi viên đan dược đang tỏa sáng lấp lánh trên bàn, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt gỗ Trầm Hương.

“Vèo!”

Một luồng gió nhẹ thoảng qua, không gian phía sau rèm the bỗng nhiên vặn vẹo. Một bóng đen quỷ dị lặng lẽ hiện ra, không hề phát ra một chút tiếng động hay khí tức nào.

Thế nhưng, nếu có cường giả ở đây nhìn thấy, nhất định sẽ kinh hãi nhận ra, ba động tiên lực mờ nhạt toát ra từ hư ảnh này… rõ ràng là của một vị cường giả cảnh giới Ngọc Tiên!

Một tôn Ngọc Tiên cái thế, vậy mà lại cúi đầu cung kính đứng sau lưng Nhan Như Ngọc.

“Tiểu thư, người có gì phân phó?” Bóng đen cất giọng.

Ánh mắt Nhan Như Ngọc nhìn chằm chằm về hướng cửa thành nơi Lê Vĩ vừa rời đi, thanh âm lạnh lẽo vang lên:

“Chín mươi viên đan dược chín phần thuần khiết… Lĩnh Tiên Giới tuyệt đối không thể nào tồn tại. Hơn nữa, hắn vừa tiêu thụ một lượng lớn đan dược, mục đích lại là muốn mua Phi Hành Tiên Bảo!”

Đôi mắt phượng của nàng híp lại:

“Mấy ngày trước, Hắc Độc Cốc và năm đại thế lực khác vừa bị một thế lực bí ẩn đồ sát sạch sẽ, toàn bộ kho tàng biến mất không dấu vết. Mà hôm nay, hắn lại đột ngột xuất hiện ở đây… Ngươi không cảm thấy mọi chuyện quá mức trùng hợp sao?”

Bóng đen Ngọc Tiên khẽ giật mình: “Tiểu thư nghi ngờ hắn có liên quan đến huyết án đó? Có cần thuộc hạ ra tay bắt hắn lại để tra khảo?”

“Ngu xuẩn!” Nhan Như Ngọc quát khẽ một tiếng:

“Một kẻ có thể luyện ra loại đan dược này, lại dám nghênh ngang mang ra giao dịch, ngươi nghĩ hắn không có con bài tẩy nào sao? Thiên Khuyết Thương Hội mở cửa làm ăn, tuyệt đối không được tự ý phá vỡ quy củ động thủ cướp đoạt của khách hàng, bằng không danh dự của tổng bộ sẽ bị hủy hoại trong tay ta!”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên từng tia mưu tính sâu xa:

“Ngươi âm thầm đi theo sau hắn. Tuyệt đối không được để hắn phát hiện, cũng không được tùy tiện ra tay. Ta chỉ muốn biết rõ hành tung thực sự của hắn, xem hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào.”

“Một Luyện Đan Sư như thế, nếu kết giao được… sẽ là trợ lực rất lớn trong cuộc tranh đoạt quyền lực của ta!”

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Bóng đen Ngọc Tiên khẽ cúi đầu, sau đó thân hình như hòa tan vào hư không, lặng lẽ biến mất không để lại một chút dấu vết.

Trong căn phòng xa hoa rộng lớn, Nhan Như Ngọc chậm rãi bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người tấp nập dưới chân bảo tháp.

Nơi xa xa ngoài cổng thành, một bóng hình khoác áo choàng với khuôn mặt Ma Văn đang chậm rãi bước ra khỏi đại trận phòng ngự, hòa mình vào màn sương hoang dã.

Nàng khẽ nâng chén trà nguội lên môi, lẩm bẩm một mình:

“Gặp được nhân vật như thế tại nơi hẻo lánh này… sẽ là cơ duyên của ta!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com