NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 369: RỜI LĨNH TIÊN GIỚI! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Gió lốc hoang dã thổi tung tà áo choàng, cuốn theo từng đợt cát bụi.
Càng rời xa Thương Thành của Thiên Khuyết Thương Hội, tầng bình chướng hộ trận dày đặc phía sau càng mờ dần, nhường chỗ cho vùng đất hoang vu, cằn cỗi kéo dài của Lĩnh Tiên Giới.
Lê Vĩ sải bước ung dung, bước chân nhìn như nhàn nhã lướt trên mặt đất nhưng mỗi một bước đạp xuống đều co ngắn lại mấy dặm cự ly.
Hắn không có Tiên Cấp Thân Pháp, nhưng bằng vào Càn Khôn Cốt với khả năng điều động Thời Không Tiên Lực, mỗi bước chân đều là na di không gian, tu sĩ đồng cấp dùng thi triển Thân Pháp cũng không có tốc độ bằng hắn.
Thần sắc dưới lớp ma văn vẫn lãnh đạm như giếng cổ, hai tay chắp sau lưng, tựa như một tán tu nhàn tản đang dạo bước…
Đúng lúc này, thanh âm Tiểu Đồng vang lên bên tai: “Có con hàng đang bám theo phía sau… Hắn dùng thuật ẩn thân che đậy khí tức, dù là Ngọc Tiên cũng không thể phát hiện.”
Lê Vĩ vuốt cằm, đáy mắt xẹt qua một tia trào phúng:
“Nhan Như Ngọc à Nhan Như Ngọc… Miệng thì nói giữ quy củ thương nhân, sau lưng lại phái Ngọc Tiên bám theo thăm dò. Nữ nhân tâm tư quả nhiên thâm sâu như biển.”
Mặc kệ nàng ta có ý đồ gì khi cử ra tận Ngọc Tiên bám đuôi mình, nhưng đối với Lê Vĩ… bất kỳ kẻ nào nhòm ngó hành tung của mình đều là uy hiếp tiềm tàng.
Hắn có Thấu Mệnh Nhãn nhưng đã chơi đẹp không nhìn trộm thiên phú của Nhan Như Ngọc, không ngờ nàng ta lại chuyển sang theo dõi hắn.
Ở Lĩnh Tiên Giới này, cảnh giới Ngọc Tiên đã là trần đỉnh, là cường giả một phương xưng hùng xưng bá… Chân Tiên bình thường mọc cánh cũng khó lòng thoát khỏi tầm mắt đối phương.
“Phải ra vẻ khó lường một chút để nàng ta biết khó mà lui!”
Lê Vĩ lẩm bẩm trong lòng, bước chân bỗng nhiên dừng lại giữa một hẻm núi cheo leo toàn những vách đá sắc nhọn như răng cưa, gió núi rít gào tê rát cả mặt…
Cách đó tám ngàn dặm trên tầng không, bóng đen Ngọc Tiên ẩn mình trong một đám mây, hai mắt lóe lên tiên quang, khóa chặt thân ảnh dưới hẻm núi. Thấy Lê Vĩ bỗng nhiên đứng sững lại, bóng đen khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc:
“Hắn phát hiện ra mình? Không thể nào! Ta là Ngọc Tiên cảnh giới, lại dùng Ẩn Tức Quyết của tổng bộ, trừ phi hắn là Tiên Vương…”
Thế nhưng, ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu bóng đen thì ngay lập tức trừng trừng mắt.
Thân hình mà hắn đang theo dõi đột ngột bốc hơi, biến mất như chưa từng tồn tại.
“Cái gì?!”
Không phải là độn thuật nhanh đến mức xé gió lao đi, cũng không phải là bùa chú ẩn nặc che giấu khí tức! Mà là sự tan biến triệt để khỏi nhân gian, giống như một người đang sống sờ sờ bỗng dưng tiêu thất vậy.
“Vèo!”
Bóng đen không thể giữ nổi bình tĩnh, trực tiếp xé rách mây mù, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng đen kịt xé toạc không gian. Chỉ trong nửa nhịp hô hấp, hắn đã vượt qua tám ngàn dặm, hạ xuống ngay vị trí mà Lê Vĩ vừa đứng.
Mặt đất cằn cỗi, sỏi đá ngổn ngang, gió rít bên tai… nhưng không còn dù chỉ là hơi thở.
Bóng đen hiện rõ hình dung là một lão giả gầy gò, mặc trường bào màu chì thêu phù văn mây bạc của Thiên Khuyết Thương Hội. Khuôn mặt già nua của lão lúc này vặn vẹo, tràn đầy vẻ khó tin:
“Biến mất rồi? Biến mất ngay trước mắt lão phu?!”
“Hừ! Giở trò quỷ quyệt gì? Phá Vọng Chi Nhãn, mở cho ta!”
Lão giả gầm nhẹ một tiếng, ngón tay điểm lên mi tâm. Hai mắt lão lập tức bùng cháy hai ngọn lửa màu bạc rực rỡ.
Lão thi triển Tiên Thuật dò thám không gian cao cấp nhất của mình… Từng mảnh không gian, từng dòng chảy tiên khí nhỏ nhất bị xới tung lên tìm kiếm.
Thế nhưng, kết quả đập vào mắt lão chỉ là một khoảng trống rỗng.
Không có dao động không gian của Thuấn Di Thuật, không có vết tích của Dịch Không Phù, càng không có tiên lực ma sát với thiên địa. Người nọ giống như hoà mình vào hư vô, nhảy ra khỏi thiên địa.
“Không thể nào… Chẳng lẽ hắn nắm giữ Thượng Cổ Độn Thuật đã thất truyền? Hay là trên người hắn có bảo vật Vương Cấp che chở?!”
Lão giả mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo. Lão không cam lòng, tiếp tục phóng thích tiên thức bao phủ năm vạn dặm, mười vạn dặm, đào sâu xuống lòng đất ba ngàn trượng, quần thảo suốt nửa ngày trời cho đến khi tiên lực tiêu hao quá nửa, nhưng kết quả vẫn như cũ…
Cuối cùng lão giả đành phải thu hồi thủ đoạn, sắc mặt vô cùng khó coi, thở dài áo não:
“Kẻ này quá mức quỷ dị, nội tình khó lường… phải lập tức quay về bẩm báo tiểu thư, người này ngàn vạn lần không thể kết oán!”
Dứt lời, bóng đen Ngọc Tiên mang theo tâm trạng nặng nề, xoay người xé gió bay ngược về hướng Thương Thành.
…
Tại tầng chín Thiên Khuyết Thương Hội, căn phòng Thiên Tự Nhất Hào.
Nhan Như Ngọc đang ngồi bên bàn ngọc, ngón tay thon thả mân mê một chén Huyết Liên Tiên Trà đã nguội ngắt. Nghe xong lời bẩm báo run rẩy của lão giả Ngọc Tiên đứng bên cạnh, đôi lông mày lá liễu của nàng khẽ nhướng lên, trong mắt không giấu nổi sự rung động.
“Ngươi nói… dưới mí mắt của ngươi, hắn biến mất không để lại một chút dấu vết không gian nào? Ngươi tìm kiếm nửa ngày mà không thấy một sợi tóc?”
“Thuộc hạ bất tài! Nhưng lời thuộc hạ nói hoàn toàn là sự thật!” Lão giả gật đầu, giọng nghiêm túc:
“Độn thuật của kẻ đó vượt xa nhận thức của Ngọc Tiên!”
Căn phòng rơi vào một khoảng im lặng…
Nhan Như Ngọc chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, váy mỏng khẽ lay động theo gió. Đôi mắt phượng lười biếng ngày thường giờ đây ngập tràn sự sắc sảo và tia sáng kỳ dị:
“Chín mươi viên đan dược thuần khiết chín phần… Thái độ tuỳ ý lãnh đạm… Lại thêm thủ đoạn thoát thân quỷ thần khó lường… Ha ha, Tà tiên sinh ơi Tà tiên sinh, ngươi rốt cuộc là chân long phương nào giáng lâm xuống cái ao tù Lĩnh Tiên Giới này?”
Nàng không hề tức giận vì kế hoạch theo dõi thất bại, ngược lại khóe môi còn nở một nụ cười mê hoặc, lẩm bẩm:
“Một nhân vật như vậy, quả nhiên không thể dùng chiêu trò tầm thường để đối đãi. May mắn là ta chưa bao giờ để lộ tham niệm, bản thương hội vẫn giữ đúng phong độ làm ăn công chính. Lần sau nếu gặp lại, ta nhất định phải kéo hắn về phía mình bằng mọi giá!”
Đến đây, nàng hướng lão già phân phó:
“Dùng tất cả mạng lưới tình báo của chúng ta, lưu ý đến những nhân vật mang họ Tà, có biến lập tức báo cáo!”
“Tuân lệnh!” Lão giả cung kính gật đầu.
…
Âm Gian.
Diêm Vương Điện.
Khắp nơi là bầu không khí u tịch, xám xịt đặc trưng của cõi U Minh. Những ngọn lửa linh hồn màu xanh biếc lơ lửng giữa không trung, soi rọi lên những cột đá khắc họa yêu ma quỷ quái.
Bên trong mật thất tĩnh tu, Lê Vĩ ngồi xếp bằng… ánh mắt loé lên: “Xem ra không phải bất cứ ai cũng biết đến sự tồn tại của Âm Gian!”
E rằng chỉ có những kẻ cơ duyên xảo hợp đạt được Nhập Âm Độn Pháp, hoặc những kẻ có thiên phú hơn người như Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ… đã từng tiếp xúc với Âm Gian mới biết còn có thủ đoạn qua lại giữa hai giới.
Tên Ngọc Tiên của Thiên Khuyết Thương Hội kia, hiển nhiên không nằm trong nhóm này.
“Nghĩ rất đúng!” Một tiểu nữ hài nhỏ bé như bàn tay người trưởng thành xuất hiện trên vai của Lê Vĩ gật gù.
“Moá!” Lê Vĩ giật nảy mình, kinh hô thành tiếng:
“Ngân Vũ, ngươi tồn tại được ở Âm Gian?”
Tiểu nữ hài này đương nhiên chính là Khí Linh của Khí Ngục – Ngân Vũ.
Khiến Lê Vĩ không tưởng tượng nổi, một tồn tại đến từ Dương Thế như nàng lại tự do xuất hiện ở đây.
“Hì hì, có gì lạ sao?” Ngân Vũ híp mắt cười, nói với hắn:
“Công tử nên biết rằng, sở dĩ Linh Vũ Giới xuất hiện một vài trường hợp có thể tiến nhập Âm Gian… đó là vì Khí Ngục đã từng dung hợp cùng thế giới.”
Lê Vĩ hít sâu một hơi, kinh dị nói: “Hoá ra… Khí Ngục cũng giống Thấu Mệnh Nhãn, có thể qua lại hai giới?”
“Không sai, Khí Ngục tập hợp Âm Dương Vạn Khí, không bị giới hạn.” Ngân Vũ kiêu hãnh khoanh tay trước ngực.
“Hừ!” Tiểu Đồng ngạo kiều hừ một tiếng, nhưng cũng chẳng mở miệng phản bác.
“Vậy khi nào ta có thể tiến vào tầng tiếp theo của Khí Ngục?” Lê Vĩ hứng thú hỏi.
“Còn phải rèn luyện nhiều!” Ngân Vũ nghiêm mặt đáp:
“Ít nhất là khi Vạn Binh Chân Ý của công tử đều đạt đến Cửu Tầng Ý Chí!”
“Khó nha.” Lê Vĩ vuốt cằm.
Vạn Binh Chân Ý tập hợp ý chí vạn binh, nào là Kiếm Ý, Thương Ý, Đao Ý, Kích Ý…
Để tất cả những thứ đó đều đạt đến Chín Tầng… hắn phải trải qua bao nhiêu trận chiến đây?
Bởi vì chỉ có thực chiến mới là con đường nhanh nhất lĩnh ngộ và tăng Ý.
Lê Vĩ cũng không chủ quan hay kiêu ngạo khi mình sở hữu khả năng tiến nhập Âm Gian…
Âm Dương hai giới tồn tại vô vàn Mệnh Cách, kiểu gì cũng sẽ có những loại Mệnh Cách cho phép đi xuyên hai giới giống như hắn, trong mọi tình huống đều không thể khinh địch.
Thu liễm tinh thần, Lê Vĩ phất tay…
Một luồng bạch quang lóe lên. Chiếc thuyền bạc tinh xảo dài nửa thước – Toái Tinh Chu lập tức lơ lửng trước ngực hắn.
Nhìn gần, chiếc bảo chu này càng toát lên vẻ phi phàm. Thân thuyền được đúc từ Vạn Niên Toái Tinh Ngân và Hư Không Huyễn Thiết, mặt trên khắc vô số trận văn không gian chằng chịt như mạng nhện, từng đợt sóng không gian nhỏ bé dao động xung quanh nó, khiến ánh sáng đi qua thân thuyền đều bị bẻ cong.
“Quả nhiên là Ất Tiên Pháp Bảo Cực Phẩm, đồ tốt!”
Lê Vĩ ánh mắt nóng rực. Không chần chừ, hắn giơ ngón trỏ tay phải lên, ngưng tụ một đạo kiếm khí sắc bén rạch nhẹ một đường.
Một giọt máu tươi chậm rãi rỉ ra, nhỏ thẳng lên trung tâm trận bàn của Toái Tinh Chu.
“Xèo!”
Một tiếng hấp thụ vang lên. Giọt tinh huyết vừa chạm vào thân thuyền bạc liền nhanh chóng bị các đường vân trận pháp cuốn lấy sạch sẽ.
Chiếc phi chu khẽ rung chuyển kịch liệt, phát ra tiếng ngân nga.
“Rầm!”
Một luồng ý thức không gian mênh mông từ Toái Tinh Chu lập tức phản phệ ngược lại, muốn bài xích linh hồn kẻ xâm nhập.
“Ngoan ngoãn thần phục cho ta!”
Lê Vĩ khẽ quát một tiếng, tiên thức ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ vô hình, trực tiếp nghiền nát cấm chế vô chủ bên trong Toái Tinh Chu, khắc sâu dấu ấn linh hồn của bản thân vào tầng sâu nhất của trận nhãn.
“Vù!”
Toái Tinh Chu hào quang rực rỡ, bạc quang chiếu rọi khắp mật thất. Trong nháy mắt đó, Lê Vĩ cảm giác chiếc thuyền này như trở thành một phần kéo dài của thân thể mình, chỉ cần một ý niệm là có thể điều khiển nó tự do như cánh tay chỉ huy ngón tay.
“Đã xong! Giờ là lúc rời khỏi Lĩnh Tiên Giới.”
Lê Vĩ đứng dậy, phất tay áo thu hồi Toái Tinh Chu, Diêm Vương Lệnh mở ra.
Hắn không vội đem một núi Linh Hồn đi đổi Diêm Điểm nữa…
Thời gian vừa đổi số lượng lớn lần trước chưa qua bao lâu, nếu như liên tục thu gặt linh hồn như vậy, kiểu gì cũng sẽ khiến một số Câu Hồn Sứ Giả nảy lòng tham, dẫn đến phiền toái không đáng có.
Trước mắt, tài nguyên vẫn đầy bồn đầy bát, đến Trung Tiên – Đa Pháp Giới sẽ không thiếu thứ tốt để mua sắm, không cần thiết phải đổi tại Diêm Các.
Không gian xung quanh chao đảo. Thân ảnh Lê Vĩ xuyên qua lớp màng ngăn cách giữa hai giới, trong nháy mắt đã trở về hẻm núi hoang vu nơi Dương Thế.
Hẻm núi lúc này tan hoang đổ nát do trận càn quét tiên thức điên cuồng của lão giả Ngọc Tiên ban nãy để lại.
Lê Vĩ không thèm liếc mắt, trực tiếp vung tay ném Toái Tinh Chu lên trời cao.
“Ầm ầm ầm!”
Toái Tinh Chu đón gió mà lớn lên, chỉ trong nháy mắt từ một mô hình nửa thước đã hóa thành một cỗ lâu thuyền khổng lồ dài hơn trăm trượng, nguy nga lộng lẫy trôi nổi giữa tầng không.
Thân thuyền bạc sáng lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, hai bên mạn thuyền có những cánh buồm không gian mỏng như cánh ve bằng ánh sáng, trận pháp phòng ngự tự động kích hoạt, tạo thành một lồng ánh sáng hình thoi bảo vệ toàn bộ thân thuyền.
Lê Vĩ mũi chân điểm nhẹ một cái, hóa thành một đạo lưu quang bay thẳng lên boong thuyền.
Bước vào khoang điều khiển chính ở trung tâm lâu thuyền, không gian bên trong rộng rãi như một đại điện thu nhỏ, được khảm nạm vô số dạ minh châu và trận bàn tinh vi.
Tại bệ điều khiển trung tâm, một quả cầu thủy tinh trong suốt đang lơ lửng xoay tròn.
Lê Vĩ tiến tới, đặt bàn tay lên quả cầu thủy tinh, rót một luồng tiên lực vào đó.
“Ong!”
Quả cầu thủy tinh lập tức tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi lên không trung một bức Tinh Đồ lập thể 3D khổng lồ, tái hiện toàn bộ khu vực của năm cái Trung Tiên Giới và các tiểu thế giới lân cận.
Hàng vạn tinh cầu lấp lánh, đan xen bởi những hải lộ hư không chằng chịt.
“Đúng là bảo vật của thương hội lớn, ngay cả bản đồ sao cũng chi tiết đến bực này!” Lê Vĩ tấm tắc khen ngợi:
“Nền văn minh Tu Chân quả nhiên là thứ mà địa cầu trước đây của ta khó thể so sánh.”
Hắn đưa mắt quét qua Tinh Đồ, nhanh chóng tìm thấy vị trí của Lĩnh Tiên Giới… một chấm sáng ảm đạm nằm trơ trọi ở góc rìa hẻo lánh.
Ánh mắt hắn di chuyển dần vào khu vực trung tâm phồn hoa hơn, dừng lại ở một tinh vực rực rỡ ánh hào quang ngũ sắc, nơi có ghi ba chữ cổ kính.
Đa Pháp Giới!
Đó là một thế giới cấp trung, nơi giao thoa của vạn đạo pháp môn, kích thước hiện trên Tinh Đồ to gấp trăm lần Lĩnh Tiên Giới.
Quả nhiên chỉ có những thế giới như vậy mới chứa nổi nhân vật cấp Tiên Vương.
Lão già Ngọc Tiên của Ngọc Đan Tông đã rất đáng gờm, nhưng nếu so với Tiên Vương… vẫn chỉ là sâu kiến.
Trước mắt, Lê Vĩ chỉ biết một người đạt đẳng cấp này, đó là Diêm Vương của Diêm Vương Điện ở Vị Diện Tầng Hai.
Lê Vĩ không do dự, ngón tay điểm thẳng vào tọa độ của Đa Pháp Giới trên Tinh Đồ.
“Cạch!”
Từ trong quả cầu thủy tinh vang lên một thanh âm cơ quan thanh thúy, máy móc nhưng êm tai:
“Đã xác định tọa độ Đa Pháp Giới, khoảng cách: Ba triệu dặm hư không vũ trụ.”
“Phương thức: Xé rách không gian kết hợp phi hành quán tính.”
“Dự kiến thời gian đến nơi nếu không gặp chướng ngại là mười lăm ngày.”
“Yêu cầu tiêu hao: một trăm khối Trung Phẩm Tiên Thạch.”
“Nửa tháng sao? Vừa vặn cho ta bế quan tiêu hóa một trận!”
Lê Vĩ vung tay, một trăm khối Trung Phẩm Tiên Thạch lập tức bay vào rãnh năng lượng của trận bàn.
Trận pháp toàn thân Toái Tinh Chu ầm ầm vận chuyển, mũi thuyền sắc nhọn bắn ra một luồng sáng phá toái hư không, trực tiếp xé mở một đường hầm không gian đen ngòm trước mặt.
“Vèo!”
Toái Tinh Chu chấn động nhẹ một cái, xuyên thủng tầng khí quyển của Lĩnh Tiên Giới, chui tọt vào đường hầm không gian, tiến thẳng vào vùng biển sao vũ trụ mênh mông vô tận.
Bên trong Toái Tinh Chu vô cùng êm ái, hoàn toàn không cảm nhận được áp lực kinh khủng của phong bão hư không bên ngoài.
Lê Vĩ cất bước đi sâu vào mật thất tu luyện nằm ở tầng đáy của lâu thuyền.
Căn mật thất này được gia cố bằng tầng tầng cấm chế cách âm và phòng ngự Ất Cấp.
Hắn ngồi xuống, ánh mắt kiên định.
Nơi này có cả Gia Tốc Trận, không cần Lê Vĩ tự tay bố trí…
Hắn động ý niệm…
Một mỏ Tiên Thạch Hạ Phẩm lập tức hóa thành bột phấn, rót năng lượng cuồn cuộn, kích hoạt Trận Pháp.
Thời gian bên trong trận pháp lập tức trôi nhanh gấp mười lần so với thế giới bên ngoài! Nửa tháng bên ngoài sẽ tương đương với năm tháng bế quan khổ tu.
“Tiểu Càn Khôn, mở!” Chưa dừng lại ở đó, Lê Vĩ điểm nhẹ ngón tay.
Thời Gian gia tốc trùng điệp!
Tài nguyên, thiên tài địa bảo chất thành đống…
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đã đủ. Giờ là lúc trùng kích cảnh giới!
Về bản chất, sự tồn tại của Thai Khí hay hệ thống tu luyện tại Huyền Binh Đại Lục chỉ là thủ đoạn chiến đấu và một phần công pháp của Khí Ngục mà thôi.
Khi Lê Vĩ đạt đến Tiên, nắm giữ Khí Ngục hoàn chỉnh… hắn chỉ cần tu luyện Công Pháp của nó là sẽ tự động mạnh lên, mà không còn lệ thuộc vào hệ thống tu luyện Huyền Binh Đại Lục nữa.
Thế nên, Lê Vĩ hiện tại chỉ cần tập trung vào: Tiên – Ma, Hồn – Minh và Thể…
Ở vũ trụ này, kẻ chủ tu Ma Lực thì gọi là Ma, kẻ chủ tu Tiên Lực thì gọi là Tiên.
Lê Vĩ tu Tiên, nhưng sở hữu Vạn Ma Dị Thụ, Ma Lực hiện có còn nhiều loại hơn cả Tiên Lực.
Hắn chẳng biết mình rốt cuộc là Tiên hay là Ma… gọi hắn là Chân Tiên hay Chân Ma gì cũng được.
“Ta chẳng phải Tiên, cũng chẳng phải Ma… ta là Tà Quân!”
Lê Vĩ cười dài một tiếng, Tứ Hung Đan Lô xuất hiện.
Hắn mở túi trữ vật cướp được từ sáu đại thế lực, lấy ra hàng trăm gốc tiên thảo đỉnh cấp…
Tiên Lộ Ngọc Chi, Hoá Tiên Thảo, Tiên Huyết Đằng, Trùng Cảnh Sâm…
“Chân Cấp Cực Phẩm – Phá Cảnh Đan!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
