Chương 217: NÁO LOẠN PHONG VÂN!

Chapter truyện / Chương 217: NÁO LOẠN PHONG VÂN!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 217: NÁO LOẠN PHONG VÂN! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 217: NÁO LOẠN PHONG VÂN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Như một luồng tàn ảnh, Lê Vĩ xông thẳng đến Nguyên Anh yếu ớt của Nha Bạch…

Hắn nâng lên hai tay, Âm Yêu Hộ Thể phát động, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu sừng sững hiện ra, hung hăng đấm thẳng vào Nguyên Anh.

BÙM!

Nguyên Anh của Nha Bạch đã cực kỳ yếu ớt lại gặp phải Lê Vĩ đánh lén, nhất thời càng thêm thảm hại, căm phẫn gào lên:

“Tiểu súc sinh, ngươi dám!?”

Lão vạn phần không ngờ, tên Truyền Chỉ Công Công bị xem như quân cờ nằm vùng bên cạnh Cực Khang, lúc này lại dám ra tay với mình như vậy.

“Khà khà, Nha Ảnh dạy ta giẫm đạp lên nhau mà thượng vị, ta có làm gì sai?” Lê Vĩ nở nụ cười lãnh khốc, vung ra Cực Lạc Chưởng.

Một chưởng giáng thẳng vào Nha Bạch…

“AAAAA…” Nguyên Anh gào rú thảm thiết:

“Lão phu chết cũng không để ngươi toại nguyện!”

Linh hồn của hắn tách khỏi Nguyên Anh, xông thẳng vào cơ thể Lê Vĩ.

“Vân Khôi cẩn thận!” Cực Khang vội vàng quát lên:

“Hắn muốn đoạt xá ngươi!”

Linh hồn của cường giả Độ Kiếp, dù yếu ớt đến đâu… cũng đủ đoạt xác một vị Luyện Hư Kỳ thông thường.

Đáng tiếc, đây lại là Câu Hồn Sứ Giả.

Ngay khi linh hồn Nha Bạch nhập thể, đối mặt với hắn là Địa Ngục Hoả hừng hực thiêu đốt, thân ảnh Địa Ngục Tam Đầu Khuyển rít gào lao vọt đến.

“Làm sao có thể?” Linh hồn Nha Bạch gào rú thê thảm:

“Ngươi là ai? Nha Ảnh không thể có thủ đoạn như vậy.”

Đáng tiếc không ai nghe thấy tiếng hét thảm thiết của hắn, linh hồn của Nha Bạch đụng phải Địa Ngục Hoả tra tấn điên cuồng, sau đó bị Diêm Vương Lệnh phong ấn triệt để.

Mà Lê Vĩ, càng là cướp lấy Nguyên Anh của Nha Bạch, hưng phấn liếm môi:

“Thu hoạch tốt!”

“Sảng khoái!” Cực Khang thấy cảnh này liền cười to:

“Không hổ là truyền nhân mà ta lựa chọn!”

Lão cũng chẳng nghi ngờ gì Lê Vĩ, bởi vì thân phận trước đây của hắn là thái giám gây hoạ cho hậu cung nên mới bị tống vào trong ngục, nên việc Lê Vĩ biết mấy thủ đoạn như Âm Yêu Hộ Thể là vô cùng bình thường.

“Lão tam xong đời rồi…” Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu sắc mặt tái mét, ánh mắt lại kiêng kỵ nhìn Lê Vĩ.

Tên Vân Khôi này quá tà môn, không ngờ với tư cách của một Truyền Chỉ Công Công… hắn lại dám vô tình xuất thủ với Tam Tổng Quản quyền cao chức trọng hơn nhiều.

Tuy nói ở Nha Ảnh, việc cắn nuốt lẫn nhau để leo cao hơn không phải việc lạ…

Nhưng ra tay với Độ Kiếp Kỳ, vẫn là cần có quyết tâm và máu điên nhất định.

Bất quá nghĩ lại viễn cảnh tàn khốc tại thiên lao, Lê Vĩ vì nhập vai mà chấp nhận bị tra tấn đến biến dạng, từ đầu đến cuối chưa từng nhíu mày một lần nào… cũng đủ thấy tâm trí và ý chí đáng sợ của hắn.

“Đến lượt các ngươi!” Cực Khang bạo tẩu, chuyển mục tiêu sau Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu, thô bạo tấn công.

Thuỷ Long tung hoành ngang dọc, giương nanh múa vuốt, số lượng đã lên đến năm tôn…

Ngũ Thuỷ Chi Long gào thét, từ trên không trung lao thẳng xuống hai vị Tổng Quản.

“Làm càn!” Nha Âm Thu cười gằn dữ tợn:

“Lão già ngươi nhờ đánh lén mới diệt được Nha Bạch, nghĩ rằng chúng ta cũng dễ chơi sao?”

Nói xong, Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn hai tay kết ấn.

KẼO KẸT.

Phía sau bọn hắn, ba cổ quan tài âm tà xuất hiện, bật nắp…

Từ trong quan tài, ba tôn Âm Thi Cửu Tinh Cực Phẩm xuất hiện.

Bọn chúng vừa ra, liền nâng lên Âm Sát Cốt Trảo vồ thẳng lên thiên không, dễ dàng xé toạc cả năm tôn Thuỷ Lao đang giáng xuống.

Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu càng là xông thẳng đến Cực Khang, Sát Khí đầy trời…

Nha Âm Thu thi triển Âm Yêu Hộ Thể, triệu hoán hư ảnh một tôn Hắc Lôi Sát Điểu…

GÁY!

Hắc Lôi Sát Điểu gáy vang, từng tia Âm Sát Lôi Đình đỏ ngầu dữ tợn oanh tạc.

Nha Liệt Hàn hai tay nâng lên, một hơi thao túng sáu loại Dị Âm Thuộc Tính với các loại công dụng khác nhau, dung hợp thành một cái móng vuốt khổng lồ giữa trời, vồ thẳng xuống đầu đối thủ:

“Lục Âm Dị Trảo!”

Trước thế công kinh hoàng của hai vị Tổng Quản, Cực Khang cũng biết khó lòng địch lại, liền lớn tiếng quát lên:

“Lui thôi!”

Lão vung tay đấm ra, đáng tiếc lồng chim do toàn bộ Nha Ảnh kết thành cực kỳ kiên cố, dù có là Độ Kiếp Kỳ cũng khó mà phá tan.

Sắc mặt Cực Khang nghiêm nghị… chẳng lẽ chỉ có thể kéo theo càng nhiều tên chôn cùng càng tốt?

Lê Vĩ ánh mắt lấp loé, muốn truyền âm cho thê tử giáo chủ, Tinh Vân Các Chủ đến… để có thể thừa cơ hội giải quyết luôn hai tên Tổng Quản này.

Bất chợt, Khống Vận Huyền Thể của hắn run lên…

Chỉ thấy từ phía chân trời xa, cuồn cuộn Quốc Vọng của Hãn Quốc hình thành Kim Long vạn trượng gào thét mà đến.

Hãn Đế xuất thủ!

Tên này chấp nhận tổn hao, điều khiển Quốc Vận đến tương trợ Nha Ảnh bắt giữ Cực Khang.

Hiển nhiên động thái này là muốn kinh sợ thiên hạ quần hùng đang tụ tập, muốn dùng Cực Khang để giết gà doạ khỉ…

“Với Quốc Vận này… khó lòng giải quyết.” Lê Vĩ thầm nghĩ:

“Dù lão bà các nàng có đến, cũng chưa thể dẹp tan Quốc Vận, vẫn cần làm thêm vài bước…”

Nghĩ đến đây, hắn lập tức điều động Linh Hồn Bổn Nguyên của một đám thiên kiêu, trầm giọng ra lệnh:

“Tại bờ sông ngay biên cảnh Hãn Quốc, bốn viên Tiên Sinh Đan trong tay tổng quản của Nha Ảnh, các ngươi mau đến tranh đoạt cho ta!”

“Cái gì?”

Trong một thành trì, Sát Linh Công Chúa, Thương Bảo Công Chúa – Thương Nhã, Ngự Cổ Thái Tử – Cổ Phương các loại thiên kiêu hàng đầu giật mình.

Gần như không hề do dự, bọn hắn lập tức truyền tin cho trưởng bối:

“Có tung tích Tiên Sinh Đan!”

OÀNH OÀNH OÀNH…

Không gian chấn động kịch liệt, Cực Khang bị Nha Liệt Hàn, Nha Âm Thu và ba tôn Cửu Tinh Âm Thi đè ra đánh.

Cực Khang song quyền khó địch, chỉ có thể vừa đánh vừa thủ, tìm đường rút lui…

Chỉ tiếc xung quanh đã bị Đại Âm Khốn Thiên Lung là lồng chim khoá kín, khiến lão bị hạn chế rất nhiều, y phục rách toạc, trên người đã xuất hiện không ít vết thương, miệng đã rỉ máu.

“Cực Khang lão cẩu, chết đi!” Nha Âm Thu rít lên, hợp thể cùng Hắc Lôi Sát Điểu, song dực quét ngang trời xanh như hai lưỡi đao, tạo ra cuồng phong bạo vũ.

Ở bên cạnh, Nha Liệt Hàn thao túng Dị Âm hiển hoá thành một pho tượng Ác Linh Sáu Tay, cùng lúc tung trảo.

Cực Khang tung ra Vũ Kỹ mạnh nhất – Cực Lạc Thuỷ Long Ba!

ẦM!

Công kích nổ tung, Cực Lạc Thuỷ Long Ba thành công phá tan hai luồng công kích.

Nhưng ở phía sau, hai bên trái phải, ba tôn Cửu Tinh Âm Thi đã quyền đấm cước đá…

Xương cốt Cực Khang gãy vụn, nội tạng như sắp nổ tung.

Trên thiên không, Quốc Vận hoá Long đang đến… đã định trước lão không thể thoát.

“Xem ra chỉ còn cách tự bạo!” Cực Khang thầm nghĩ:

“Hy vọng có thể tạo khoảng trống cho Vân Khôi và Tịnh Nhi trốn đi!”

RĂNG RẮC…

Đột ngột, không gian bị tách ra…

Ba cổ khí thế Độ Kiếp mênh mông như biển cuồn cuộn buông xuống.

Người đến, chính là cường giả đỉnh cấp của tam đại Đế Quốc.

Thương Bảo Quốc Thái Thượng Trưởng Lão – Thương Hoàng.

Ngự Cổ Vu Tổ – Cổ Phong.

Sát Linh Đệ Nhất – Sát Lẫm.

Bọn hắn vừa xuất hiện, tu vi Độ Kiếp Viên Mãn không chút giữ lại bạo phát… đều là đại nhân vật có thực lực sánh ngang Đại Tổng Quản.

“Nha Ảnh, giao ra Tiên Sinh Đan!” Thương Hoàng gầm lên, vừa ra tay liền cho thấy nội tình hùng hậu của Thương Bảo Quốc, triệu hoán một kiện Cửu Tinh Cực Phẩm Pháp Bảo – Vạn Trọng Sơn.

ĐÙNG!

Vạn Trọng Sơn hoá thành núi lớn vạn cân, nện thẳng vào Đại Âm Khốn Thiên Lung.

PHỐC!

Hàng trăm Nha Ảnh đang kết trận cùng lúc thổ huyết…

“Tiên Sinh Đan của Cực Lạc Đảo, ai thấy đều có phần!” Sát Linh Đệ Nhất – Sát Lẫm cười dài:

“Đoạt Hồn Trảm!”

Trên tay xuất hiện Đại Hồn Đao, mang theo Cửu Chuyển Hồn Lực bổ thẳng xuống.

PHỐC!

Lại là hàng loạt Nha Ảnh ôm đầu gào thét, linh hồn tách đôi.

“Cho ta ăn sạch!” Ngự Cổ Vu Tổ – Cổ Phong cất tiếng cười dài, hai ống tay áo phần phật tung bay.

Từ trong đó, vô số con Phệ Linh Trùng như đại dịch bay ra, gặm thẳng vào Âm Lực giăng thành lồng chim của Nha Ảnh.

Trước sức mạnh của tam đại cường giả huỷ hoại từ bên ngoài, rốt cuộc Đại Âm Khốn Thiên Lung sụp đổ…

Hàng nghìn Nha Ảnh đều trọng thương.

Mà động tĩnh nơi này đã lớn đến mức, Đại Mông Quốc, Hoành Quốc và các thế lực khác cũng đang kéo nhau lao đến…

Ba chữ Tiên Sinh Đan có sức hấp dẫn, đủ cho thiên hạ vì đó mà chém đến máu chảy đầu rơi…

“Haha, loạn đi! Càng loạn càng tốt!” Lê Vĩ âm thầm cười trộm.

Hắn thi triển thân pháp, ở giữa chiến trường thu gặt sinh mệnh của Nha Ảnh…

Bắt hồn, đoạt Nguyên Anh… toàn bộ đều là chất dinh dưỡng hảo hạng.

Nha Ảnh mạnh được yếu thua, giẫm đạp lên nhau để thượng vị, cắn nuốt lẫn nhau mà trưởng thành.

Không ai cảm thấy hành vi của Lê Vĩ là sai trái, bởi vì hắn đang thể hiện đúng bản chất tối tăm nhất của Nha Ảnh.

Bất quá Lê Vĩ đang ở trạng thái toàn thịnh, còn lũ Nha Ảnh đều trọng thương trước những cường giả, liền trở thành con mồi cho hắn thu gặt.

Đương nhiên, những Độ Kiếp Kỳ không thèm bận tâm đến hành vi của tên tiểu bối như hắn…

Mục tiêu của bọn hắn là Tiên Sinh Đan, là Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn.

“Nôn ra Tiên Sinh Đan!” Thương Hoàng, Cổ Phong, Sát Lẫm nhắm trực diện Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu phát động công kích.

“Ta xxx tổ tiên các ngươi!” Hai vị Tổng Quản nổi trận lôi đình:

“Chúng ta làm gì có Tiên Sinh Đan?”

Đáng tiếc, ba vị cường giả đâu thèm nghe… bọn hắn chỉ tin tưởng vào nguồn tình báo do Công Chúa, Thái Tử nhà mình cung cấp.

Vừa nhận được tin, trong tay Nha Ảnh có tận bốn viên Tiên Sinh Đan.

“Haha, cơ hội đây rồi!” Cực Khang ngửa đầu cười dài.

Lão không xoay người bỏ chạy, trái lại còn hiến tế tinh huyết, cầm cự thương thế, chuyển sang hợp sức tấn công Nha Âm Thu một cách dữ dội.

Nếu có thể thừa cơ quần hùng tụ hội mà làm thịt nanh vuốt cường thế nhất của Nha Ảnh, chẳng khác nào tàn phá giang sơn Hãn Quốc.

“Miếng mồi ngon như vậy, sao có thể thiếu phần chúng ta?”

Những thế lực khác rốt cuộc giáng lâm.

Đến từ Hoành Quốc, không ngờ lại chính là Hoành Đế ra tay.

Đến từ Đại Mông Quốc là một nữ nhân lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn, hình thể thô kệch hơn cả nam nhân, có tận bốn cánh tay trên cơ thể.

Nàng là Đại Mông Quận Chúa, muội muội của Đại Mông Khả Hãn.

Đều là những cường giả đỉnh cấp…

“Không xong rồi!” Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn tê dại cả da đầu.

Hàng loạt công kích huỷ thiên diệt địa giáng xuống, oanh tạc bát phương.

“Moá nó chứ!” Hai vị tổng quản oan uất muốn chết, chẳng biết tên vô liêm sỉ nào tung tin đồn bọn hắn sở hữu Tiên Sinh Đan.

Trong khi chủ nhân thật sự của Tiên Sinh Đan là Cực Khang lại chẳng ai ngó đến…

Bất quá cũng không thể trách các vị Độ Kiếp Kỳ, khi bọn hắn nhìn thấy thảm trạng và thương thế của Cực Khang trước đó, phần lớn người đều nghĩ Tiên Sinh Đan của Cực Khang đã bị Nha Ảnh cướp mất rồi.

Bằng không Cực Lạc Đảo cũng đâu rơi vào cảnh huỷ diệt như vậy?

Nha Ảnh đã cướp Tiên Sinh Đan, không đánh Nha Ảnh thì đánh ai?

GÁY!

Hư ảnh Hắc Lôi Sát Điểu của Nha Âm Thu bị Vạn Trọng Ấn từ Thương Hoàng đập nát, Lục Âm Dị Trảo của Nha Liệt Hàn càng là bị Phệ Linh Trùng nuốt chửng hơn một nửa.

Sát khí ập đến, Hoành Đế một quyền tung hoành thiên hạ nhắm vào Nha Liệt Hàn:

“Đã sớm chướng mắt lũ thái giám các ngươi, chết cho trẫm!”

“Đại Mông Quốc vô địch!” Đại Mông Quận Chúa vung bốn cánh tay, sau lưng hiện ra bốn tôn hư ảnh Man Thú.

Man Yêu Chi Lực dung hợp, đồng loạt oanh tạc điên cuồng.

Rơi vào đường cùng, ánh mắt Nha Liệt Hàn trở nên oán độc, quyết liệt gầm lên:

“Đừng trách mỗ ác – BẠO!”

Ý niệm động, một tôn Cửu Tinh Âm Thi xông thẳng lên giữa hiện trường, ầm ầm tự bạo.

BÙM!

Kinh thiên động địa, càn khôn kịch chấn, một nửa đại giang bị san thành bình địa, vạn dặm hoá thành phế tích…

Âm Thi Lực nổ như tiểu hành tinh, chấn cho toàn bộ công kích ập đến nát bấy.

Mà Độ Kiếp Kỳ các phương, đều bị chấn bay hàng ngàn dặm…

Nha Liệt Hàn và Nha Âm Thu cũng bị phản chấn, như diều đứt dây bay ngược…

May mắn còn hai tôn Âm Thi nâng đỡ bọn hắn.

Cực Khang nỏ mạnh hết đà, hôn mê bất tỉnh.

Hơn một nửa Nha Ảnh bị vụ nổ này chấn thành tử thi…

“Quá đã ghiền! đều là tài nguyên, đều là dinh dưỡng!” Lê Vĩ trốn vào Chiến Giới Châu giữa cuộc bạo loạn, nhặt lấy toàn bộ chiến lợi phẩm có thể vào trong.

Thi thể, linh hồn, nhẫn trữ vật… không bỏ thứ gì, không chê thứ gì.

Tiện tay, cứu luôn Cực Khang đã mất đi ý thức… để mặc đám cường giả bên ngoài và Nha Ảnh hỗn loạn tưng bừng.

“Chạy đi đâu?” Thấy hai tên Tổng Quản muốn trốn, một đám Độ Kiếp Kỳ ổn định trạng thái, hung hăng đuổi theo:

“Để Tiên Sinh Đan hoặc mạng lại!”

Hoành Đế, Thương Hoàng, Đại Mông Quận Chúa, Sát Lẫm, Cổ Phong ăn ý hợp lực ra tay, thế công bao trùm càn khôn, sát khí nồng đậm.

Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn tê dại cả da đầu…

NGAO!

Vào thời khắc mấu chốt, hư ảnh Kim Long khổng lồ giáng xuống.

Thiên địa cộng minh, Long Trảo vồ ra, dễ dàng xé toạc tất cả công kích của đám cường giả…

Giang sơn Hãn Quốc chấn động, trời đất hưởng ứng, Quốc Vận sôi trào…

Quốc Vận cường đại, áp cho những Độ Kiếp Kỳ cường giả cũng cảm thấy áp lực như sơn nhạc đè nặng trên vai.

Vào Quốc Thổ của Tu Chân Quốc, phải chấp nhận gặp Quốc Vận nghiền ép…

Kim Long đảo long nhãn nhìn khắp toàn trường, miệng rồng mở ra, kèm theo đó là thanh âm uy nghiêm vang vọng:

“Một ngày trẫm – Hãn Đế vẫn còn ở đây, Hãn Quốc bất khả xâm phạm!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com