NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 226: THIÊN TÀ KÍNH! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
“Nếu các ngươi cút về Quốc Thổ của mình… có thể bổn toạ sẽ không làm gì được các ngươi.”
Tà Liễu lãnh đạm nói: “Còn ở tại nơi này, muốn hạ bổn toạ… bằng vào các ngươi còn chưa đủ tư cách!”
Thoại âm vừa dứt, thân ảnh của nàng đã biến mất.
“Thiên Tà Đệ Thất Thức – Tà Kiếp Hàng Lâm!”
ẦM ẦM ẦM…
Mây đen điên cuồng hội tụ, Tà Liễu đứng giữa biển mây, Tà Lực điên cuồng tràn ra… dung hợp cùng Lôi Kiếp được triệu hoán, hình thành hàng loạt luồng Tà Kiếp màu đen kinh thiên động địa, oanh tạc thẳng xuống đầu địch nhân.
“Mau ngăn chặn!”
Bốn vị Đế Quân nghiêm nghị gầm lên.
Hoành Đế xuất động Cửu Tinh Pháp Bảo – Hoành Quân Ấn…
Linh lực bùng phát, Hoành Quân Ấn cộng hưởng cùng đại quân, Chiến Ý mênh mông gào thét, đại ấn biến thành khổng lồ đập thẳng lên cao.
Đại Mông Khả Hãn lấy ra một tấm Bách Thú Thuẫn, là một tấm khiên khổng lồ, bên trên có điêu khắc muôn thú, tám cánh tay kiên cố nâng thuẫn chống đỡ.
“Bí Pháp – Trùng Kén!”
Ngự Cổ Đến cắn răng, kết lấy ấn pháp, Linh Lực hoá thành một cái kén lớn để y và Phệ Vong Ngô Công chui vào…
Bên ngoài lớp kén, vô số con cổ trùng chui ra, dùng vỏ của chúng gia trì thêm một lớp như áo giáp.
Sát Linh Quốc Chủ trực tiếp dùng Tử Lôi Chuỷ Thủ chém rách không gian, thân mình lách vào trong đó né tránh.
Tử Lôi Chuỷ Thủ tự hành vận chuyển, liên tục phóng thích Tử Lôi ở bên ngoài tạo thành một lớp bão lôi phòng ngự, che đậy vùng không gian chủ nhân lẫn trốn…
OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…
Tà Kiếp Hàng Lâm thô bạo giáng xuống, oanh tạc không ngừng, tàn phá dữ dội.
Tà Liễu đứng giữa biển sấm sét đen kịt, tóc dài vũ động, hắc bào tung bay…
Phong thái Tà Đế càng khiến chúng sinh kinh hãi, người quỳ xuống ngày càng nhiều.
Nhận ra Tà Lực của nàng viễn siêu linh lực Độ Kiếp bình thường, tứ đại Đế Quân đâu dám ngạnh kháng, chỉ có thể tránh nặng tiềm nhẹ, phòng ngự mà thôi.
Dù là như thế, bọn hắn vẫn cảm thấy áp lực như núi.
Hoành Quân Ấn ảm đạm, Bách Thú Thuẫn rạn nứt, kén trùng như có thể bạo liệt bất cứ lúc nào, mà ngay cả Danh Khí như Tử Lôi Chuỷ Thủ cũng đang suy yếu…
“Kinh khủng thật!” Cực Khang đổ mồ hôi lạnh, nhìn lấy Tà Quỳnh cười khổ:
“Xem ra là lão phu lo xa!”
Trước đó lão còn muốn liều mạng, tạo cơ hội cho Tà Quỳnh thoát thân…
Bây giờ nhìn lại, mới biết Tà Quỳnh có chỗ dựa đáng sợ như thế.
“Thiên Tà Giáo Chủ… vị trí Tà Đế này xem ra đã không thể cản!” Hoàng Hậu lẩm bẩm:
“Đáng tiếc, nam nhân của nàng vẫn chưa lộ diện.”
Khoé miệng Lê Vĩ giật giật, thầm nghĩ không biết nếu để Hoàng Hậu biết kẻ đó chính là mình sẽ có phản ứng gì.
Bất quá hắn vẫn chưa xác định được lai lịch của Hoàng Hậu, vì vậy cũng không có lý do tiết lộ thân phận với nàng.
Lê Vĩ không tin một nữ nhân vừa có thiên phú đặc biệt, vừa có trí tuệ và thực lực như Hoàng Hậu sẽ không có bối cảnh…
Hãn Quốc chỉ là một trạm dừng chân của nàng ta, trở thành Hoàng Hậu tại Hãn Quốc chỉ vì Quốc Vận mà thôi.
Thân phận của Hoàng Hậu, chắc chắn không đơn giản.
Mà rõ ràng, Hoàng Hậu rất có hứng thú với Thiên Tà Lang Quân – kẻ đứng sau giật dây tất cả.
“Tà Liễu, đủ rồi!” Một tiếng gầm thịnh nộ vang lên:
“Bổn Khả Hãn không nhịn ngươi nữa, Đại Mông Bí Thuật – Cuồng Yêu Huyết Thuật!”
Chỉ thấy Đại Mông Khả Hãn cắn đầu lưỡi, hung hăng phun ra một ngụm máu tươi.
Từ trong Túi Không Gian, hàng chục con Yêu Thú xuất hiện…
Những con Yêu Thú này đều có tu vi không tệ, ít nhất cũng là Bát Giai…
Chúng nó bắt đầu thiêu đốt máu huyết, hiến tế sinh mệnh của bản thân, tuôn ra từng đợt huyết khí màu đỏ.
Đại Mông Khả Hãn hấp thụ lượng khí huyết này.
Sắc mặt hắn trở nên táo bạo, thân thể vốn đã rất to một lần nữa bành trướng như người khổng lồ.
RỐNG!
Không chỉ những Yêu Thú được thuần phục nhằm mục đích hiến tế, ngay cả Thượng Cổ Nham Tượng dưới thân cũng phóng thích huyết khí cuồn cuộn và mênh mông cho chủ nhân của nó.
Trong nháy mắt, làn da của Đại Mông Khả Hãn biến thành màu đỏ, cơ thể mọc ra các bộ phận như yêu thú.
Tám cánh tay mọc ra ngà voi như những nhưng đại đao sắc lẹm, trên làn da xuất hiện vảy giáp như nham thạch, sau lưng mọc ra cánh đại bằng, đầu có sừng tê ngưu, cơ bắp của tinh tinh, đuôi như huyền xà chứa kịch độc.
Cuồng Yêu Huyết Thuật – đây là Bí Thuật mà chỉ Khả Hãn của Đại Mông Quốc được phép tu luyện.
RỐNG!
Đại Mông Khả Hãn cường đại xông thẳng ra, dùng Bách Thú Thuẫn đập lên bầu trời, trực tiếp chấn nát từng đợt Tà Kiếp đang oanh xuống.
Hắn như dã thú khát máu nhìn chằm chằm Tà Liễu, cơ thể khổng lồ đột ngột biến mất, xông thẳng vào mây đen, tám cánh tay dũng mãnh đấm ra, ngà voi càn quét…
Tà Liễu nhướng mày, Tà Huyền Ma Ti vũ loạn khắp toàn thân, hàng triệu sợi tơ xoắn lấy thân thể to lớn của đối thủ.
Nhưng giờ đây, làn da, lớp giáp của Đại Mông Khả Hãn đã vượt qua Cửu Chuyển Thể Tu thông thường, bất chấp Tà Huyền Ma Ti siết lấy, chỉ để lại những vết trầy xướt không đáng kể.
Công kích của hắn, vẫn trực diện mà đến.
Tà Liễu vung ra song chưởng ngạnh kháng…
OÀNH!
Không gian chấn động, Đại Mông Khả Hãn lùi lại bảy bước chân… còn Tà Liễu lùi lại bốn bước.
Hiển nhiên dù đã dùng đến Bí Thuật, Đại Mông Khả Hãn vẫn yếu hơn.
Nhưng hắn nở nụ cười, bởi vì hắn đã không còn cảm thấy nàng xa không thể với…
Lúc này, hắn đã có thể gần chạm đến sức mạnh của nàng.
“Chết!”
Đại Mông Khả Hãn liên tục công kích, sẵn sàng dùng mạng đổi mạng.
Phía dưới, mười con Yêu Thú đã hiến tế đến những giọt sinh mệnh cuối cùng… càng khiến thực lực Đại Mông Khả Hãn mạnh hơn.
“Ngự Nữ Huyền Kinh!” Hoành Đế không cam lòng thua kém, nhếch mép đầy tàn nhẫn:
“Đến lúc các nàng vì trẫm!”
Trong Hoành Chiến Lệnh, không chỉ có đại quân tinh nhuệ của Hoành Đế… mà còn tồn tại cả những nữ nhân trong hậu cung của hắn.
Chỉ bất quá, giờ đây các nàng đã là lô đỉnh, chịu sự chi phối của Ngự Nữ Huyền Kinh.
VÙ VÙ VÙ…
Tu vi, lực lượng… tất cả theo khẩu quyết công pháp vận chuyển mà rút ra, cuồn cuộn rót vào đan điền của Hoành Đế.
“Sảng khoái…” Hoành Đế hưng phấn thét dài, hắn cảm nhận được chiến lực của mình đã vượt qua bình cảnh Độ Kiếp tối đỉnh.
Chư quân gầm lên, Quân Hồn Chiến Tướng vốn có màu hoàng kim, nay trở thành một màu hắc kim u ám và ác liệt.
Quân Hồn Chiến Tướng vung lên trường kích màu đen, quét tan Tà Kiếp…
Hoành Đế chấp chưởng Hoành Quân Ấn, đập tan mây đen, sau đó lao thẳng về phía Tà Liễu, một ấn công kích từ phía sau.
GÁY!
Tà Viêm Khổng Tước hộ chủ lao ra đón đỡ, vung ra Tà Diễm thiêu đốt bầu trời…
BÙM!
Tà Viêm Khổng Tước nổ tung, biển lửa càn quét, Hoành Đế trượt dài trên không trung… nhưng lại hưng phấn phát cuồng vì đã diệt được Tà Yêu Phụ Thể của Tà Liễu.
“Đến lượt ta!”
Nhân cơ hội đó, Sát Linh Quốc Chủ đã từ không gian xuất hiện, tiến vào trạng thái Nhân – Khí hợp nhất.
Hắn phân giải toàn thân, hoá thành Hồn Lực dung nhập vào Tử Lôi Chuỷ Thủ, gia tăng uy lực của Tạo Hoá Danh Khí lên gấp mấy lần…
Một luồng Tử Sắc Hồn Kiếp oanh sát vào hồn phách.
“Đừng quên trẫm!” Tiếng cười quỷ dị vang lên.
Kén trùng vỡ ra, khung cảnh khiến tất cả ghê tởm suýt nôn mửa…
Chỉ thấy chẳng biết từ bao giờ, Ngự Cổ Đế và Thôn Vong Ngô Công đã dung hợp làm một, biến thành một con rết đầu người, trên làn da chi chít các lỗ hổng như tổ côn trùng, trong đó là đủ loại Cổ Trùng đang tập hợp.
Ngự Cổ Đế trong hình hài Thôn Vong Ngô Công, chiến lực người và trùng cộng hưởng, gia tăng sức mạnh lên gấp đôi.
Nhân Rết bay đến đâu, Tử Vong bành trướng đến đó, biến tất cả mọi thứ trở nên chết chóc, nuốt chửng luôn Tà Kiếp vào miệng…
“Tử Vong Chi Nguyền!” Ngự Cổ Đế hú lên quái dị, những cái chân rết kết ấn như bàn tay, từ trong miệng phun ra một chú ấn nguyền rủa vòng tròn, mang theo Tử Vong bắn về phía Tà Liễu.
Tử Vong Chi Nguyền là chú thuật có thể nuốt chửng, ăn mòn tính mạng và tuổi thọ của người trúng phải một cách nhanh chóng, hung hiểm dị thường.
Lê Vĩ nhíu mày, Thấu Mệnh Nhãn âm thầm hoạt động, không hổ đều là Đế Vương một phương… mỗi kẻ đều có át chủ bài của riêng, mỗi kẻ đều có Mệnh Cách riêng.
Tà Liễu dù mạnh, muốn giải quyết tất cả cũng không hề đơn giản.
Hắn đang suy nghĩ có nên mở ra Tinh Động giúp nàng hay không, thì lại thấy khoé môi đỏ mọng của Tà Liễu nở nụ cười hờ hững.
Có vẻ như, mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của nàng.
“Không chỉ các ngươi có Pháp Bảo!” Tà Liễu uy nghiêm lên tiếng:
“Bổn toạ cũng có!”
Thoại âm của Tà Liễu vừa vang lên, thiên địa bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ.
Mây đen cuồn cuộn trên tầng không lúc này không còn quay cuồng hỗn loạn nữa, mà ngưng trệ lại tựa như một mặt hồ bằng phẳng, đông cứng giữa hư không.
Bốn hướng công kích của tứ đại Đế Quân đều khựng lại một nhịp trước áp lực vô hình đang giáng xuống.
Đôi mắt của Tà Liễu, vốn dĩ là màu đen sâu thẳm, bỗng nhiên có hai ngọn hắc hỏa bùng lên, nhảy mót đầy quỷ dị. Nàng từ tốn đưa bàn tay ngọc ngà, trắng muốt như tuyết ra trước ngực, hai ngón tay khẽ chạm một cái vào khoảng không.
“Vạn Cổ Ma Linh triều bái… Thiên Tà Kính, xuất thế cho bổn tọa!”
Từ trong vòng xoáy năng lượng khổng lồ ấy, một tấm cổ kính chậm rãi bay ra.
Tấm gương này không lớn, chỉ cỡ lòng bàn tay, nhưng toàn thân được đúc bằng một loại khoáng thạch cổ xưa bí ẩn, xung quanh viền gương điêu khắc chín con cự long đang phủ phục, đầu hướng về tâm gương, trảo bám vào đó.
Mặt kính không hề phản chiếu cảnh vật xung quanh, mà là một mảnh hỗn loạn, thỉnh thoảng có những luồng tà quang lướt qua, diễn hóa ra cảnh tượng nhật nguyệt trầm luân, tinh thần vỡ nát.
Đây chính là Thiên Tà Kính, pháp bảo trấn giáo của Thiên Tà Giáo, được các đời giáo chủ uân dưỡng, quyền năng vượt qua Cửu Tinh Pháp Bảo thông thường…
“Cái gì?!” Hoành Đế sắc mặt biến đổi lớn:
“Khí tức này… vượt xa Hoành Quân Ấn của trẫm!”
“Không ổn! linh hồn trẫm đang run rẩy!”
Sát Linh Quốc Chủ đang trong trạng thái nhân khí hợp nhất cũng phải phát ra tiếng thét hoảng hốt qua thân kiếm Tử Lôi Chùy Thủ:
“Dù là Danh Khí cũng không dám xem thường!”
Đại Mông Khả Hãn đã bị uy thế của mặt kính chấn lui, sắc mặt ngưng trọng.
Trong khi đó, bản năng cảm nhận nguy hiểm của loài cổ trùng khiến Ngự Cổ Đế phải dừng lại công kích.
“Các ngươi nghĩ, từng ấy thủ đoạn là có thể lay động được bổn tọa sao?” Tà Liễu hờ hững, vẫn giữ phong thái như bậc nữ hoàng, hé môi tuyên ngôn:
“Thiên Tà Kính – Vạn Tà Nghịch Chuyển!”
Mặt kính của Thiên Tà Kính đột ngột đại phóng quang mang, chín con cự long khắc trên viền gương như sống dậy, đồng loạt mở miệng rống lên một tiếng làm rung chuyển cả bầu trời.
NGAO!
Thiên Tà Kính như một cái đan điền vô tận, điên cuồng hút lấy thiên địa linh khí xung quanh, chuyển hoá thành Thiên Tà Chi Lực cung cấp cho Tà Liễu.
Khí tức của nàng một lần nữa kéo căng, lực lượng từ người và kính dung hợp, mạnh mẽ gấp hai lần.
“Thiên Tà Đệ Cửu Thức – Tà Nhãn Thiên Phạt!”
Tà Liễu lãnh khốc quát lớn, vung tay ném thẳng Thiên Tà Kính lên không.
VÙ VÙ VÙ…
Mặt kính bỗng nhiên biến đổi, hiển lộ ra một con mắt như thiên đạo chi nhãn, không ngừng biến lớn.
Hoá ra, thức cuối cùng trong Thiên Tà Cửu Thức cần phải có trấn giáo pháp bảo – Thiên Tà Kính phối hợp mới có thể thi triển.
Mà uy lực của nó, đáng sợ khó thể hình dung.
Từ trong ánh mắt tuyệt tình cao cao tại thượng, bốn luồng Tà Lực khủng bố như Thiên Phạt bắn ra, oanh sát chính diện tứ đại Đế Quân.
Da đầu bọn hắn tê dại, tóc gáy dựng đứng, cảm giác khiếp đảm tột cùng.
Hoành Đế không chần chờ ném ra Hoành Quân Ấn, Đại Mông Khả Hãn vung ra Bách Thú Thuẫn đón đỡ…
ĐÙNG ĐÙNG…
Hoành Quân Ấn và Bách Thú Thuẫn lập tức bị oanh thành hai mảnh.
“Trời ạ!” Ngự Cổ Đế la lớn:
“Thoát Xác!”
Hắn và Thôn Vong Ngô Công thi triển Bí Pháp, lột bỏ một lớp thể xác thế mạng.
PHỐC!
Vừa kịp thoát thân, lớp vỏ xác đã bị oanh thành cặn bã.
KENG!
“AAA…” Tử Lôi Chuỷ Thủ cũng bị Tà Phạt oanh tạc bắn ngược trở về, Tử Lôi ảm đạm, Sát Linh Quốc Chủ đau đớn gào rú, linh hồn trọng thương…
Chỉ trong vòng một chiêu, Tà Liễu bằng vào một chiếc Thiên Tà Kính, lấy một địch bốn, không những hóa giải toàn bộ sát chiêu át chủ bài của bốn vị Đế Quân đứng đầu các phương này, còn khiến bọn hắn trả giá.
Kẻ thì bị thương, kẻ tổn hao pháp bảo.
“Tà Đế vạn tuế, Tà Đế vô song!”
Toàn bộ Hãn Quốc rít lên hưng phấn, dân chúng quỳ gối, tôn sùng đến đỉnh phong.
NGAO!
Quốc Vận Kim Long vốn đã suy yếu nằm trên đất sau khi Hãn Đế nằm xuống, bây giờ lại đang ngưng thực và mạnh mẽ trở lại.
Tín ngưỡng lên, niềm tin lên… Quốc Vận tụ!
Biểu hiện của Tà Liễu chinh phục hàng tỷ sinh linh, dù nàng chưa đăng cơ… vẫn đủ định đoạt thiên hạ, chấp chưởng giang sơn.
“Trời ạ… Một mình nàng, trấn áp tứ vương?!” Cực Khang há hốc mồm, mồ hôi hột lăn dài trên trán, giọng nói run rẩy không thôi:
“Dù là lão phu thời kỳ toàn thịnh cũng đành cam bái hạ phong!”
“Nghe nói Thiên Tà Đệ Cửu Thức – Tà Nhãn Thiên Phạt là do vị Giáo Chủ đầu tiên sáng tạo ra, nhưng ngay cả y cũng không thể thi triển được… qua các đời giáo chủ đều chỉ có thể luyện đến thức thứ tám.” Hoàng Hậu đứng bên cạnh Lê Vĩ, đôi mắt phượng híp lại, trong lòng dậy sóng:
“Không ngờ hôm nay được thấy thức thứ chín… đúng là mở mang tầm mắt.”
Lê Vĩ diễn ra vẻ khiếp sợ tột cùng, nội tâm lại vui vẻ không thôi, lão bà càng mạnh, mình càng dễ ôm bắp đùi, thật quá đã.
“Đáng chết! Đừng hoảng hốt, Thiên Tà Đệ Cửu Thức thi triển tiêu hao cực lớn, tin chắc ả ta khó mà đánh ra đợt tiếp theo!” Hoành Đế nghiến răng kèn kẹt, lau đi vệt máu nơi khóe miệng, lớn tiếng gầm lên để ổn định quân tâm.
“Đúng vậy! Bổn Khả Hãn không tin Tà Lực của nàng ta là vô hạn!” Đại Mông Khả Hãn gầm rống, dồn nén tia huyết khí cuối cùng, vảy giáp trên người một lần nữa dựng đứng lên.
Hiện giờ, ngay cả Thượng Cổ Nham Tượng cũng đã bị rút hơn một nửa mạng sống của nó.
“Giết! Kết trận, tiêu hao nàng ta!” Sát Linh Quốc Chủ thần sắc dữ tợn, cố nén đau đớn ở linh hồn.
Đều là cường giả đỉnh cấp, không dễ dàng khuất phục.
Ngự Cổ Đế nghiến chặt răng, Nhân Rết một lần nữa phóng lên cao, trăm chân vung vẩy tạo thành một trận pháp khổng lồ, phun ra mây độc dày đặc bao phủ chiến trường, ý đồ cô lập Tà Liễu khỏi thiên địa:
“Để ta ngăn cản Thiên Tà Kính hấp thụ linh khí!”
Bốn vị Đế Quân phối hợp vô cùng ăn ý. Bọn hắn biết mình không thể đánh bại Tà Liễu trong đoản thời gian, liền thay đổi chiến thuật, chuyển từ tấn công dồn dập sang phòng ngự phản công và vây hãm.
UỲNH! OÀNH! ĐOÀNH!
Cuộc đại chiến bước vào giai đoạn kịch liệt và khốc liệt nhất.
Thiên Tà Giáo Chủ một người độc chiến tứ đại Đế Quân…
Cuộc chiến này, đủ ghi vào sử sách Man Di Chi Địa, thuộc một trong những giai thoại oanh liệt nhất.
Bầu trời hoàn toàn bị xé rách, lực lượng tung hoành, khí thế Độ Kiếp mênh mông như biển, mãi vẫn chưa tan…
Sau hơn nửa canh giờ chiến đấu kịch liệt, cục diện dần dần rơi vào trạng thái giằng co, bất phân thắng bại.
“Hộc… Hộc…”
Đại Mông Khả Hãn lồng ngực phập phồng, nhìn Tà Liễu vẫn tràn đầy phong thái ngạo nghễ ở phía đối diện, trong lòng lần đầu tiên dâng lên một nỗi sợ hãi:
“Ta vẫn chưa lý giải được, tại sao Tà Lực của ả mạnh đến như vậy.”
“Cứ tiếp tục như thế này không phải là cách.” Ngự Cổ Đế thanh âm khàn khàn, hình thể Nhân Rết giờ đã thu nhỏ lại một vòng, khí tức suy yếu rõ rệt.
Hoành Đế sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, chưa từng phải rơi vào hoàn cảnh nhục nhã như ngày hôm nay — bốn vị hoàng đế liên thủ lại bị một nữ tử tà đạo bức đến đường cùng….
“Trẫm cũng không tin, Thiên Tà Giáo ai cũng mạnh như ả!” Ánh mắt Sát Linh Quốc Chủ loé lên một tia quyết tuyệt.
“Ý ngươi là?” Ba vị Đế Quân như đã suy nghĩ.
“Không sai!” Khoé miệng Sát Linh Quốc Chủ nhếch lên, âm lãnh nói:
“Ả mạnh, chúng ta có số lượng!”
“Làm!” Bốn vị Đế Quân đạt thành ăn ý, uy nghiêm quát lên:
“Cường giả Độ Kiếp của Tứ Đại Quốc tập hợp, vây diệt tà nữ này!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
