Chương 315: CHIẾN LỰC CỦA LƯU TÔN!

Chapter truyện / Chương 315: CHIẾN LỰC CỦA LƯU TÔN!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 315: CHIẾN LỰC CỦA LƯU TÔN! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 315: CHIẾN LỰC CỦA LƯU TÔN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Cuồng Khí – Hợp Nhất kích hoạt!”

Lưu Tôn cùng lúc kích hoạt năng lực chiến đấu tại Huyền Binh Đại Lục, dùng chính lực lượng của bản thân cường hoá Bản Mệnh Thai Khí, tiến vào trạng thái Nhân Khí Hợp Nhất.

RỐNG!

Nguỵ Tiên Chuỳ gầm lên, lực lượng lúc này bùng nổ, thân chuỳ hiện lên nhịp tim đập, từng luồng gân mạch của chủ nhân, Càn Khôn Chuỳ Pháp phóng đại gấp hai lần, tàn phá bốn phương.

OÀNH!

Lực lượng va chạm cực mạnh khiến Lê Vĩ bị đẩy lùi giữa không trung, Tàn Khuyết Nhận trong tay rung chuyển, ánh mắt híp lại:

“Không hổ là Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong!”

“Ngươi vậy mà chỉ mới là Hợp Nhất Cảnh…” Lưu Tôn sắc mặt khó coi lên tiếng.

Ban đầu khi nghe tin Tà Quân truy sát Đệ Nhất Sát Thủ, Lưu Tôn vốn cho rằng Lê Vĩ ít nhất cũng là Chiến Kiếp Cảnh.

Bây giờ mới phát hiện, hắn chỉ là một Hợp Nhất Cảnh.

Chênh lệch một đại cảnh giới, vậy mà đối phương có thể chiến ngang tay với mình… điều này thật sự quá hoang đường và khó tin.

Lê Vĩ mặt không biểu tình, bề ngoài hắn thể hiện chỉ là Hợp Nhất Cảnh… nhưng đừng quên hắn còn là Đại Thừa Kỳ, sở hữu Tinh Động chứa đựng một phần lực lượng của các vị Tinh Nữ tu vi Độ Kiếp đỉnh phong.

Thế nên xét về lực lượng, hắn không hề thua gì Chiến Kiếp Cảnh…

Lại thêm Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Chủ cường hoá, đương nhiên sẽ không hề thua kém Lưu Tôn.

Bất quá Lưu Tôn không muốn tiếp tục kéo dài, một trận đánh mà mình ỷ vào tu vi cao hơn… dù thắng hay bại cũng rất mất mặt.

“Kiếp đến!”

Lão gầm lên một tiếng, bầu trời cuồn cuộn mây đen, thiên không hàng lâm thiên kiếp…

Chiến Kiếp Cảnh đã có thể cộng hưởng cùng Thiên Kiếp, mượn lấy một phần thiên uy.

OÀNH!

Thiên Kiếp đánh thẳng vào Nguỵ Tiên Chuỳ, sức mạnh một lần nữa bùng nổ điên cuồng.

Lưu Tôn vung chuỳ đập ra, đại chuỳ bành trướng đến mức khổng lồ như thái sơn áp đỉnh, phong toả càn khôn, nện thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

Một Chuỳ này… Bán Tiên Chi Lực có thể nghiền nát bất cứ Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong nào.

Nhưng ngay khi Nguỵ Tiên Chuỳ đập xuống, khoé môi Lê Vĩ nở nụ cười tà dị…

Chỉ thấy Tàn Khuyết Nhận của hắn gặt thẳng vào không gian, mở ra vết rách Âm Dương, thân mình lách vào trong đó né tránh.

ẦM!

Nguỵ Tiên Chuỳ đập xuống, chấn đến một phần đỉnh của Thiên Khí Phong nát bấy nhưng Lê Vĩ lại hoàn hảo vô hại hiện thân…

“Ngươi… đây là thủ đoạn của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ, ngươi vì sao lại sở hữu?” Lưu Tôn không dám tin gào lên.

Cảnh tượng vừa xảy ra… lão đã sớm vô cùng quen thuộc, đó là mỗi khi đụng độ với tên Đệ Nhất Sát Thủ kia.

“Khà khà, thế ngươi nghĩ bổn quân dựa vào đâu có thể truy sát hắn?” Lê Vĩ nở nụ cười quỷ dị.

Qua lại giữa hai giới không chỉ là năng lực của một Âm Dương Sứ Giả, mà Tàn Khuyết Nhận cũng được sở hữu… bởi vì nó chính là một kiện Thai Khí đại diện cho Âm Dương.

Mà đã là năng lực của Thai Khí, tại sao không thể sử dụng?

Lê Vĩ biến mất, một lần nữa xuất hiện đã ở sau lưng đối thủ, Tàn Khuyết Nhận gặt ra như lưỡi hái tử thần.

“Cút ngay!”

Lưu Tôn quát lạnh, vận chuyển Bán Tiên Lực từ Nguỵ Tiên Chuỳ hình thành màn chắn bảo vệ xung quanh.

ROẸT!

Tàn Khuyết Nhận gặt xuống, ma sát dữ dội nhưng không thể xuyên thủng màn chắn này.

Lưu Tôn thừa thế, vung tay đấm thẳng vào đầu Lê Vĩ một quyền.

Cửu Minh Chiến Pháp kích hoạt, Chiến Ý hoàng kim bao trùm nắm tay, Lê Vĩ vận khởi Tinh Thần Luyện Thể Quyết, ánh sao trời phủ xuống, kim quang và ngân quang dung hợp vào, thô bạo tung ra một đấm nghênh chiến.

ĐÙNG!

Không gian sụp đổ, hai đấm va chạm như thiên thạch đụng sao băng, Lưu Tôn và Lê Vĩ đều trượt dài, nắm tay toé máu.

“Nằm xuống cho lão phu!” Lưu Tôn sắc mặt nghiêm nghị:

“Bán Tiên Lôi Kiếp!”

Lão dung hợp một phần thiên kiếp vào Bán Tiên Lực, chuyển hoá lực lượng đến mức kinh hoàng, từ xa nện ra đại chuỳ, một đạo Lôi Kiếp diệt thế oanh tạc trực diện.

Sắc mặt Lê Vĩ lạnh lùng, há miệng phun ra Hơi Thở Bạo Long.

BÙM!

Bầu trời một lần nữa nổ tung trước sự khiếp sợ của tất cả…

Lê Vĩ như diều đứt dây bay ngược, mà Lưu Tôn chỉ lùi lại mười bước chân.

Hiển nhiên, Bán Tiên Lôi Kiếp mạnh hơn cả Bạo Long Lực nếu xung đột trực diện.

Lưu Tôn hài lòng cười gằn, cường thế xông lên, lại là một chiêu Bán Tiên Lôi Kiếp oanh tạc…

Lê Vĩ mặt không biểu tình, Tàn Khuyết Nhận cách không chém ra…

Một vầng trăng nửa trắng nửa đen theo lưỡi nhận cắt gọn không gian lao vọt đến…

“Vô ích, khó mà mạnh bằng lão phu!” Lưu Tôn tự tin lên tiếng.

VÙ…

Nhưng đột ngột, Âm Dương Khuyên từ trong cổ tay Lê Vĩ bay ra, hình thành vòng xoáy như cổng để nhát chém của Tàn Khuyết Nhận xuyên qua.

Lưỡi chém cứ thế được cường hoá, phóng đại lên gấp hai lần, lực lượng Âm Dương bạo tẩu.

ROẸT…

Bán Tiên Lôi Kiếp bị cắt đôi, nhát chém như bán nguyệt giáng thẳng đến.

“Không xong!” Đồng tử trong mắt Lưu Tôn co thắt lại, Nguỵ Tiên Chuỳ gầm vang, một luồng sóng xung kích cuồng bạo quét ra ngăn chặn…

PHỐC!

Dù là thế, Lưu Tôn vẫn bị chém thẳng vào vai, máu tươi rỉ xuống.

Chưa kịp định thần, chỉ thấy Lê Vĩ nắm Tàn Khuyết Nhận phóng ra, cắm thẳng đến giữa trán của Lưu Tôn.

“Ngu xuẩn, dám để Thai Khí rời tay!” Lưu Tôn thấy vậy hưng phấn, hiến tế máu huyết vào Nguỵ Tiên Chuỳ, một lần nữa vận khởi Bán Tiên Lôi Kiếp, hai tay cầm đại chuỳ nện ra.

Muốn đập nát Tàn Khuyết Nhận một cách trực diện.

Nào ngờ ngay khi sắp va chạm, Tàn Khuyết Nhận đột ngột phân thân thành hai kiện Thai Khí khách nhau.

Thiên Tàn và Địa Khuyết tách ra hai bên trái phải, dễ dàng né tránh một chuỳ kinh hoàng, tập kích hai bên hông, cắm thẳng vào đan điền đối thủ.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, Lưu Tôn sắc mặt tái mét, không dám tin thốt lên: “Chúng vậy mà có đến hai kiện?”

Đáp lại hắn, các loại Dị Thuộc Tính trên Thiên Tàn và Địa Khuyết điên cuồng nhập thể, có băng, hoả, kim… đang cố gắng tàn phá đan điền từ bên trong.

“Cút ngay!”

Lưu Tôn một tay kết ấn, nghiến răng ken két: “Bán Tiên Giải Thể!”

Từ trong kinh mạch, Bán Tiên Chi Lực rít gào phóng thích, càn quét khắp thể nội từ trong ra ngoài, đánh tan các loại Dị Thuộc Tính, hung hăng đem Thiên Tàn và Địa Khuyết chấn bay.

“Luyện Huyết Tế Hồn!”

Lưu Tôn hít sâu một hơi, chấp nhận luyện hoá máu huyết, thiêu đốt linh hồn, dung nhập vào trong Nguỵ Tiên Chuỳ.

RĂNG RẮC…

Lưng của lão còng xuống, tóc của lão bạc trắng như lão nhân gần đất xa trời…

Nhưng cảnh tượng đáng sợ diễn ra, chỉ thấy Nguỵ Tiên Chuỳ vậy mà phân tách thành hai thanh Đại Chuỳ một vuông và một tròn nằm ở trên hai cánh tay của Lưu Tôn.

Một bên chuỳ hình vuông đại diện cho đại địa, một bên chuỳ hình tròn đại diện cho bầu trời…

Chuỳ vuông ẩn chứa Trọng Lực, chuỳ tròn mang theo Thiên Lôi…

“Song Chuỳ xuất thế – toái Thương Khung!”

Lưu Tôn cười dài, hai đại chuỳ cùng lúc nện ra.

Lê Vĩ nghiêm nghị, Thiên Tàn và Địa Khuyết nâng lên nghênh đón.

ĐÙNG ĐÙNG…

Hai vụ nổ vang lên, Thai Khí kêu lên ken két… Lê Vĩ trượt dài giữa thương khung, khoé môi rỉ máu, sắc mặt tái đi.

“Tà Quân nguy rồi!” Kiếm Phong, Mâu Tùng đám người biểu lộ khẽ biến.

“Nguỵ Tiên Chuỳ vậy mà còn hình thái như vậy? quả nhiên mấy lão quái vật ở Huyền Binh Đại Lục không ai dễ chơi!” Công Tôn Thuyên biểu lộ ngưng trọng.

“Đó là át chủ bài của Bán Tiên Cốc Chủ sao? Thật đáng sợ!” Tu sĩ các nơi ai cũng kinh ngạc dị thường.

Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ ngoại trừ Huyền Minh Chuỷ Thủ, còn ẩn giấu Âm Dương Sát Thương.

Bán Tiên Cốc Chủ – Lưu Tôn cũng chẳng đơn giản, Nguỵ Tiên Chuỳ vậy mà còn năng lực phân tách thành hai kiện, đáng nói ở chỗ kiện nào cũng mạnh mẽ không thua gì lúc dung hợp.

Rõ ràng mấy lão quái vật này ai nấy đều có át chủ bài…

Ngay cả cuồng như Lý Phách Thiên cũng phải nghiêm mặt, bản thân hắn là kẻ hiếu chiến, trước đây nhiều lần khiêu chiến Lưu Tôn thất bại trước Bán Tiên Lực, cũng chưa từng ép Lưu Tôn xuất ra con bài tẩy này…

Tưởng tượng nếu ngay từ đầu lão đã phân tách song chuỳ, e rằng mình không còn mạng đứng ở đây…

Bất quá cái giá phải trả để Nguỵ Tiên Chuỳ phân tách cũng là rất lớn, nhìn trạng thái già nua như sắp xuống mồ của Lưu Tôn là dễ hiểu.

“Tà Quân, không lấy Bạo Uyên Kiếm ra… ngươi chỉ có con đường chết!” Lưu Tôn gầm thét:

“Nằm xuống cho lão phu!”

Nguỵ Tiên Song Chuỳ cùng lúc nâng lên, Địa Chuỳ và Thiên Chuỳ hợp lực, một chuỳ nện thẳng dưới mặt đất, một chuỳ oanh tạc lên thiên không.

“HỰ!”

Lê Vĩ chỉ cảm thấy toàn thân bị trọng lực nghiền ép, Càn Khôn Cốt kêu lên răng rắc như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào…

Mà từ trên cao, Thiên Lôi Bán Tiên giáng xuống như muốn oanh sát hắn thành cặn bã.

Cắn chặt răng, Thiên Tàn và Địa Khuyết dung hợp nâng lên, chém ra một luồng nghênh đón.

OÀNH!

Âm Dương Chi Lực bị xé toạc, Lê Vĩ thổ huyết bay ngược, trường bào trên thân xuất hiện vết rách.

“Trốn, ngươi trốn tiếp đi!” Lưu Tôn hưng phấn xông đến, song chuỳ áp sát, liên tục đập ra.

Mỗi một chuỳ đập xuống đều tạo ra thiên băng địa liệt, ép cho Lê Vĩ liên tục bại lui, sắc mặt càng lúc càng tái…

“Tà Quân nguy rồi!” Cảm thụ khí tức suy yếu của hắn, không ít tu sĩ cảm thán lên tiếng:

“Tàn Khuyết Nhận của y rất mạnh, nhưng vẫn kém Nguỵ Tiên Chuỳ…”

“Xem ra phải dùng Bạo Uyên Kiếm!”

“Vô ích, trạng thái của Tà Quân đã yếu… dù là dùng Bạo Uyên Kiếm cũng khó mà phát huy sức mạnh của nó.”

“Haizz, tuổi trẻ khinh cuồng… Tà Quân phải trả giá sao?”

“PHỐC!”

Lại một lần nữa, Lê Vĩ bị song chuỳ đập bay, Tàn Khuyết Nhận ảm đạm, các Dị Thuộc Tính bên trên như có thể dập tắt bất cứ lúc nào…

“Tà Quân, hãy trả giá cho sự ngạo mạn của mình!” Lưu Tôn cười lạnh:

“Lần cuối cùng để ngươi gọi Bạo Uyên Kiếm!”

Dưới thung lũng, ánh mắt Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ loé lên, lạnh lẽo nói: “Cơ hội đến! bổn toạ muốn ra tay!”

“Sao không chờ thêm một chút!” Lăng Hiên vội vàng nói:

“Chờ Tà Quân bị ép lấy ra Bạo Uyên Kiếm, hoặc cùng với Lưu Tôn đồng quy vu tận…”

Ngự Vũ Môn Chủ ở bên cạnh gật đầu, cảm thấy Lăng Hiên nói có lý.

Không chỉ lão, còn có những cường giả của Ngự Vũ Môn và Đại Mông Quốc.

“Ngu xuẩn, bên cạnh Lê Vĩ còn có Tinh Vân Các Chủ, Kiếm Phong đám người…” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ hừ một tiếng:

“Hơn nữa nếu tiếp tục kéo dài, Lưu Tôn khi đó không còn chiến lực, ai sẽ hỗ trợ?”

Nói xong, mặc kệ Lăng Hiên đám người có đồng ý hay không, đã hoá thành tàn ảnh tan vào bóng tối…

Lăng Hiên cảm ứng thử một phen, dòng chảy khí vận giữa bầu trời không có dấu hiệu nguy hiểm, cũng không có dấu hiệu thuận lợi… mọi thứ đang ở mức cân bằng.

Nhưng nhìn dáng vẻ chật vật của Lê Vĩ, nghĩ đến có Lưu Tôn và Đệ Nhất Sát Thủ cùng nhau ra tay… đây là cơ hội hiếm có để diệt Tà Quân, không thể bỏ qua.

“Liều!”

Lăng Hiên gầm lên: “Toàn lực xuất động – Thiên La Địa Võng Trận khai mở!”

“Rõ!” Ngự Vũ Môn Chủ gật đầu, một tay điểm lên không trung.

ẦM!

Pháo hoa nổ tung như một tín hiệu…

Khoảnh khắc đó, hàng nghìn tu sĩ ẩn nấp trong bóng tối xuất hiện, trên y phục, trên da thịt bọn hắn có khắc Trận Văn, đứng ở khắp nơi.

Những Trận Văn này bắn thẳng lên bầu trời, đâm xuyên chín tầng mây, tạo thành một cái lồng chim như thiên la địa võng bao trùm toàn bộ Thiên Khí Phong.

Lăng Hiên điều khiển chiến xa lao thẳng lên thiên không, những Chiến Kiếp Cảnh đỉnh cấp bên cạnh hắn bạo phát tu vi cùng lúc…

Ngự Vũ Môn Chủ và các trưởng lão, Đại Mông Khả Hãn, Đại Mông Quận Chúa và các trưởng lão…

Ngoài ra còn có Cửu Cốt Môn Chủ – Cốt Diện, hai vị Giao Long Lão Tổ và hàng chục cường giả Chiến Kiếp Cảnh đến từ các thế lực được chiêu mộ hiện thân.

“Tà Quân, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”

Lăng Hiên cuồng tiếu, trận hình đáng sợ vô cùng phá không mà lên.

Dị biến xảy ra khiến tất cả giật mình, vô số tu sĩ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra…

Ngay cả Bán Tiên Cốc cũng ngơ ngác…

“Đừng xen vào trận chiến của lão phu!” Lưu Tôn căm phẫn quát lớn.

“Haha yên tâm, chúng ta không xen vào!” Lăng Hiên cười lớn, trong lòng thầm nghĩ:

“Mạng của Lê Vĩ cứ giao cho lão già ngươi và Đệ Nhất Sát Thủ, những kẻ khác thì để ta!”

Hắn phất tay ra lệnh: “Toàn bộ diệt, không để bất cứ người nào phe Tà Quân sống sót!”

“Làm càn!” Lý Phách Thiên nộ hống, thân thể lập tức bành trướng đến 500 trượng, Cuồng Thiên Phủ cự đại nắm chặt trong tay hướng về chiến xa đập xuống.

“Cút về!” Đại Mông Khả Hãn và Đại Mông Quận Chúa cùng lúc bước lên, vận chuyển sức mạnh Yêu Thú hợp thể, một kẻ có bốn cánh tay, một kẻ có tám cánh tay cùng lúc đấm ra nghênh chiến.

ẦM!

Không gian kịch chấn, một búa của Lý Phách Thiên đẩy lùi hai cường giả mạnh nhất Đại Mông Quốc.

“Khinh nhờn chủ công, tội chết!” Lý Phách Thiên thừa thế xông lên.

Nhưng đúng lúc này, từ trên mây… nhật nguyệt cùng lúc toả sáng, một đôi đại thủ xuyên qua thời không, nặng nề trấn thẳng lên bả vai của Lý Phách Thiên.

“Hự!”

Lý Phách Thiên rên rỉ một tiếng, thân thể đụng vào Thiên Khí Phong, chấn nổ hàng loạt đá tảng…

Hai mắt hắn đỏ ngầu ngẩng lên, gầm thét như dã thú:

“Thời Không Nhật Nguyệt Thủ – Nhật Nguyệt Giáo Chủ!”

“Haha, Lý Phách Thiên… còn có bổn toạ!” Tiếng cười ngạo nghễ vang lên, Trọng Đao Tông Chủ bước ra, ánh mắt thèm thuồng nói:

“Ta đã sớm thèm huyết mạch và Cuồng Thiên Phủ của ngươi!”

Chưa dừng ở đó, Song Giáo Tông Chủ cũng đã hiện thân, chấp chưởng hai thanh trường giáo trong tay, nhếch mép nói:

“Sức hấp dẫn của Khí Vận quá lớn… nó là tiền đề để chúng ta đột phá thành Tiên!”

Rõ ràng, những cường giả hàng đầu này đã được Liên Minh Đại Quốc Chiêu Mộ…

Mà hứa hẹn, chính là Khí Vận…

Khí Vận đủ nhiều, có thể vượt qua bất cứ tài nguyên cao cấp nào, đủ để thành Tiên.

Cực kỳ hấp dẫn…

Chứng kiến toàn cảnh, khoé môi Lê Vĩ cong lên một độ cong tà mị:

“Cá đã vào lưới!”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com