NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 317: THIÊN ĐƯỜNG XUỐNG ĐỊA NGỤC! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Lần trước tại Ngũ Sư Tộc, đối mặt với U Minh Ma Long do Lê Vĩ triệu hoán, Giao Long Tộc đã tổn thất một vị lão tổ.
Lần này nhìn thấy Lê Vĩ bị Lưu Tôn đả thương, Giao Long Tộc lấy lại tự tin nhưng cũng không chủ động tìm hắn gây sự, trái lại cố ý nhắm vào Công Tôn Thuyên.
Ý định của bọn hắn không có gì là sai cả, dù sao thì tu vi của hai vị lão tổ cũng là Cửu Giai Đỉnh Phong, ở Man Di Chi Địa cũng là cường giả hàng đầu, lấy hai đánh một… lại ỷ vào sức mạnh trời sinh của Yêu Tộc có huyết mạch Thần Thú, cần gì phải e sợ?
Nhưng đáng tiếc, đối mặt với chúng lại là một vị Tinh Nữ đã thức tỉnh Chiếu Mệnh Thần Tinh.
Ở trước mặt Tinh Thần Long, đừng nói là Giao Long bình thường… dù là Chân Long thuần chủng cũng phải nể sợ ba phần.
Thoáng chốc chiến ý của vị lão tổ cuối cùng mất sạch, cầm theo Bạch Giao Ấn xoay người bỏ trốn.
Lăng Hiên cũng thấy tình cảnh này, sốt ruột gầm lên: “Mau chi viện!”
“Để lão phu!” Phó Môn Chủ của Ngự Vũ Môn – Ngự Chinh ngự khí mà lên.
Xuất động Cửu Giang Kiếm, một kiếm chém xuống chín dòng đại giang do kiếm khí hình thành, chín nhánh sông như chín con rồng uốn lượn, kiếm khí phô thiên cái địa ập thẳng vào, ngăn chặn Công Tôn Thuyên truy sát.
Mà đối với Công Tôn Thuyên, Giao Long Lão Tổ trong mắt nàng chẳng khác nào giun dế, không cần thiết phải truy lùng.
KENG!
Thất Tinh Kiếm cùng lúc hiện ra, bảy thanh kiếm cộng hưởng cùng trời sao, bùng nổ các loại Tinh Thần Lực biến dị hung hăng chém ra.
ROẸT ROẸT…
Thất Tinh Kiếm loạn vũ, Tinh Thần Kiếm Khí nghiền nát toàn bộ chín dòng kiếm giang của Ngự Chinh.
Công Tôn Thuyên chân đạp trời sao, long dực vũ động, áp sát Ngự Chinh trong nháy mắt.
Thất Tinh Kiếm tụ hội thành Tinh Đế Kiếm, ngôi tử vi hiện ra trên đỉnh đầu, một kiếm chém trực diện.
“Mơ tưởng!”
Ngự Chinh gầm lên, kích hoạt năng lực của Cuồng Khí và Hợp Nhất, toàn bộ tu vi cộng hưởng cùng với Cửu Giang Kiếm chém ra nghênh đón.
Hắn tự tin cho rằng… dù Công Tôn Thuyên có được Tạo Hoá Danh Khí nhưng cũng không phải đối thủ của mình, bởi vì nàng không chủ tu hệ thống ở Huyền Binh Đại Lục, không trải qua Bản Mệnh Cảnh, Hợp Nhất Cảnh… sẽ không thể phát huy tối đa chiến lực của Tinh Đế Kiếm.
KENG!
Nhưng khi hai lưỡi kiếm va chạm, Ngự Chinh biến sắc.
Từ trên thân kiếm, hắn cảm nhận một nguồn sức mạnh khổng lồ oanh tạc trực diện.
PHỐC!
Máu tươi cuồng phún, thân thể trượt dài giữa không trung…
“Làm sao có thể?’ Ngự Chinh không tin gầm lên.
Hắn lại quên mất rằng, tuy Công Tôn Thuyên không tu theo hệ thống Huyền Binh Đại Lục… nhưng số lượng Tinh Thần Lực Biến Dị của nàng vượt xa Tinh Vũ Đế trước đây, lại thêm Tinh Thần Long Lực gia trì bên trong thân kiếm, có thể tận dụng Danh Khí càng đáng sợ hơn.
“Chết!” Công Tôn Thuyên sắc mặt lạnh lẽo, Tinh Đế Kiếm nhắm thẳng đỉnh đầu Ngự Chinh bổ xuống.
“Thiêu huyết tế hồn!” Cảm nhận được nguy cơ trí mạng, Ngự Chinh nghiến răng, chấp nhận thiêu đốt và hiến tế thọ nguyên và căn cơ, gia tăng sức mạnh cho Cửu Giang Kiếm.
Lần này một kiếm chém ra, hình thành 18 dòng sông kiếm khí tung hoành thiên địa, quy tụ thành đại dương bổ xuống.
KENG!
Lưỡng kiếm va chạm, kiếm khí kinh hoàng nổ tung, bất phân thắng bại.
“Ngon rồi!” Ngự Chinh vui mừng.
Nhưng hắn chưa kịp mừng rỡ bao lâu, Công Tôn Thuyên đã như lưu tinh lao đến, Tinh Đế Kiếm tiếp tục chém ra.
Ngự Chinh nâng lên Cửu Giang Kiếm trảm đón…
ROẸT…
Hai lưỡi kiếm ma sát dữ dội, Công Tôn Thuyên bất chợt nâng tay còn lại lên cao, Tinh Thần Luyện Thể Quyết bạo phát ngân mang chói mắt, một quyền hung hăng đấm thẳng.
Ngự Chinh biến sắc, theo bản năng vung tay đấm ra.
RĂNG RẮC…
Đầu nắm tay nát bấy, xương cốt vụn vỡ, cánh tay của Ngự Chinh trước nhục thân của Tinh Thần Long Nữ bị nghiền thành thịt vụn, đau đến tê tâm liệt phế buộc hắn gào lên:
“AAAA, chi viện!”
“Khốn kiếp, sao ả lại mạnh như vậy!” Biểu lộ trên mặt Lăng Hiên khó coi đến cực điểm, trong mắt tràn ngập ghen ghét và đố kỵ.
Vì sao Tinh Vân Các Chủ tuyệt mỹ vô song, vừa có dung nhan như trích tiên, vừa có thực lực kinh thiên động địa lại không phải nữ nhân của hắn?
Lê Vĩ kia dựa vào cái gì để khiến nàng phục tùng? Chấp nhận cùng một nam nhân với Tà Đế cơ chứ?
Nhưng dù trong lòng đố kỵ đến phát điên, Lăng Hiên cũng không quên điều khiển chiến cuộc, phẫn nộ gầm lên:
“Hải Côn Tộc, giao cho các vị!”
HÙ!!!
Ba tiếng rên trầm bỗng vang lên như đại dương, Thuỷ Thuộc Tính trong trời đất điên cuồng hội tụ thành sóng thần vạn trượng.
Từ trong từng đợt sóng, ba thân ảnh khổng lồ như ba tôn cá voi che phủ trời đất hiện ra…
Bọn hắn là cường giả của Hải Côn Tộc, đều là Cửu Giai Viên Mãn… thuộc nửa vùng biển dưới của Đại Hằng Hải, trước đó đã gia nhập Đại Quốc Liên Minh.
Ba tôn Hải Côn vừa xuất hiện, liền hoá thành ba nam tử trung niên diện mục nghiêm nghị, thân khoác chiến giáp oai hùng.
Bọn hắn là hậu duệ của Côn Bằng Thần Thú, không kiêng kỵ Long Tộc như Giao Long…
“Thôn Hải Kinh – chuyển!”
Ba vị cường giả Hải Côn Tộc vận chuyển công pháp, trên đầu ba người liền xuất hiện ba cái vòng xoáy như đáy biển tối tăm, mang theo lực lượng Thôn Phệ khủng bố hướng về phía Công Tôn Thuyên tác động…
VÙ VÙ VÙ…
Thôn Phệ điên cuồng, Công Tôn Thuyên cảm giác được Tinh Thần Chi Lực của mình đang bị rút đi.
Hiển nhiên Thôn Hải Kinh này rất lợi hại, là một môn công pháp có khả năng thôn phệ đáng gờm…
“Đến tốt!” Công Tôn Thuyên không hề e ngại, kích hoạt các loại Thiên Mệnh Cách đến cực điểm, một mình độc chiến tam đại cường giả của Hải Côn Tộc…
“Toàn bộ xuất thủ, diệt nàng cho bổn thiếu!” Lăng Hiên chưa từ bỏ ý đồ, tiếp tục hạ lệnh.
“Giao cho chúng ta!”
Đại Mông Khả Hãn, Đại Mông Quận Chúa cười gằn, cùng lúc xông lên thiên không, phối hợp với tam đại cường giả của Hải Côn Tộc vây sát Công Tôn Thuyên.
Hai người bọn hắn đại diện cho Liên Minh Đại Quốc hộ tống Lăng Hiên đến Huyền Binh Đại Lục, trong thời gian qua đã chiêu mộ, mời chào được rất nhiều đồng minh cường đại rồi…
Trận chiến này chính là cơ hội tốt nhất để cầm xuống Tà Quân khi Tà Đế, Tội Thành Chi Chủ còn ở Man Di Chi Địa, chưa kịp chi viện.
RĂNG RẮC…
Công Tôn Thuyên một mình đối mặt năm đại cường giả hợp lực vây công, Tinh Thần Long Giáp đã xuất hiện vết rách, khó mà chống nổi.
Lý Phách Thiên thực lực chỉ mạnh hơn Nhật Nguyệt Giáo Chủ một chút, bây giờ có thêm Trọng Đao Tông Chủ tấn công, cũng dần rơi vào thế hạ phong.
Tình huống ngày càng có lợi cho Lăng Hiên, hắn nở nụ cười đắc thắng: “Không cần xuất toàn lực vẫn diệt được Tà Quân, sau đó chỉ cần kéo quân quay về Man Di Chi Địa tấn công Tà Quốc, thiên hạ sẽ thuộc về ta!”
Nghĩ đến đây, hắn đưa mắt nhìn lên… chứng kiến Lưu Tôn vẫn đang cùng Lê Vĩ giao chiến, nghiền ép Lê Vĩ liên tục bại lui, liền quát lớn:
“Bán Tiên Cốc, các ngươi chỉ cần đứng về phía bản thiếu… hôm nay bổn thiếu cam đoan, có thể dùng Khí Vận giúp các ngươi sinh ra Bán Tiên đúng nghĩa!”
Lời này lập tức khiến sắc mặt các trưởng lão của Bán Tiên Cốc thay đổi… mà ngay cả Lưu Tôn trong mắt cũng loé lên dị sắc.
Thế giới này đã trải qua nhiều năm tháng tồn tại, tài nguyên dần cạn kiệt, những loại tài nguyên quý giá đến mức có thể trợ giúp tu sĩ phi thăng thành Tiên đã sớm tuyệt tích.
Đừng nói là ở thời đại này, ngay cả thời kỳ thượng cổ, cũng rất ít nhân vật thật sự có thể thành Tiên…
Ngay cả tổ tiên của Bán Tiên Cốc, chỉ đạt đến Bán Tiên rồi lại vẫn lạc vì không thể độ Tiên Kiếp.
Từ đó đến nay, Bán Tiên Cốc chưa từng xuất hiện thêm vị Bán Tiên nào.
Nhưng ngoại trừ tài nguyên, vẫn còn một thứ khác có thể chạm đến cửa Tiên…
Chính là Khí Vận!
Tập hợp Vận trời đủ lớn, đủ nhiều… sẽ được thiên địa ưu ái.
Một khi hội tụ đủ lượng Vận khổng lồ, sẽ có cơ hội thành Tiên.
Không phải tự nhiên mà trong quá khứ, Thượng Cổ Lân Thiên Quốc phải thiêu đốt quốc vận, hiến tế chúng sinh để Lân Thiên Đế độ Tiên Kiếp…
Vận một khi quy tụ đủ nhiều, thật sự có thể trở thành tài nguyên để tái hiện Tiên.
Hơn nữa Lăng Hiên không hề khoác lác, hắn rõ ràng có thể hội tụ Khí Vận, hắn là kẻ được Khí Vận gia thân…
Đứng trước sức hấp dẫn lớn đến thế, lại thêm Thiên Mệnh Cách – Nguỵ Quân Tử Thân tác động, vô thức khiến lời nói của Lăng Hiên có tính thuyết phục vô cùng.
Lưu Tôn nhìn Lê Vĩ lúc này như nỏ mạnh hết đà, nghĩ đến ân oán đã kết, liền quyết đoán cắn răng nói:
“Được, Bán Tiên Cốc sẽ ủng hộ Liên Minh Đại Quốc!”
Dựa theo chiến thư, nếu lão thắng… Lê Vĩ sẽ phải phế tu vi, giao ra Bạo Uyên Kiếm.
Đây là hận thù to lớn, kiểu gì cũng sẽ đắc tội với Tà Quốc rồi.
Thế nên thuận nước đẩy thuyền, gia nhập phe cánh của Lăng Hiên, một mẻ hót gọn ổ của Tà Quân tại đây là quyết định sáng suốt.
“Rõ!”
Chín vị Trưởng Lão Bán Tiên Cốc gầm lên, đồng loạt phát động tu vi Chiến Kiếp Cảnh, từng người triệu hoán Bản Mệnh Thai Khí xông thẳng vào chiến trường, chia nhau ra tấn công…
Kẻ thì nhắm vào Kiếm Phong, kẻ thì đánh đến Hải Long, kẻ thì tập kích Hồn Lạc, lại có kẻ liên thủ trấn áp Lý Phách Thiên…
Chỉ trong nháy mắt, cục diện đã hoàn toàn nghiêng về một phía.
“Bán Tiên Cốc là thế lực mạnh nhất và có nội tình dày nhất Huyền Binh Đại Lục, bọn hắn đã ủng hộ Lăng Hiên… Tà Quân xong rồi!” Một lão già quan chiến bên ngoài, lắc đầu thở dài:
“Thiên Khí Phong, lại trở thành mồ chôn của hắn!”
“Khó thật…” Không ít tu sĩ tán thành, lại có chút hả hê:
“Tà Quân này quá ngạo mạn, trong thời gian ngắn đã quậy tung Huyền Binh Đại Lục, cũng nên để hắn trả giá!”
“Cái giá này rất đắt, có thể là mạng của hắn!”
Nghe thấy thanh âm bàn tán của đám đông, nhìn thấy Bán Tiên Cốc gia nhập chiến trận, Lăng Hiên nội tâm cuồng hỉ, ngạo nghễ ngẩng đầu, thầm nghĩ:
“Chưa hết đâu… chờ các ngươi nhìn thấy Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ cũng là người của ta, các ngươi sẽ hiểu thế nào là đáng sợ!”
Đại cục nghiêng về một phía, đám người Ngự Càn, Nhật Nguyệt Giáo Chủ, Đại Mông Khả Hãn đều thán phục thủ đoạn của Lăng Hiên đến cực điểm.
Một tay bố cục tất cả, đưa Tà Quân vào hiểm cảnh, quả không hổ danh là đệ nhất quân sư của Liên Minh Đại Quốc…
“Đệ Nhất Sát Thủ vì sao vẫn chưa ra tay?” Lăng Hiên thầm nghĩ.
“Lê Vĩ, đã triệt để vạch mặt rồi, lão phu không khách khí nữa!” Lưu Tôn cười gằn:
“Ăn song chuỳ của ta, ngoan ngoãn dâng hiến Bạo Uyên Kiếm!”
Thiên Chuỳ và Địa Chuỳ gầm lên đầy phấn khởi, Thiên Chuỳ triệu hoán Kiếp Lôi, Địa Chuỳ thao túng Trọng Lực, một trên một dưới đập thẳng vào Lê Vĩ.
“Âm Dương Trảm!” Lê Vĩ nghiến răng, Ma Văn bao trùm lưỡi nhận, Tàn Khuyết lạnh lùng trảm ra…
KENG!
Va chạm đinh tai nhức óc, hắn trượt dài giữa không trung, khoé môi rỉ máu.
“Lê Vĩ, ngươi xong rồi!” Lưu Tôn thừa thắng xông lên, cường hoành nâng chuỳ đập xuống.
Đúng lúc này, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ từ trong bóng tối phía sau xuất hiện, Huyền Minh Chuỷ Thủ hiện ra, hướng về gáy Lê Vĩ đâm tới…
“Haha, kết thúc!” Lăng Hiên phá lên cười, một nụ cười đắc thắng như điên dại:
“Rốt cuộc cũng giải quyết được ngươi!”
“Tiểu Thần Thông – Chạm Tiên Thuật!” Nhưng ngay thời khắc mấu chốt, khoé mép Lê Vĩ nhếch lên cực đoan:
“Cá đều đã vào lưới, có thể thu rồi!”
HỪNG HỰC…
Như có thứ gì đó bùng cháy, toàn bộ Âm Dương Chi Lực khắp toàn thân Lê Vĩ thiêu đốt điên cuồng.
Thiên địa biến sắc, càn khôn rung chuyển, một luồng lực lượng từ thể nội Lê Vĩ bùng phát…
PHỐC!
Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ liền bị chấn bay, sắc mặt tái nhợt…
“Làm sao có thể?” Lưu Tôn ở phía đối diện đồng tử co rút, nội tâm dâng lên sóng to gió lớn như gặp chuyện gì khó tin.
Tàn Khuyết Nhận rít gào, một nhận này cắt vỡ thương khung, gặt thẳng xuống…
RĂNG RẮC…
Thiên Chuỳ tan thành hai mảnh, lưỡi nhận cắm thẳng vào giữa trán Lưu Tôn, vô tình gặt xuống.
Trước cổ sức mạnh này, Bán Tiên Lực chỉ là trò hề…
“Tiên Lực!?” Lưu Tôn trợn mắt, cảm thụ được sinh cơ đang dần trôi đi, linh hồn bị Diêm Vương Lệnh trong ống tay áo cuồn cuộn cắn nuốt.
Mãi đến khi tử vong, lão vẫn không hiểu vì sao đối thủ vốn bị mình nghiền ép từ đầu đến cuối lại đột ngột trở nên đáng sợ như vậy.
Tất cả như một giấc mộng, ác mộng…
“Cốc Chủ!?”
Chín vị Chiến Kiếp Cảnh Trưởng Lão ngơ ngác, khó tin, hoang mang, biểu lộ không tưởng tượng nổi.
Ngay vừa rồi… Lưu Tôn vẫn còn nghiền ép Tà Quân cơ mà?
Lê Vĩ nhếch mép cười tà… Tiên Lực điên cuồng rót vào thể nội.
Thôn Linh Ma Thụ từ dưới bóng tối trỗi dậy, Cổ Ngục Man Ngưu, Phá Ngục Tinh Tinh, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, U Minh Ma Long, Bách Độc Chương Ngư…
Từng tôn quái vật được triệu hoán, và lực lượng chính của chúng nó lúc này chính là Tiên Lực.
NGAO!
U Minh Ma Long giương nanh múa vuốt, một lần uốn lượn đã xuyên qua tầng mây, long trảo vồ thẳng vào đầu của Bạch Giao Lão Tổ cuối cùng còn sót lại…
PHỐC!
Máu tươi cuồng phún, Bạch Giao Lão Tổ gào thét thảm thiết, hoảng sợ tột cùng… cứ thế bị U Minh Ma Long rút ra giao hồn, nuốt chửng tại chỗ.
“Đây là…” Lăng Hiên hoài nghi nhân sinh trước những gì đang diễn ra.
“Tiên Lực… trời ạ!” Toàn trường tê dại cả da đầu:
“Tà Quân vậy mà sở hữu Tiên Lực?”
Bất kể là địch hay bạn, giờ phút này cũng không thể tưởng tượng nổi những gì đang diễn ra…
Cổ lực lượng chí cao vô thượng tưởng chừng chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết…
Muốn không tin cũng không được, bởi vì Lưu Tôn đã vẫn lạc rồi.
Có thể dễ dàng đoạt mạng kẻ sở hữu Bán Tiên Lực, ngoại trừ Tiên Lực còn có thể là gì?
Lăng Hiên cảm thấy trời đất quay cuồng, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tràn ngập tuyệt vọng…
Mọi thứ như thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, chà đạp lấy sự đắc ý, dã tâm và sự cao ngạo của hắn…
“Trốn, phải thoát khỏi chỗ này… giữ được rừng xanh, không lo thiếu củi đốt!” Lăng Hiên hít sâu một hơi, quyết định điều động Khí Vận bảo vệ quanh thân, che giấu hành tung rồi lẫn trốn…
Chỉ cần còn Khí Vận bảo vệ, dù có nhảy vào vòng xoáy hư không nguy hiểm, Lăng Hiên vẫn tự tin mình có thể nhân hoạ đắc phúc…
Đột ngột, Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ chật vật trở về bên cạnh hắn, nghiêm nghị nói:
“Tà Quân mạnh hơn tưởng tượng, theo ta trốn đi!”
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
