NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 320: ĐỊA KIẾP! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm
Sát Tâm Kiếp Lôi như một tia diệt thế cực đại của thiên địa, từ trên cao trấn thẳng vào miệng Lê Vĩ, đi xuyên cổ họng hắn…
Lực lượng huỷ hoại tâm cảnh cùng cuồng bạo lôi đình đánh nát tầng tầng lớp lớp long phiến trên thân…
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, linh hồn lẫn cơ thể hắn chịu đựng sự tàn phá chưa từng có.
OÀNH!
Tiếng nổ vang lên ngay từ bên trong thể nội hắn.
Khắp người Lê Vĩ xuất hiện vô số khe nứt, máu tươi bắn tung tóe ra ngoài, biến thành cơn mưa máu rơi xuống sơn trang, doạ cho vô số tu sĩ hãi hùng khiếp vía.
Răng môi vỡ vụn, cuống họng bị tàn phá thành một cái hố đen ngòm, toàn bộ nội tạng chấn động kịch liệt.
“Phu quân!” Công Tôn Thuyên mím chặt môi, cái tên này đúng là liều mạng không ai bằng, vậy mà nuốt chửng cả Thiên Kiếp.
Cũng may, hắn tuy rằng thê thảm… nhưng có vẻ còn sống.
Kiếm Phong, Lý Phách Thiên cùng cường giả bên dưới đồng loạt nín thở, da đầu tê dại.
Liều lĩnh đến mức há miệng nuốt chửng Sát Tâm Kiếp Lôi gấp bốn lần uy lực, Tà Quân quả thực là kẻ điên rồ nhất mà bọn hắn từng thấy trong suốt lịch sử.
Thế nhưng, giữa khung cảnh thê thảm và máu me ấy, ánh mắt Lê Vĩ lại rực cháy một ngọn lửa hưng phấn.
Năng lực của Thôn Thực Kinh, Thôn Linh Ma Thụ cùng huyết mạch Phàm Ăn và Thao Thiết bị ép đến giới hạn cực hạn.
Luồng Sát Tâm Kiếp Lôi cuồng bạo cuộn trào trong đan điền, bị Siêu Nguyên Anh và các Thai Khí vây lấy, ép buộc từng tia kiếp lực màu đen phải phân tán thành dòng chảy…
Toàn bộ được rót vào Thôn Linh Ma Thụ, bắt đầu chuyển hoá điên cuồng.
Từng đạo Ma Văn đen tuyền… bắt đầu khắc sâu lên bề mặt da thịt, lan rộng từ ngực đến lưng, bò lên cổ và gương mặt rùng rợn của hắn.
101 đường… 105 đường… 108 đường…
ONG!
Không gian xung quanh Lê Vĩ chấn động mạnh.
Luồng ma khí cuồng bạo hóa thành những vòng xoáy ma lôi bao bọc lấy thân thể khổng lồ của hắn.
110 đường Ma Văn!
Lê Vĩ thành công cưỡng ép thôn phệ toàn bộ Sát Tâm Kiếp Lôi, chuyển hóa lực lượng của chính Tứ Trùng Thiên Kiếp thành dưỡng chất gia tăng Ma Văn.
Hắn so với Ma càng Ma hơn…
Hắn chính là Ma Tu trong Ma Tu!
Không thể không nói, ở hình dạng này… Lê Vĩ còn hơn trùm cuối phản diện.
Quái vật khổng lồ, khí tức tà ác từ tâm ma càn quét bát phương, hình tượng cực kỳ đáng sợ.
“Khằng khặc! Thiên kiếp thì sao? Cuối cùng cũng chỉ làm thức ăn cho bổn quân!” Lê Vĩ há miệng phun ra một luồng khói xám, tiếng cười khàn đục như chân ma thức tỉnh vang vọng khắp bốn phương tám hướng.
Tầng mây kiếp bão trên không trung dường như đã cạn kiệt năng lượng, bắt đầu tan biến dần, để lộ ra những tia nắng đầu tiên…
Mọi người bên dưới Kiếm Sơn Trang đồng loạt thở phào một hơi dài, trận vượt kiếp vô tiền khoáng hậu này cuối cùng cũng đã kết thúc…
“Hắc hắc, Độ Kiếp Kỳ – Chiến Kiếp Cảnh!” Lê Vĩ chống nạnh.
Công Tôn Thuyên nhoẻn miệng cười… Tinh Chủ của nàng ngày càng bá đạo.
Thế nhưng, chính vào khoảnh khắc Lê Vĩ vừa thả lỏng cơ thể, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc thắng…
ĐÙNG!
Không có mây tích tụ, không có lôi âm báo trước, thậm chí không có một chút biến động hay gợn sóng nào của không gian!
Từ sâu trong vòm trời cao vời vợi, một đạo Lôi Kiếm do Lôi Kiếp tụ thành, không hề mang bất kỳ khí tức nào, tựa như xuất hiện từ một không gian hoàn toàn khác biệt, xé tan cửu trọng thiên, mang theo tốc độ vượt qua mọi khái niệm thời gian đâm thẳng xuống!
Đạo Lôi Kiếm này không to lớn, chỉ dài tầm ba thước, nhưng sức mạnh chứa đựng bên trong nó lại khủng bố đến mức kinh người.
Đó hoàn toàn không phải là thứ uy lực do lực lượng tự nhiên của Huyền Binh Đại Lục ngưng tụ thành, mà là một lực lượng ẩn chứa ý chí của một thực thể bí ẩn nào đó…
Một đòn mang theo sự chán ghét và miệt thị đối với kẻ ngông cuồng!
Hiển nhiên, có thứ gì chướng mắt Lê Vĩ.
“Cái gì?!” Lê Vĩ đồng tử co rút lại, nội tâm dâng lên sự bất an.
Nguy hiểm tột cùng! Cảm giác tử vong ập đến nhanh đến mức ngay cả Chạm Tiên Thuật hay Danh Khí cũng không kịp kích phát!
OÀNH!
Lôi Kiếm xuyên thấu qua lồng ngực khổng lồ của Lê Vĩ như cắt qua tờ giấy mỏng, găm thẳng qua tim, mang theo luồng sức mạnh hủy diệt gạt bỏ mọi tầng phòng ngự Ma Văn lẫn trạng thái Trấn Ngục.
“HỰ!”
Lê Vĩ phun ra một ngụm máu tươi, thân hình khổng lồ mấy trăm trượng nháy mắt bị đánh nát trạng thái hóa lớn.
Ma văn trên người bị lực lượng kiêm kiếp dũng mãnh này ép lùi sâu vào trong cốt tuỹ, cơ thể hắn teo nhỏ lại như kích thước ban đầu, tàn phá nặng nề từ trong ra ngoài, cắm đầu rơi thẳng từ trên cao xuống như diều đứt dây…
ẦM!
Mặt đất Kiếm Sơn Trang sụp đổ thành một hố sâu hàng trăm trượng, khói bụi tung trời.
“Phu quân!”
“Tà Quân!”
Công Tôn Thuyên, Kiếm Mộng cùng Lý Phách Thiên đám người hoảng hốt gào lên, điên cuồng lao về phía hố sâu.
Không ai chú ý, Thấu Mệnh Nhãn giữa trán Lê Vĩ xoay tròn… ánh mắt như đang khoá chặt vào nơi nào đó trong hư không, ẩn trong đáy mắt là sự lạnh lẽo và cảnh cáo.
Bên trong lòng đất sụp đổ… Lê Vĩ nằm ngửa, tim bị một lỗ hổng hắc ám thiêu rụi, kinh mạch toàn thân đứt đoạn hơn một nửa, khí huyết hỗn loạn đến cực điểm.
Nếu không nhờ nhục thân của hắn đã qua nhiều lần tôi luyện, kết hợp với sức sống kinh hoàng của các dạng khổng lồ, đòn vừa rồi đã đủ để oanh sát hắn thành cặn bã…
“Khặc… mẹ kiếp…” Lê Vĩ nghiến răng, vết thương dâng trào máu tươi nhưng hắn vẫn cố ép bản thân tỉnh táo.
Không một chút chậm trễ, hai tay hắn rung lên.
Dẫn Truyền Cửu Châm mang theo từng tia sinh khí đồng loạt cắm vào các đại huyệt trên cơ thể, cầm cự vết thương…
Đồng thời, một ngụm Đế Tửu được hắn tu vào ừng ực…
Thậm chí, dùng Đế Tửu rót khắp toàn thân, mượn nguồn dinh dưỡng bên trong bồi đắp lại cơ thể…
ONG!
Lỗ hổng ở tim bắt đầu mọc ra những thớ thịt mới với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, kinh mạch rách rưới được gài nối lại, chặn đứng đà suy sụp của sinh mệnh.
Khi Công Tôn Thuyên cùng đám người đáp xuống bờ vực hố sâu, Lê Vĩ đã chậm rãi ngồi dậy một cách chật vật.
Âm Dương Trường Bào rách hơn một nửa, sắc mặt Lê Vĩ vẫn còn đôi chút tái nhợt, nhưng căn cơ và khí tức trên người hắn đã ngưng tụ lại một cách hoàn mỹ.
Độ Kiếp Sơ Kỳ! Chiến Kiếp Sơ Kỳ!
Đã hoàn toàn củng cố!
“Phu quân, chàng không sao chứ?!” Công Tôn Thuyên lao đến đỡ lấy hắn, đôi mắt dịu dàng ngập tràn sự lo lắng lẫn giận dữ nhìn lên bầu trời tàn mây.
Nàng cũng không hiểu, đạo Kiếm Lôi kia đến từ đâu…
Chẳng lẽ là Vận Đảo đánh lén?
Nhưng nếu Vận Đảo có bản lĩnh lớn đến vậy, lần trước cần gì phải rút lui?
“Ta không sao, chút thương tổn này chưa làm khó được ta.” Lê Vĩ nhẹ lắc đầu, đưa tay xoa nhẹ mu bàn tay nàng để trấn an, nhưng đôi mắt hắn lại chìm vào sự âm trầm chưa từng có.
Hắn ngước mắt nhìn lên tầng mây đã hoàn toàn quang đãng.
Trận Tứ Trùng Thiên Kiếp ban đầu vốn đã kết thúc sau khi hắn nuốt chửng Sát Tâm Kiếp Lôi.
Đạo Lôi Kiếm sau cùng đó… hoàn toàn là một đòn đánh lén!
Một đòn giáng xuống từ một thứ gì đó không thuộc phiến thiên địa này, như thể vị cao nhân hay thực thể thần bí nào đó đang đứng ở chỗ cao, cảm thấy ngứa mắt trước thanh thế của hắn nên tiện tay giội xuống một kích.
Là ai? Rốt cuộc là tồn tại nào ẩn sâu trong thế giới này hay ở ngoài vị diện?
Lê Vĩ biết trước tồn tại như vậy, dù cưỡng ép dò xét dòng Khí Vận cũng chỉ bị phản phệ mà thôi, hắn không muốn tự rước lấy nhục.
Lê Vĩ trong lòng bán tính bán nghi.
Hắn biết rõ thế giới này không hề đơn giản, từ hai loại hệ thống tu luyện khác nhau, những thế lực thần bí như Vận Đảo… nhưng đạo Lôi Kiếm vừa rồi rõ ràng nằm ngoài tầm hiểu biết hiện tại của hắn.
Một mối nguy hiểm vô hình vẫn đang rình rấp?!
“Càng như vậy, ta càng phải mạnh hơn nữa!” Lê Vĩ hít sâu một hơi, gạt bỏ sự nghi hoặc vào sâu trong thâm tâm.
Lúc này không phải thời điểm tìm hiểu rõ ràng…
Hắn tin khi mình đủ lực, bí ẩn sẽ tự động phơi bày trong tầm mắt.
“Tà Quân, ngài thật sự khiến bọn ta mở rộng tầm mắt!” Lý Phách Thiên tiến lên, khom người bái phục từ tận đáy lòng.
Hoá ra Lê Vĩ còn có thể to đến mức như vậy, lần trước luận bàn giao thủ… rõ ràng mình đã được nhường.
“Chúc mừng Tà Quân!” Tu sĩ Kiếm Sơn Trang, các thế lực đồng minh đồng thanh hô vang, ánh mắt tràn đầy ngưỡng vọng.
Mặc dù cuối cùng Tà Quân có chút chật vật, nhưng vượt được Tứ Trọng Thiên Kiếp cùng một đạo Kiếm Lôi bí ẩn kia… đã đủ chứng minh chiến lực nghịch thiên của hắn.
Lê Vĩ lắc đầu, tạm thời lấy ra một bộ hắc bào khác thay vào, tuỳ ý nói:
“Bổn quân cần bế quan dưỡng thương và củng cố tu vi một thời gian.”
“Rõ!” Mọi người lập tức lĩnh mệnh, nhanh chóng tản ra thực hiện nhiệm vụ.
Cùng Công Tôn Thuyên vào phòng…
Lê Vĩ ngồi xếp bằng, kiểm tra lại tình huống thân thể, khoé miệng nhếch lên:
“Xem như nhân hoạ đắc phúc…”
Quá trình cắn nuốt Thiên Kiếp và bị Kiếm Lôi đánh lén, tuy Lê Vĩ suýt chút chỉ còn nửa cái mạng… nhưng Thể Tu của hắn cũng thừa thế xông vào Cửu Chuyển Sơ Kỳ.
Xem như phá rồi lập lại…
Nhưng từng ấy vẫn là chưa đủ với hắn…
Linh Tu đã đạt Độ Kiếp Sơ Kỳ, Khí Tu đạt Chiến Kiếp Cảnh, Thể Tu đạt Cửu Chuyển, Ma Tu thì có 110 đường Ma Văn…
Bất quá, Hồn Tu và Minh Tu vẫn chưa tiến triển.
“Linh hồn thu được từ đại chiến Liên Minh Đại Quốc cùng việc diệt sát Lưu Tôn và hàng loạt cao thủ…” Lê Vĩ kiểm tra Diêm Vương Lệnh.
Không thể không nói, Diêm Vương Lệnh cấp hai là hàng Tiên Phẩm… nó tự động hấp thụ tất cả linh hồn trong trận chiến, số lượng không ít chút nào, trong đó có cả linh hồn của mấy cường giả hàng đầu như Lưu Tôn, Cốt Diện… đều là vật đại bổ.
“Ta vào Âm Gian tu luyện, nàng cẩn thận!” Căn dặn Công Tôn Thuyên một tiếng, Lê Vĩ chắp tay:
“Nhập Âm Độn Pháp!”
…
Tại hạ giới vào Âm Gian, chính là đến Vị Diện tầng thứ nhất…
Lê Vĩ hiện thân trên một ngọn hoang sơn vô chủ.
“Bắt đầu thôi!”
Hắn vung tay, toàn bộ linh hồn của Lưu Tôn cùng hàng loạt tu sĩ từ trong lệnh cuồn cuộn tiến ra.
RỐNG! RỐNG!
Hàng loạt hư ảnh linh hồn điên cuồng gào thét, cuồng nộ và sợ hãi cố gắng đào tẩu khắp bốn phương tám hướng.
Linh hồn của Lưu Tôn tràn đầy lệ khí, cất tiếng gào lên: “Lê Vĩ! Ngươi đã huỷ nhục thân ta, còn muốn đem linh hồn ta diệt sát sao? ngươi là ác ma!”
“Nhập vào bụng bổn quân, đó là vinh hạnh của ngươi!” Lê Vĩ lạnh lùng nhếch môi.
Hắn vung song thủ, Hoả Ngục Xiềng Xích giăng kết thành thiên la địa võng, bao trùm toàn bộ linh hồn, siết chặt chúng nó, kéo ngược trở về…
Không hề do dự, Phàm Ăn lại được kích hoạt.
Sức hút kinh hoàng bùng phát!
Đại Tội Thất Hình Quyết vận chuyển, nuốt chửng đại lượng hồn phách…
Vô số linh hồn thảm thiết gào khóc, như muôn dòng sông nhỏ đổ dồn vào miệng hố đen.
Linh hồn của Lưu Tôn dù giãy giụa điên cuồng, vẫn bất lực trở thành tài nguyên tu luyện.
Lê Vĩ chia đều, một nửa bồi dưỡng Linh Hồn, một nửa tẩm bổ Minh Hồn.
Đương nhiên, các Hồn biến dị của hắn cũng hỗ trợ, đẩy nhanh tốc độ hấp thu luyện hoá.
Linh Hồn và Minh Hồn tiến bộ, cứng cáp, được rèn luyện với tốc độ chóng mặt…
Tiểu Càn Khôn mở ra, dùng Gia Tốc Thời Gian đẩy nhanh quá trình tu luyện.
Bát Chuyển Hồn Tu đỉnh phong… đột phá! Cửu Chuyển Hồn Tu!
Bát Chuyển Minh Tu đỉnh phong… đột phá! Cửu Chuyển Minh Tu!
“Đến thôi!” Lê Vĩ lẩm bẩm:
“Tiểu Đồng, ta tin ngươi một lần!”
“Rồi ngươi sẽ hiểu, việc vượt kiếp đầy đủ từ thấp đến cao có ý nghĩa vĩ đại như thế nào!” Tiểu Đồng đáp lời, thanh âm ẩn chứa một tia cuồng nhiệt khó che giấu.
Quả nhiên…
OÀNH!
Một tiếng nổ tung từ phía dưới vang lên, cả ngọn hoang sơn sụp đổ…
Quy tắc của Âm Thế hoàn toàn khác biệt với Dương Thế.
Ở Dương Thế khi phá cảnh sẽ chiêu dâng Thiên Kiếp lôi đình từ trên trời rơi xuống.
Nhưng ở Âm Gian… chỉ có lòng đất u ám và sinh linh cõi chết — thứ mà tu sĩ phải đối mặt lại hoàn toàn khác…
ẦM ẦM…
Mặt đất trong bán kính vạn dặm đột ngột rung chuyển kịch liệt.
Từng dòng chảy tử vong ẩn trong đại địa gầm thét, nước sông hóa thành màu đỏ như máu tươi…
Từ lòng đất vô tận, từng vệt rãnh rạn nứt khổng lồ kéo dài hàng trăm dặm mở ra.
Không phải sấm sét, mà là U Minh Địa Hoả rực cháy, phun trào thẳng lên không trung, phần thiên đốt địa…
Lê Vĩ nhìn xung quanh.
Mặt đất bên dưới chân hắn rã ra thành từng mảnh vụn, Địa Hoả sôi trào bao vây lấy hắn…
Có được truyền thừa của Minh Chiến Tiến và ký ức của Địa Tiên Chuyển Thế, hắn sớm biết mình phải đối mặt với cảnh này.
Địa Kiếp tại Âm Gian!
Hay còn có thể gọi là U Minh Chi Kiếp!
…
Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com
