Chương 318: LĂNG HIÊN TỬ – VẬN ĐẢO HIỆN!

Chapter truyện / Chương 318: LĂNG HIÊN TỬ – VẬN ĐẢO HIỆN!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 318: LĂNG HIÊN TỬ – VẬN ĐẢO HIỆN! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 318: LĂNG HIÊN TỬ – VẬN ĐẢO HIỆN! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Được!”

Chứng kiến Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đến cứu viện, Lăng Hiên nội tâm mừng rỡ.

Vốn hắn còn định lệnh cho thuộc hạ hé mở Trận Pháp phong toả, sau đó kích hoạt Dịch Không Phù để mạnh ai nấy trốn…

Nhưng có Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ hỗ trợ, vậy có thể triệt để an tâm rồi.

Tuy chiến lực không bằng Tà Quân, nhưng tên sát thủ này đã thoát khỏi tay Tà Quân truy sát một lần, chẳng lẽ còn không thể thoát được lần này sao?

“Khẩn trương trước khi hắn chú ý!” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ nâng lên Huyền Minh Chuỷ Thủ chém thẳng vào không gian, xé mở một vết rách đen kịt.

Ngay lập tức, hắn nắm theo Lăng Hiên tiến vào.

“Đi đâu?” Theo bản năng, Lăng Hiên vẫn hỏi một câu.

“Đương nhiên là thủ đoạn lẫn trốn của ta, ngay cả thiên cơ cũng không thể dò xét.” Đệ Nhất Sát Thủ đáp.

Lăng Hiên tin tưởng gật đầu, quả thật trước đây có vài lần hắn muốn tìm kiếm Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ nhưng đột ngột mất đi hành tung, xem ra đây là cách bỏ trốn đặc thù.

“Được cứu rồi!” Lăng Hiên vui mừng thầm nghĩ, liền theo phía sau nhảy vào vết rách.

Trời đất quay cuồng, thiên địa như đang lật ngược…

Linh khí đột ngột biến mất, thay vào đó là một vùng tử khí âm trầm, oán hồn dày đặc, khắp nơi trầm thấp, âm u tối tăm mù mịt…

Lăng Hiên trừng lớn hai mắt, lắp bắp nói: “Đây không phải là địa ngục chứ?”

“Đúng là địa ngục!” Đệ Nhất Sát Thủ cười ta, để lộ hàm răng đen như bóng tối.

“Ngươi cứ đùa…” Lăng Hiên cười khan, nhưng sau đó sắc mặt lập tức kịch biến.

Bởi vì hắn đột ngột phát hiện, lượng Khí Vận khổng lồ ẩn trong cơ thể mình đã bị ép vào chỗ sâu trong đan điền, hoàn toàn không thể vận chuyển.

Khí Vận này đến từ hấp thụ Quốc Vận và quy tụ Khí Vận ở thiên địa Dương Thế… bây giờ đang ở Âm Gian, tất cả chúng nó trở nên vô dụng.

Ngươi không thể mang Vận thu được ở Dương Thế ra sử dụng tại cõi Âm ti được…

Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ đưa tay lên mặt nhẹ kéo, áo choàng rơi xuống… một khuôn mặt hiện ra.

“Ngươi…” Lăng Hiên đồng tử co rút lại, trái tim trở nên lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.

Chỉ thấy trước mắt chính là khuôn mặt quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa…

Khuôn mặt mà Lăng Hiên luôn căm hận, đố kỵ, ghen ghét, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống.

Mặt của Lê Vĩ!

Chỉ là lúc này, khuôn mặt này tràn ngập tà ác, ma khí vờn quanh, đen kịt u ám…

“Đệ Nhất Sát Thủ… ta biết tài hoá trang của ngươi lợi hại, nhưng đừng đùa nữa!” Lăng Hiên sắc mặt trắng bệch, bờ môi run run… vẫn còn ôm hy vọng nói:

“Chúng ta rời khỏi đây thôi, nơi này không phải chỗ lành!”

Hắn tự biết chiến lực của mình không mạnh, một thân tu vi đều là nhờ vào Khí Vận hỗ trợ mà đắp lên.

Một khi không thể vận chuyển Khí Vận, sự tự tin trong lòng Lăng Hiên liền biến mất sạch sẽ, chẳng khác nào một tên phế vật cả.

“Khặc khặc, bản thể quả nhiên liệu sự như thần.” Dạ Tâm nở nụ cười như ác ma nơi địa ngục:

“Một kẻ như ngươi, chúng ta không cần phí sức ra tay tiêu diệt…”

Nói xong, nhẹ nhàng đẩy Lăng Hiên ra xa.

“Bản thể?” Lăng Hiên nghe vậy, rốt cuộc hiểu ra… ngửa đầu gầm rống:

“Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ là phân thân của Tà Quân? Điều này làm sao có thể?”

Nếu Tà Quân có bản sự khủng bố như vậy, thế ngay từ đầu mình đã trêu vào một kẻ không nên trêu rồi sao?

Hắn hiển nhiên vẫn chưa nghĩ ra Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ thật sự đã vẫn lạc, mọi thứ xảy ra quá nhanh, cảm giác như đang từ thiên đường xuống địa ngục khiến đầu óc Lăng Hiên không được tỉnh táo.

Theo bản năng, hắn suy đoán Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ chính là Tà Quân.

Dù sao thì thân phận của Tà Quân vẫn luôn vô cùng bí ẩn, nếu hắn là do Đệ Nhất Sát Thủ hoá thành không phải việc khó hiểu.

“Kẻ sắp chết không cần biết nhiều!” Dạ Tâm nhún vai.

“Không, hãy giữ mạng của ta lại!” Lăng Hiên vội vàng quỳ xuống, thái độ cực kỳ khẩn thiết, chắp tay thành kính:

“Ta có thể vận chuyển Vận cho ngài, thậm chí giúp ngài thao túng Khí Vận của toàn thiên hạ!”

“Vậy sao?” Dạ Tâm nở nụ cười, bàn tay nâng lên… dòng Khí Vận luân chuyển giữa các đầu ngón tay, cực kỳ ngoan ngoãn.

“Ngươi…” Lăng Hiên rùng mình, thật sự khiếp sợ.

Ngay cả sở trường lớn nhất của mình, thứ khiến mình đắc ý và kiêu ngạo nhất cũng không thể vượt qua Tà Quân?

Vậy mình còn đấu vì điều gì?

“Ta không có quyền quyết định mạng sống của ngươi!” Dạ Tâm nhếch mép nói:

“Hỏi Âm Gian đi!”

“Hỏi Âm Gian?” Lăng Hiên biểu lộ mờ mịt.

ẦM ẦM ẦM…

Bầu trời đỏ rực như máu bỗng nhiên cuồng nộ, tử vân dày đặc kéo đến, một cổ sát kiếp phô thiên cái địa giáng lâm.

“Sinh linh Dương Thế tự tiện xâm nhập, chết!”

Một thanh âm hờ hững, lãnh khốc vô tình, cao cao tại thượng vang lên.

Không gian xung quanh Lăng Hiên siết chặt, giam cầm lấy hắn một cách triệt để.

“Không… không… ta không muốn chết!” Lăng Hiên hoảng loạn gào lên như dã thú bị dồn vào đường cùng:

“Ta là con cưng của Khí Vận, là kẻ được trời đất che chở, không thể giết ta.”

Nếu ở Dương Thế, lời này có vài phần cân lượng…

Đáng tiếc, đây lại là cõi Âm.

ĐÙNG!

Một đạo Sát Kiếp không thể cản phá oanh tạc trực diện, giáng thẳng vào Lăng Hiên.

BÙM!

Tan xương nát thịt, linh hồn tiêu tùng, thần hình câu diệt…

Chỉ còn sót lại đại lượng Khí Vận đang thoát ra…

Dạ Tâm vội vàng xuất động Trữ Vật Thạch, nhanh chóng hấp thụ toàn bộ lượng Khí Vận này vào trong viên đá.

Đây là Khí Vận ở Dương Thế, sẽ bị Âm Gian bài xích, nếu không kịp thời thu giữ, chúng sẽ tiêu tán thành hư vô.

“Tên hề nhảy nhót, xong rồi!” Dạ Tâm hài hước nở nụ cười, nhưng vẫn cảm thán uy lực của Sát Kiếp thật sự đáng sợ.

Một kẻ có thể coi là con cưng của thiên địa Dương Thế, vào Âm Gian lại bị diệt sát không chút lưu tình, chết như bóp một con kiến hôi.

Đây cũng là lần đầu chứng kiến sự bài xích cực đoan của Âm Gian.

Qua đó có thể thấy, thân phận Âm Dương Sứ Giả nghịch thiên đến mức nào.

Không cần dùng đến Khống Vận Huyền Thể hay Khí Vận khổng lồ áp đảo, chiêu cài cắm nội gián này của bản thể thật quá cao minh, dắt kẻ tự cho là thông minh như Lăng Hiên như dắt bò cho đến lúc vẫn lạc…

Làm như thế, cũng không tổn thất bất cứ lượng Khí Vận nào mà Lăng Hiên tích góp được trong những năm qua.

Mang theo tâm tình hài lòng, Dạ Tâm lại vung Chuỷ Thủ chém rách không gian, ung dung trở về.

“Tiên Lực thật quá đáng sợ…”

Thiên Khí Phong đã bị những đạo thân ảnh khổng lồ mà Lê Vĩ triệu hoán san bằng…

Thôn Linh Ma Thụ, Phá Ngục Tinh Tinh, Cổ Ngục Man Ngưu đều đang thể hiện chiến lực kinh khủng, dùng Tiên Lực đàn áp hàng loạt Độ Kiếp Kỳ, Chiến Kiếp Kỳ…

Dạ Tâm vừa mới trở về, chứng kiến Công Tôn Thuyên đang bị vây công, hắn lập tức hoá vào bóng tối.

Một lần nữa hiện thân từ dưới cái bóng của Đại Mông Quận Chúa…

“Tốt lắm, ngươi cứu được Lăng công tử rồi sao?” Đại Mông Quận Chúa liền hỏi:

“Mau giúp chúng ta bắt giữ Công Tôn Thuyên, dùng mạng của nàng uy hiếp Tà Quân mở ra con đường máu!”

“Được rồi!” Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ gật đầu, Huyền Minh Chuỷ Thủ hướng về Công Tôn Thuyên đâm ra.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, ánh mắt Đại Mông Quận Chúa trợn tròn… hoài nghi nhìn xuống đan điền mình.

Chẳng biết từ bao giờ, Âm Dương Sát Thương đã hiện ra trên tay còn lại của Dạ Tâm, xuyên thủng đan điền của ả.

“Ngươi… ngươi sao lại…” Đại Mông Quận Chúa thì thào yếu ớt.

“Nữ nhân bạo lực, ngươi sống cũng lâu rồi đấy!” Dạ Tâm nhe răng cười, Âm Dương Sát Thương khuấy động đan điền.

Khí tức sinh mệnh tiêu tán, Đại Mông Quận Chúa ầm ầm ngã xuống…

“Làm sao có thể? Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ phản bội?” Đại Mông Khả Hãn phẫn nộ gầm lên.

Nhưng thay vì trả thù, một cảm giác sợ hãi dâng trào trong nội tâm…

Toàn bộ tu sĩ dưới trướng Liên Minh Đại Quốc tuyệt vọng bỏ chạy, Trận Pháp như thiên la địa võng bao trùm Thiên Khí Phong tự động sụp đổ.

“Trốn, chạy hết đi!” Đại Trưởng Lão của Bán Tiên Cốc gầm thét:

“Cốc Chủ vẫn lạc, Tà Quân quá mạnh rồi!”

Không muốn giao chiến trước Tiên Lực vô thượng, bọn hắn điên cuồng đào vong.

Toàn trường nhất thời thành một đám hỗn loạn…

“Khằng khặc, chạy đi đâu?”

Nhìn thấy Cửu Cốt Môn Chủ – Cốt Diện đang thi triển thân pháp thoát khỏi Kiếm Phong, Dạ Tâm nở nụ cười khát máu.

Hắn lập tức hoá thành ma ảnh…

Theo động tác của Dạ Tâm, Thôn Linh Ma Thụ cũng khoá chặt lấy Cốt Diện…

Hàng trăm, hàng nghìn rễ cây bắn thẳng lên thiên không, giăng kết thành lao ngục phong toả xung quanh Cốt Diện, toả ra Thôn Phệ Chi Lực dữ dội kéo ngược hắn trở về…

“Không được!” Cốt Diện hoảng sợ gầm lên:

“Nhân Khí Hợp Nhất!”

Hắn thoát ly cơ thể, mang theo toàn bộ Hồn và Tu Vi nhập vào Toái Cốt Trảo.

Hoá thành cửu trảo khổng lồ vồ ra, xé rách từng nhánh cây ma thụ, cố gắng thoát ly…

Chỉ là Lê Vĩ đã dịch chuyển không gian hiện ra trước mặt hắn, Bạo Uyên Kiếm xuất hiện trong tay.

RỐNG!

Thân kiếm gầm lên như một con quái vật, thô bạo bổ thẳng xuống.

KENG!

Toái Cốt Trảo bị đập suýt chút nổ tung, hồn phách của Cốt Diện đau đến tê tâm liệt phế.

“Tà Thức – Tuyệt Tâm!”

Bạo Uyên Kiếm trảm ra một đạo vô hình, trực tiếp oanh tạc vào tâm cảnh đang bất ổn của đối phương.

Toái Cốt Trảo như mất đi linh hồn, tâm cảnh chủ nhân băng liệt, rơi rụng tự do…

Lê Vĩ vung tay, thu lấy một kiện Danh Khí vào Chiến Giới Châu.

Lần này rút kinh nghiệm, tuy rằng thi triển Tiểu Thần Thông – Chạm Tiên Thuật, nhưng Lê Vĩ không dùng đến Tiên Kỹ.

Thế nên hắn có thể chèo chống trong một khoảng thời gian, mà không ngay lập tức rơi vào phản phệ, phải hôn mê bất tỉnh như lần trước đối đầu Lý Vô Danh.

Bằng vào Tiên Lực, chỉ cần chiến đấu theo cách bình thường vẫn đủ để quét ngang toàn trường…

“Đáng sợ thật!” Công Tôn Thuyên nhìn nam nhân của mình đại triển thần uy chỉ biết cảm thán trong lòng.

Lần trước nghe hắn kể đấm luôn cả Tiên ở Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, tuy rằng bất ngờ nhưng chưa được tận mắt chứng kiến, không có cảm giác kinh khủng đến thế…

Hôm nay thấy Lê Vĩ chấp chưởng Tiên Lực trảm sát tứ phương, nội tâm thật sự rung động, sóng mắt ngập nước, tình ý tràn đầy…

“Nghe nói ngươi thích rượu đế của ta?” Ánh mắt Lê Vĩ khoá chặt lấy Nhật Nguyệt Giáo Chủ, kẻ đã khiến Lý Phách Thiên bị thương.

“Không!” Nhật Nguyệt Giáo Chủ da đầu tê dại, Thời Không Nhật Nguyệt Thủ hội tụ toàn bộ sức mạnh, xé mở càn khôn, tạo ra một cánh cửa lào vào bỏ trốn.

Nhưng Song Cực Trận Đồng trong mắt Lê Vĩ đã loé lên, Trận Văn do Tiên Lực kết thành giăng kín cánh cửa, khoá chặt không gian.

Nhật Nguyệt Giáo Chủ muốn trốn cũng không thể trốn được nữa.

Lê Vĩ đạp không mà đến, Bạo Uyên Kiếm nâng lên… Địa Ngục Hoả bùng nổ, một kiếm trảm xuống.

GÁY!

Theo nhát kiếm của hắn, hư ảnh một tôn Hoả Phượng Hoàng gào thét mà ra, oanh thẳng đến Nhật Nguyệt Giáo Chủ.

“Không xong!” Cảm nhận được nguy hiểm tột cùng, Nhật Nguyệt Giáo Chủ cắn răng, định liều mạng chống cự.

“Thiên Địa Chi Thủ!”

Nhưng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiên Địa Chi Lực bỗng nhiên quy tụ sức mạnh, trời và đất cùng lúc hợp sức, kết thành một bàn tay khổng lồ với uy nghiêm vô biên, trấn thẳng xuống Hoả Phượng Hoàng.

BÙM!

Hoả Phượng Hoàng bị bàn tay to lớn này bóp nát, bàn tay sau đó tiếp tục hướng về Lê Vĩ trấn áp.

“Khí Vận!?” Lê Vĩ sắc mặt lạnh lùng, há miệng phun ra Bạo Long Lực lên thân kiếm.

Bạo Uyên Kiếm hấp thụ Hơi Thở Bạo Long, biến thành khổng lồ, chém thẳng vào Thiên Địa Chi Thủ.

OÀNH…

Nửa đỉnh Thiên Khí Phong bị san bằng, toàn thể tu sĩ còn sống sót đều bị chấn bay…

Ngay cả Lê Vĩ cũng trượt dài trên không trung sau khi hoá giải Thiên Địa Chi Thủ…

Chẳng biết từ bao giờ, một hòn đảo thần bí, khó lường được bao phủ bởi cửu sắc huyền quang đã lơ lửng giữa không trung.

Hòn đảo này được che đậy bởi Khí Vận khổng lồ, vượt xa toàn bộ Tu Chân Quốc ở Thiên Nguyện gộp lại.

Mà cũng bởi vì nguồn Khí Vận đáng sợ như thế, nó có thể điều động sức mạnh từ trời và đất tạo thành thế công, chống lại Tiên Lực của Lê Vĩ.

“Vận Đảo!?” Lê Vĩ thốt lên hai tiếng.

Rất rõ ràng, là một hòn đảo chứa đựng Khí Vận khổng lồ đến vậy… chỉ có thể là Vận Đảo thần bí trong truyền thuyết.

Lượng Khí Vận của nó nhiều hơn cả Khống Vận Huyền Thể mà Lê Vĩ đang tích trữ…

“Tà Quân, ngươi tiêu diệt trưởng lão của Vận Đảo… chuyện hôm nay vẫn chưa xong đâu!”

Từ trên đảo, một thanh âm cao cao tại thượng vọng xuống.

Đám người Nhật Nguyệt Giáo Chủ, Trưởng Lão Bán Tiên Cốc, Song Thương Giáo Chủ, Trọng Đao Tông Chủ, Đại Mông Khả Hãn nhanh trí bay lên Vận Đảo…

Mà Vận Đảo cũng không hề từ chối việc thu nhận bọn hắn, trái lại nếu đã xuất hiện ở đây… chứng tỏ đã cố tình đến cứu người, đây đều là cường giả hàng đầu, là một cổ lực lượng to lớn.

“Vận Đảo sẽ thu phục Liên Minh Đại Quốc!” Thanh âm kia lại vọng xuống:

“Những ai muốn chống lại Tà Quốc và Tà Quân, hãy lên đảo!”

“Phu quân!” Công Tôn Thuyên nhướn mày, truyền âm cho Lê Vĩ:

“Hay chúng ta giết thẳng lên đảo!”

Lê Vĩ lắc đầu, Chạm Tiên Thuật đã gần đạt đến giới hạn… không đáng để liều lĩnh.

Lần này đã diệt được Lăng Hiên và một số cường giả của Liên Minh Đại Quốc, thu được không ít Danh Khí hàng đầu, đã kiếm lời lớn rồi.

Hắn vẫn còn không gian phát triển để tăng tu vi, không cần nóng vội.

Về phần Vận Đảo, cũng không đoán được giới hạn Tiên Lực của Lê Vĩ còn lại bao nhiêu, cũng chưa dám tất tay trước khi thăm dò sâu cạn.

Sau khi cứu vớt những kẻ còn sống sót…

Chậm rãi tan biến!

Thiên Khí Phong một mảnh hoang tàn…

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com