Chương 319: PHỆ KIẾP!

Chapter truyện / Chương 319: PHỆ KIẾP!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 319: PHỆ KIẾP! · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 319: PHỆ KIẾP! tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


“Vận Đảo… xem ra là không ngồi yên được nữa!”

Tại Kiếm Sơn Trang, Công Tôn Thuyên nhẹ cau đôi mày liễu.

Kế hoạch của Lê Vĩ lần này có thể nói là hoàn mỹ không kẻ hở, lợi dụng thân phận Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ trà trộn vào Liên Minh Đại Quốc, định một mẻ lưới tóm gọn toàn bộ vây cánh của chúng tại đại lục này.

Nhưng mà người tính vẫn không bằng trời tính, thế lực bí ẩn tại Đại Hằng Hải là Vận Đảo bỗng nhiên nửa đường giết ra, giải cứu hàng loạt kẻ thù, còn tuyên bố sẽ chống lại Tà Quốc.

So với một kẻ chỉ có được Khí Vận Gia Thân là Lăng Hiên, thì thế lực chủ tu công pháp, chuyên cướp đoạt Vận ở khắp nơi như Vận Đảo lại nguy hiểm hơn rất nhiều.

“Bọn chúng huy động được đại lượng khí vận, thao túng sức mạnh trời đất chống lại được cả Tiên Lực của ta… quả thật không đơn giản.” Lê Vĩ vuốt cằm:

“Để biết rõ hơn về thế lực này, phía Tà Quốc sẽ có người cung cấp tin tức.”

“Ý chàng là Vận Khanh Du?” Công Tôn Thuyên có điều hiểu ra.

“Không sai, thân phận và lai lịch của nữ nhân này vốn là một ẩn số… chủ tu Vận Đạo, khả năng cao là đến từ Vận Đảo.” Lê Vĩ cười cười.

Ngồi bên cạnh, Kiếm Phong, Lý Phách Thiên đám người dùng ánh mắt kinh sợ nhìn lấy Lê Vĩ.

Có ai nghĩ đến Bán Tiên Cốc Chủ – Lưu Tôn cả đời tung hoành Huyền Binh Đại Lục, ỷ vào Bán Tiên Lực cường đại khiến ngay cả Đệ Nhất Sát Thủ cũng không làm gì được lão lại dễ dàng bị tiêu diệt đến vậy.

Thực lực và bài tẩy của Tà Quân quá mức kinh khủng, Lý Phách Thiên âm thầm cười khổ… trước đó mình còn không biết sống chết mà khiêu chiến hắn.

“Được rồi… lần này ngoại trừ một số Thai Khí và Linh Hồn có tác dụng trong việc đột phá của ta ra, toàn bộ Nhẫn Trữ Vật và tài sản thu được đều cho các vị.” Lê Vĩ sảng khoái nói:

“Các vị đã theo bổn quân, nhất định không để bất cứ ai thiệt thòi!”

“Đa tạ Tà Quân!” Cả đám nghe vậy mừng rỡ.

Không tính những thứ khác, chỉ riêng tài sản trong Nhẫn Trữ Vật của Lưu Tôn đã là một con số khổng lồ.

Tà Quân vậy mà thưởng hết cho bọn hắn, đây là bước tiến lớn trong việc phát triển thế lực.

“Kế tiếp vẫn tiếp tục thu phục và chiêu mộ thế lực, nếu có thể… thống nhất Huyền Binh Đại Lục càng tốt.” Lê Vĩ hạ quyết định.

“Rõ!” Mọi người phấn khởi chắp tay.

Được ban thưởng hậu hĩnh, ai nấy đều có tinh thần phấn chấn đi làm việc.

Trở về tư phòng, Công Tôn Thuyên dịu dàng xoa bóp bả vai cho hắn, ôn tồn hỏi:

“Phu quân, kế tiếp chàng định thế nào?”

“Đột phá cảnh giới càng nhanh càng tốt!” Lê Vĩ nghiêm nghị nói.

Trước đó hắn thật sự không nghĩ rằng thế giới này vẫn còn tồn tại có thể uy hiếp đến mình.

Nếu không có Chạm Tiên Thuật, với lượng Khí Vận khổng lồ của Vận Đảo… hoàn toàn có thể một tay trấn áp hắn.

Chỉ có thể đột phá cảnh giới cao hơn, kéo dài thời gian thi triển Chạm Tiên Thuật lâu hơn… đây là vốn liếng lớn nhất để giải quyết Vận Đảo.

Phần phật…

Cửa sổ đột ngột va đập, từng làn khói xanh như bích lục tràn lan kéo đến…

“Kẻ nào?” Công Tôn Thuyên nghiêm mặt quát lên.

“Là thiếp thân!” Thanh âm yêu kiều vang lên.

Bên cửa sổ, một thân ảnh yểu điệu với làn da trắng, mái tóc lục, đôi mắt như hồng bảo thạch, diện mạo khả ái nhưng không kém phần yêu lệ đang lười biếng ngồi.

Chỉ thấy thân thể nàng uyển chuyển như rắn nước, sau lưng mọc ra một đôi cánh hồ điệp, đẹp đến mê hồn…

“Hoá ra là nàng.” Công Tôn Thuyên thả lỏng toàn thân.

“Bích Điệp tham kiến chủ công!” Thiếu nữ tóc xanh bước xuống, khéo léo thi lễ.

Hiển nhiên, người vừa trở về chính là Hồ Độc Điệp Vương – Bích Điệp.

“Thế nào? dạo chơi đủ rồi chứ?” Lê Vĩ mỉm cười.

Bởi vì bị dính chặt cùng Hãn Đế thời gian dài, Bích Điệp muốn tự do ngao du thiên hạ, ngắm nhìn cảnh sắc một thời gian cho đến khi Lê Vĩ đột phá Đại Thừa.

Hắn cũng để nàng tự do, tu vi đạt đến tận Đại Thừa Viên Mãn mới gọi Bích Điệp trở về…

Xem như đã rất ưu ái rồi.

“Đúng là được dạo chơi một phen, nhưng toàn nghe về truyền thuyết của chủ công nha.” Bích Điệp ánh mắt loé sáng.

Nào là khiến Y Đảo ngoan ngoãn phục tùng, tiện tay thu phục Huyền Hải Thương Thành, Hồn Khí Thế Gia, giải cứu Kiếm Sơn Trang, được mỹ nhân Kiếm Mộng nhất kiến chung tình, tiêu diệt Tinh Vũ Đế, diệt sát Lưu Tôn, quân lâm Danh Khí Bảng…

Mỗi một giai thoại đều khiến thiên hạ rung chấn, Tà Quân không hổ là Tà Quân… dù đặt chân đến nơi nào cũng đều làm nên đại sự.

“Ta cần nàng để đột phá!” Lê Vĩ đi thẳng vào vấn đề:

“Độ Kiếp Kỳ!”

“Đã hứa với chủ công, thiếp thân sẽ không nuốt lời!” Như hồ điệp tung cánh, Bích Điệp bay đến ngồi vào lòng hắn trong ánh mắt tròn xoe của Công Tôn Thuyên.

“Hãy trở thành Linh của Vô Ảnh!” Lê Vĩ nói.

Vô Ảnh là chuỷ thủ có khả năng ẩn nấp trong không gian, tập kích địch nhân một cách bất ngờ.

Nếu như có thêm Độc Tố từ Bích Điệp, chẳng phải càng thêm đáng sợ?

“Để làm điều đó, chàng phải luyện Vô Ảnh thành Thai Khí!” Công Tôn Thuyên nói.

“Đúng vậy.” Lê Vĩ gật gù.

Hệ thống tu luyện ở Huyền Binh Đại Lục rất đặc biệt, có thể luyện hoá Danh Khí thành Bản Mệnh Thai Khí của chủ nhân.

Mỗi kiện Thai Khí cần ứng với một môn Công Pháp tại nơi này.

Mà thứ Lê Vĩ không thiếu nhất hiện tại chính là Công Pháp…

Huyền Minh Sát Kinh của Huyền Binh Đệ Nhất Sát Thủ, môn Công Pháp này đã được Dạ Tâm tu luyện để nhận chủ Huyền Minh Chuỷ Thủ.

Giờ đây, Lê Vĩ cũng vận chuyển Huyền Minh Sát Kinh để luyện hoá Vô Ảnh Chuỷ Thủ thành Thai Khí của mình.

Hắn khoanh chân ngồi xếp bằng, đặt Vô Ảnh trước mặt, chăm chú tu luyện…

Theo thời gian, Vô Ảnh dần dần chìm vào đan điền của hắn… bắt đầu kết nối với một phần kinh mạch, lực lượng, linh hồn, huyết, tim, ý thức…

Bởi vì Vô Ảnh chính là lễ vật mà Tà Liễu tặng cho Lê Vĩ, nên hắn rất trân trọng nó, quyết định biến nó thành Thai Khí Bản Mệnh của mình.

ONG!

Quá trình gắn kết hoàn tất, Vô Ảnh trở thành một bộ phận trong sinh mệnh của Lê Vĩ, như tay như chân… có địa vị sánh ngang với Tàn Khuyết Nhận.

Lúc này chỉ thấy trong đan điền, Vô Ảnh như một thanh dao găm nhỏ uốn lượn, bay thành vòng xung quanh Siêu Nguyên Anh…

“Có thể bắt đầu!” Lê Vĩ nhìn Bích Điệp nghiêm mặt.

“Người ta không muốn bị luyện hoá như một loại tài nguyên đâu!” Bích Điệp vòng tay ôm lấy cổ hắn, thổ khí như lan:

“Song tu nhận chủ!”

“Hả?” Lê Vĩ trong đầu ong lên một tiếng.

Chưa kịp định thần, Bích Điệp đã khoá chặt lấy bờ môi nóng rực của hắn, váy lụa từ khói độc ngưng thành chậm rãi tán đi.

“Hừ!” Công Tôn Thuyên nhịn không được hừ lạnh, biểu lộ bất thiện… các ngươi xem ta là gì?

Bất quá nàng biết đây là giai đoạn mấu chốt gia tăng thực lực của nam nhân, cũng không ra tay ngăn cản.

VÙ VÙ VÙ…

Song tu cứ thế diễn ra, khi âm dương hoà hợp… Bích Điệp hoá thành một nguồn độc tố khổng lồ tiến nhập vào đan điền của nam nhân.

Nàng lúc này chẳng khác nào một loại Độc Thuộc Tính cao cấp còn hơn cả Dị Độc.

Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì sau khi thức tỉnh Thiên Mệnh Cách – Trọng Sinh Độc Mệnh, Bích Điệp đã mất đi nhục thân, trở thành một trạng thái sống hoàn toàn mới, thân là độc, hồn là độc, tế bào là độc… mọi thứ của nàng đều là độc.

Về bản chất, nàng chẳng khác nào một loại tài nguyên Độc Hệ đỉnh cao, có được linh tính, có được chiến lực, có được cả những thiên phú đặc thù.

Từng dòng độc khí cuồn cuộn xâm nhập vào trong thể nội của Lạc Nam, chảy qua Siêu Nguyên Anh… sau đó dung hợp vào trong Vô Ảnh.

Năng lực của Hợp Căn Cảnh kích hoạt, Thai Khí có thể dung hợp Linh Căn.

Tình huống này, chính là Vô Ảnh hoà quyện cùng Độc Hệ Linh Căn là Bích Điệp…

Cứ thế, Vô Ảnh biến đổi hình dạng…

Bên trên phần chuôi dao găm xuất hiện một đôi cánh bướm nhỏ xinh, chảy dọc theo thân dao là dòng thuộc tính màu xanh lục uốn lượn như gân mạch…

Đặc biệt, phần lưỡi dao bốc lên độc khí vô hình vô ảnh.

Vô Ảnh đạt đến Cửu Tinh Thai Khí…

Mà Lê Vĩ, sau khi hấp thụ một lượng Độc Lực khổng lồ từ Bích Điệp… rốt cuộc thành công phá tan bình cảnh, đạt đến Độ Kiếp Sơ Kỳ.

Mà theo Vô Ảnh trở thành Thai Khí cũng như trước đó là Huyền Minh Chuỷ Thủ và Âm Dương Sát Thương…

Khí Tu của hắn cũng tiến vào Chiến Kiếp Cảnh!

Cùng lúc đột phá hai đại cảnh giới.

Đúng với danh xưng Bậc Thầy Vũ Khí, Lê Vĩ đang sở hữu rất nhiều loại Vũ Khí khác nhau, thậm chí Thai Khí đã có Thiên Tàn, Địa Khuyết, Đào Ngột Minh Cung, Minh Ma Long Tiễn và Vô Ảnh.

Bích Điệp trở thành nữ Khí Linh của Vô Ảnh, giống như Tàn Cơ và Khuyết Nữ vậy.

Đương nhiên việc Bích Điệp trở thành Nữ Linh của Vô Ảnh không ảnh hưởng đến việc nàng bồi dưỡng Oa Oa… khi cần chiến đấu thì xuất động, khi không cần vẫn hoạt động trong Chiến Giới Châu một cách thoải mái.

KENG!

Bạo Uyên Kiếm ở bên cạnh uỷ khuất gầm lên, nó cũng muốn trở thành Thai Khí của chủ nhân nha.

Nhưng Vô Ảnh đến trước, Bạo Uyên đến sau… nó tuy rằng rất muốn nhưng cũng đành nhẫn nhịn.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Bầu trời Kiếm Sơn Trang sản sinh dị tượng, mây đen cuồn cuộn kéo về, từng đợt Lôi Kiếp như biển lôi lấp loé…

Lê Vĩ ngẩng đầu, khoé môi nhếch lên kiêu hãnh: “Đến lúc rồi!”

Ầm ầm ầm ầm!

Bầu trời phía trên Kiếm Sơn Trang trong chớp mắt đã chìm vào bóng tối.

Mây đen từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ về như vạn ma xô bờ, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời.

Trong tầng mây dày đặc đến mức đè nén không gian ấy, vô số tia sấm sét màu tím đen cuồn cuộn như những con lôi long điên loạn xé tạc hư không, mang theo uy áp diệt thế khiến toàn bộ đệ tử Kiếm Sơn Trang cùng hàng loạt cường giả vừa gia nhập Tà Quốc đồng loạt ngạt thở, đầu óc trống rống.

“Cái… cái gì thế này?!” Lý Phách Thiên kinh hoàng ngẩng đầu nhìn lên không trung, hai chân khẽ run rẩy:

“Đây là Thiên Kiếp sao? bất thường quá!”

“Không đúng… Lôi kiếp này uy lực hoàn toàn vượt xa quy luật thiên địa thông thường!” Kiếm Phong sắc mặt tái nhợt, kiếm trong tay chấn động kịch liệt như đang khiếp sợ:

“Đây… đây là tích tụ của bốn lần Thiên Kiếp gộp lại! Là tứ trùng uy lực!”

Bình thường, tu sĩ đột phá Độ Kiếp Kỳ hoặc Khí Tu tiến vào Chiến Kiếp Cảnh chỉ phải chịu đựng một đợt Thiên Kiếp tương ứng.

Thế nhưng Lê Vĩ lần này lại cực kỳ bạo lực – hắn đồng thời đột phá cả Linh Tu lẫn Khí Tu… khác xa người thường, độc nhất vô nhị.

Thiên địa cảm ứng được sự nghịch thiên này, lập tức hạ xuống Tứ Trùng Thiên Kiếp nhằm triệt hạ kẻ thách thức uy nghiêm của thiên đạo.

Giữa khung cảnh tận thế ấy, một thân ảnh hiên ngang vụt lên bầu trời, đứng chắp tay giữa trùng trùng lôi bão.

Trường bào tung bay phấp phới, mái tóc đen tung bay trong gió dữ, ánh mắt Lê Vĩ ngập tràn ngông cuồng cùng sát khí lẫm liệt.

“Đến rất tốt! Để bổn quân xem thử uy lực của Kiếp này có bằng công kích của Lý Vô Danh không!”

RỐNG!

Như cảm nhận được sự khiêu khích của Lê Vĩ, thiên không gầm lên một tiếng động địa.

Tầng mây thứ nhất ngưng tụ thành một trận Lôi Vũ oanh tạc.

Lê Vĩ không giận mà còn cười lớn: “Đến!”

Hắn thậm chí không thèm dùng đến binh khí, chỉ dùng sức mạnh Trấn Ngục của Bạo Long, Tinh Thần Luyện Thể Quyết chồng chất, hung hăng đấm ra không ngừng.

BÙM BÙM BÙM!

Tiếng nổ chát chúa vang động nghìn dặm.

Lôi vũ nổ tung thành hàng vạn tia sét vụn vỡ, tràn ngập khắp bầu trời.

Lê Vĩ tắm mình trong lôi quang, toàn thân không chút dao động.

Tuy nhiên, sóng sau đè sóng trước.

Khi lôi vũ tán đi, tầng mây thứ hai và thứ ba lại đồng thời chuyển động.

Thiên đạo như bị chấn nộ bởi thái độ ngông cuồng của hắn, hai luồng lôi kiếp màu đỏ máu và vàng kim đan quyện vào nhau, hóa thành một con Lôi Long khổng lồ dài hàng nghìn trượng cùng một con Lôi Phượng rực cháy.

Lôi Kiếp Hoá Hình – Long Phượng Tuyệt Sát!

“Phu quân, cẩn thận!” Công Tôn Thuyên đứng dưới quan sát, đôi mày liễu nhíu chặt, trong lòng không khỏi siết lại.

Nàng cảm nhận được uy lực của đợt tấn công này đủ để san bằng cả một hòn đảo.

Kiếm Mộng cũng khẩn trương siết chặt nắm tay, Thiên Mệnh Binh Hạp không ngừng ong ong trong thể nội như muốn lao ra tương trợ.

Lôi Long gầm thét, Lôi Phượng vang tiếng hót xé tai, cả hai giảo sát lao xuống, không gian xung quanh Lê Vĩ vỡ vụn từng mảng lớn, tạo thành những khe nứt hư vô nguy hiểm.

“Đến tốt!” Lê Vĩ hoá thành khổng lồ, thân thể 600 trượng, ngửa đầu phun ra:

“Hơi Thở Bạo Long!”

OÀNH!

Một luồng sức mạnh huỷ diệt tàn phá bừa bãi, nghiền nát Long Phượng Tuyệt Sát trong biển kiếp đầy trời…

Ngoại cảnh chấn động, tất cả mọi người bên dưới trố mắt ngoác mồm…

Có người Độ Kiếp theo kiểu thô bạo, bá đạo như thế sao?

Thế nhưng, thử thách lớn nhất lúc này mới chính thức giáng xuống.

Tầng mây thứ tư – cũng là tầng mây khủng khiếp nhất tích tụ toàn bộ uy lực gấp bốn lần… Lôi Kiếp chuyển sang màu đen tuyền.

Không còn tiếng sấm đùng đoàng, không còn không khí cuồng bạo, chỉ có một sự im lặng chết chóc bao trùm.

“Sát Tâm Kiếp Lôi!” Sắc mặt Hồn Lạc đám người trắng bệch:

“Đợt này không chỉ oanh sát nhục thân, mà còn nhắm vào tâm cảnh…”

Hiển nhiên, nếu tu sĩ không đủ thực lực, không đủ tâm cảnh vững vàng… đừng mong phá kiếp.

“Tâm cảnh sao? lão tử có cả Tâm Ma đây!” Lê Vĩ cười dài.

“Khằng khặc!”

Dạ Tâm cười quỷ dị, trực tiếp dung hợp cùng Lê Vĩ.

Khoảnh khắc đó, hắn càng biến lớn hơn…

Tóc đen cuồng loạn, ánh mắt tà ác, hơi thở như ma…

“Nuốt và chuyển thành Ma Văn thì sao?” Lê Vĩ và Dạ Tâm cùng nảy sinh ý định điên cuồng.

ĐÙNG!

Sát Tâm Kiếp Lôi giáng xuống!

“Bạo Long Trấn Ngục, Thôn Thực Kinh, Thôn Linh Ma Thụ, Thao Thiết, Phàm Ăn!”

Lê Vĩ gầm thét, kích phát toàn bộ năng lực thôn phệ…

Hắn biến thành một quái vật bệ vệ, to hơn cả ngọn núi hùng vĩ nhất đại lục, sau lưng là hư ảnh Cự Ngục Tộc, Ma Thụ, Thao Thiết ngửa đầu rít gào…

Há miệng nuốt chửng Sát Tâm Kiếp Lôi!

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, răng môi lẫn lộn…

Thê thảm vô cùng…

Trong mắt, lại là hưng phấn như điên!

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com