Chương 223: KẺ NÀO KHI DỄ MUỘI?

Chapter truyện / Chương 223: KẺ NÀO KHI DỄ MUỘI?

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 223: KẺ NÀO KHI DỄ MUỘI? · chungcuctruyenky.com

Giọng đọc tự động

Truyện Chung cực truyền kỳ Chương 223: KẺ NÀO KHI DỄ MUỘI? tại chungcuctruyenky.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô tìm kiếm


Tĩnh…

Tĩnh lặng đến cực hạn…

Nhìn thấy Hãn Đế tiêu tùng, sắc mặt lục y nữ tử ung dung và bình thản, cũng chẳng có quá nhiều thoả mãn hay khoái ý khi trả được thù.

Dù sao thì vô số năm qua, nàng ký sinh trong thể nội Hãn Đế, tra tấn tên cẩu hoàng đế này đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ… tất cả hận thù xem như nước chảy mây trôi.

Nếu không phải Quốc Vận cố gắng cầm cự, luôn muốn giúp Hãn Đế diệt nàng… có lẽ nàng cũng đã giải thoát cho Hãn Đế từ lâu.

Hiện tại Hãn Đế vẫn lạc, chính là một loại giải thoát.

“Viên Tiên Sinh Đan kia… lão từ đâu mà có?” Lục y nữ tử hỏi Cực Khang.

Chỉ cần không ngốc, nàng hiểu rằng đó không phải Tiên Sinh Đan thật, mà là thứ có thể giúp nàng phá nhộng thành bướm, càng trở nên cường đại để khiến Hãn Đế vạn kiếp bất phục.

Còn Tiên Sinh Đan thật là thứ có thể giúp Hãn Đế đối phó nó, thanh tẩy và bài trừ nàng ra khỏi hắn…

Rõ ràng, người luyện ra viên Tiên Sinh Đan giả đó đã nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay, bao gồm cả trạng thái trúng độc của Hãn Đế.

Hắn gieo hy vọng cho Hãn Đế, rồi lại biến đó thành sự tuyệt vọng.

Đồng thời, đó cũng xem như có ân tình với lục y nữ tử…

Bởi nếu không có hắn thao túng phía sau, có thể Hãn Đế đã sớm đạt được Tiên Sinh Đan thật, từ đó giải độc thành công rồi.

“Lão phu… không biết…” Cực Khang biểu lộ thất thần.

Lão thậm chí còn chẳng hiểu vì sao Tiên Sinh Đan đó nằm trong Nhẫn Trữ Vật của mình.

Vô thức nhìn sang Tà Quỳnh muốn tìm kiếm đáp áp, Tà Quỳnh lại nhún vai lắc đầu.

“Tiểu tử, không sao chứ?” Hoàng Hậu giúp Vân Khôi công công tháo gỡ xiềng xích, kéo hắn từ trên Hình Đài xuống.

“Đa tạ nương nương quan tâm, chưa chết được!” Vân Khôi nhe răng trợn mắt, có vẻ khá suy yếu, tựa người vào mình Hoàng Hậu, tham lam hít vài hơi…

Thơm tho vô cùng…

“Hừ!” Hoàng Hậu đem hắn kéo ra phía sau mình, nghiêm nghị nói:

“Cục diện kế tiếp, yên lặng theo dõi!”

“Vâng!” Vân Khôi ngoan ngoãn đáp lời.

“Tiểu tử háo sắc!” Cực Khang thấy cảnh này thầm mắng trong lòng.

“Đúng là có gì đó mờ ám!” Ánh mắt Tà Quỳnh như muốn phóng hoả.

“Đến lượt các ngươi!” Lục Y Nữ Tử đưa mắt khoá chặt lấy Nha Diện và Nha Lăng.

Mục đích của nàng là loại bỏ Hãn Quốc, hay ít nhất là nhổ tận gốc Nha Ảnh… không để tổ chức đáng kinh tởm này tiếp tục tồn tại.

Một lũ thái giám tâm tính vặn vẹo, ghen ghét và đố kỵ, sẵn sàng cắn nuốt lẫn nhau, chỉ là ác mộng và bi kịch của các nạn nhân rơi vào tay chúng…

RỐNG!

Quốc Vận Kim Long ngửa đầu rống lên một tiếng đầy bi thương, sau đó thân rồng của nó trở nên ảm đạm như đèn dầu có thể dập tắt bất cứ lúc nào… lặng lẽ rơi xuống mặt đất.

Ánh mắt Hoàng Hậu loé lên nhìn chằm chằm, đây chính là cơ hội tốt nhất để nàng thôn tính lượng Quốc Vận này.

Một khi thành công, tu vi chắc chắn sẽ tiến vào Độ Kiếp Viên Mãn.

Nhưng mà… Hoàng Hậu lại nhìn chằm chằm Hãn Nguyên đứng trên không trung, hay nói đúng hơn chính là muốn xem ý đồ của kẻ đứng sau giật dây tất cả.

Hãn Nguyên hiện tại trong mắt Hoàng Hậu chẳng khác nào con rối.

Quả nhiên, chỉ thấy Hãn Nguyên vung tay…

NGAO!

Quốc Vận từ thể nội Ứng Khang xông thẳng ra ngoài, lao về phía Kim Long vồ xuống…

Hiển nhiên là muốn thôn phệ.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ tung bất chợt ầm vang.

ĐÙNG!

Không gian sụp xuống một lỗ lớn, hai nắm đấm khổng lồ che thiên phủ địa, mang theo sức mạnh nhục thân của Cửu Chuyển Thể Tu đỉnh cấp oanh tạc mà ra.

ẦM!

Quốc Vận bắn ngược trở về, hiển nhiên không để Hãn Nguyên đạt thành ý đồ.

“Hahahaha, Lân Thiên Quốc và cả Hãn Quốc… hai miếng bánh ngon, làm sao để ngươi độc chiếm!”

Có tiếng cười sang sảng vang lên.

Chủ nhân của nắm đấm bước ra, là một tráng hán thân cao hàng chục thước, cơ bắp cuồn cuộn, có tận tám cánh tay, diện mạo như mãnh thú, trên thân khoác áo do bờm sư tử may thành.

“Đại Mông Khả Hãn!” Đồng tử trong mắt Hoàng Hậu co lại.

“Náo nhiệt lớn như thế, sao có thể thiếu trẫm?” Lại có thanh âm vang rền như sấm.

CHIẾN!

Vạn quân rít gào trên thiên không, Quân Hồn hình thành một vị Chiến Tướng khổng lồ đạp đất mà đến.

Trên vai Chiến Tướng Quân Hồn, thình lình chính là Hoành Đế.

“Khặc…” Có tiếng cười âm trầm quỷ dị, chân trời tối đen như mực, Hồn Khí vờn quanh tạo thành lốc xoáy, ẩn hiện sát cơ dữ dội không khác nào ác mộng.

“Sát Linh Quốc Chủ, thù hận còn chưa tính xong đâu!” Nhìn lấy cảnh này, Đại Mông Khả Hãn gằn từng chữ một.

“Khặc khặc, trẫm cũng không sợ ngươi!” Từ trong Hắc Hồn như vân vụ, tiếng cười lạnh lẽo truyền ra.

“Các vị, miếng bánh ngon… người thấy đều có phần!” Từ phía xa, một toà cung điện bay giữa không trung.

Nguy nga và tráng lệ…

Đứng trên đỉnh cung điện, chính là Thương Bảo Hoàng Đế và các cường giả hàng đầu Thương Bảo Quốc.

Vèo vèo vèo vèo…

Hàng tỷ con côn trùng chỉnh tề phá không bay đến như đại dịch từ phía tây…

Ẩn mình trong biển cổ trùng là một kẻ khoác áo choàng, đeo mặt nạ Ong Vàng không rõ diện mạo…

Nhưng khí tức trên thân cường hoành toả ra, thình lình chính là Độ Kiếp đỉnh cấp.

Nhìn khắp Thiên Nguyên, chỉ có Ngự Cổ Đế của Ngự Cổ Quốc là có bản sự như vậy.

“Trời ạ!” Cả thiên hạ khiếp đảm trước cảnh tượng này.

Thương Bảo Quốc, Sát Linh Quốc, Đại Mông Quốc, Hoành Quốc, Ngự Cổ Quốc…

Năm đại quốc mạnh nhất Thiên Nguyên cùng lúc tham gia náo nhiệt.

Rõ ràng, trước đó chỉ có miếng bánh hấp dẫn và thơm ngon như Lân Thiên Quốc đã khiến tất cả đói khát khó nhịn.

Huống hồ hiện tại Hãn Đế nằm xuống, toàn bộ Hãn Quốc như rắn mất đầu, Quốc Vận Kim Long suy yếu… là cơ hội tốt nhất để tiêu diệt Hãn Quốc.

Đến khi đó, không chỉ là tài nguyên đơn giản… mà chiến lợi phẩm còn có cả Quốc Vận, Quốc Thổ và hàng tỷ con dân.

Với lợi ích khổng lồ như thế, thử hỏi làm sao bọn hắn không xuất hiện?

Đối thủ cản trở lúc này chỉ là một tên Hãn Nguyên trẻ tuổi, một Hãn Hậu tu vi kém hơn và hai tên Tổng Quản của Nha Ảnh như chó mất chủ.

Chưa kể lục y nữ tử kia sẽ đứng về phía bọn hắn, ra tay đối phó Hãn Quốc.

Có gì phải sợ?

Cục diện như vậy, ở trong mắt tất cả dân chúng và tu sĩ của Hãn Quốc đã là không thể thay đổi.

Bây giờ, bọn hắn chỉ đành chấp nhận số phận, xem những đại quốc này phân chia miếng bánh mà thôi.

“Nào có chuyện phân chia ở đây? cút!”

Tiếng quát thanh lãnh đột ngột vang lên khiến toàn trường sửng sốt.

Đưa mắt nhìn về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy đó là thiếu nữ mặc lam sắc, khuynh quốc khuynh thành, diện mục có vài phần cao quý, vài phần ngạo kiều.

Không phải Đại Công Chúa – Tà Quỳnh thì là ai?

“Nàng điên rồi!” Chúng nhân kinh hãi:

“Dù có là Đại Công Chúa, cũng không thể có thái độ như vậy với các Đế Quân.”

Hoàng Hậu lại không nghĩ như vậy, nhất là nhớ lại thời điểm Tà Quỳnh biến mất bí ẩn ở Kỳ Sơn… sau đó bỗng nhiên lộ diện.

“Chẳng lẽ, nàng có liên quan đến kẻ đó?” Hoàng Hậu nội tâm thầm nghĩ.

Tà Quỳnh đứng giữa không trung, Quốc Vận của Hãn Quốc đột ngột hội tụ về phía nàng…

“Đại Công Chúa cẩn thận!” Cực Khang vội vàng bay đến:

“Dù liều mạng già, lão phu cũng bảo vệ ngươi!”

Cực Khang vẫn nghĩ rằng Tà Quỳnh đã cứu tính mạng của mình, sẵn sàng dùng mạng để hồi báo.

Trong khi đó, Nha Lăng và Nha Diện cũng lộ bản chất của Nha Ảnh, không có thời gian tiếc thương cái chết của Hãn Đế, ngược lại bay đến trước mặt Hãn Nguyên, cung kính quỳ gối:

“Tham kiến tân Đế, bệ hạ vạn tuế!”

Chỉ Hãn Quốc tồn tại thì Nha Ảnh như bọn hắn mới có ý nghĩa, lợi ích của Hãn Quốc và Nha Ảnh chặt chẽ liên kết.

Mà hiển nhiên so với Tà Quỳnh, bọn hắn càng muốn phò tá người được Lân Thiên Quốc lựa chọn, chân mệnh thiên tử như Hãn Nguyên.

“Tiểu nữ nhân!” Đại Mông Khả Hãn quét mắt nhìn Tà Quỳnh, nhếch mép cười lãnh khốc:

“Tư sắc không tệ, làm ái thiếp cho bổn khả hãn thì tạm được… nhưng muốn tranh giành thiên hạ, còn kém xa lắm!”

“Thật vậy sao? Ngươi có thể thử!” Tà Quỳnh nhàn nhạt đáp, ánh mắt nhìn lấy Đại Mông Khả Hãn tràn ngập khinh miệt.

“Haha, nữ nhân này thú vị, trẫm muốn!” Tiếng cười cuồng ngạo vọng lên, Hoành Đế một tay trực tiếp nhắm Tà Quỳnh chụp xuống:

“Chiến Quân Đế Thủ!”

Gần nhất Hoành Đế tu luyện song tu công pháp, hắn rất cần nữ nhân kiệt xuất như Tà Quỳnh làm lô đỉnh, đây là cơ hội khó được.

“Cực Lạc Huyết Long Ba!”

Nhưng Cực Khang nghiêm nghị chặn đứng phía trước, chưởng ra Huyết Long cùng sóng thần vạn trượng, hung hăng ngạnh kháng.

OÀNH…

Không gian sụp đổ, hai luồng công kích cùng lúc huỷ diệt, Đại Thủ của Hoành Đế và Huyết Long tan biến thành hư vô…

PHỐC!

Nhưng Cực Khang lại phun ra một ngụm máu, thân thể trượt dài giữa không trung.

Lão đã trải qua trận chiến dài, toàn thân có dấu hiệu suy yếu, sinh cơ cạn dần vì di chứng bắt đầu tác động.

So với đó, Hoành Đế đang ở trạng thái toàn thịnh, mạnh mẽ vô cùng.

“Cực Lạc Đảo Chủ, nếu ngươi gia nhập Hoành Quốc, trẫm có thể tha ngươi một mạng!” Hoành Đế tự tin tuyên bố.

“Nằm mơ!” Cực Khang quát lên:

“Lão phu chặn chúng, Đại Công Chúa mau chạy!”

“Muộn rồi!” Đại Mông Khả Hãn nhếch môi bặm trợn, tám cánh tay cùng lúc đấm ra:

“Bát Hình Quyền!”

RỐNG GÀO HỐNG…

Cự Tượng, Hùng Sư, Cuồng Lang, Liệt Báo, Chiến Hổ, Liệp Ưng, Mãnh Ngưu, Thạch Tê!

Theo tám nắm đấm của hắn oanh tạc, hư ảnh tám tôn Yêu Thú khổng lồ sừng sững hiện ra, oanh tạc thẳng xuống đầu Cực Khang và Tà Quỳnh.

Cực Khang liều mạng lao vọt lên: “Ba Đào Thuẫn!”

Thuỷ Thuộc Tính bùng phát hình thành đại thuẫn lớn ngăn chặn…

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Bát quyền đập vào, mặt thuẫn sụp đổ, Thuỷ Thuộc Tính tan vỡ…

PHỐC!

Cực Khang lại thổ huyết bay ngược, thân thể ngã quỵ xuống đất, xương cốt có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Đám đông thở dài ngao ngán, Cực Khang lần này bị Tà Quỳnh hại chết rồi.

“Ngoan ngoãn là lô đỉnh của trẫm!” Hoành Đế thừa cơ, hướng về Tà Quỳnh chụp xuống một tay.

“Sợ rằng ngươi không dám!” Tà Quỳnh mỉa mai.

“Thế gian này, chưa có nữ nhân nào trẫm muốn mà không được!” Hoành Đế như nghe được chuyện cười, uy nghiêm hỏi:

“Nói trẫm nghe, vì sao trẫm không dám?”

Vừa nói, Hoành Quân Đế Thủ đã sắp tóm gọi Tà Quỳnh.

“Vì ta!” Một giọng nói hững hờ bình tĩnh cất lên:

“Thiên Tà Chi Thủ!”

RĂNG RẮC…

Thương khung vỡ nát như pha lê, một cổ lực lượng đen tuyền bí hiểm, ẩn chứa sức mạnh khủng bố không cách nào hình dung ngưng tụ thành đại thủ uyển chuyển như bạch ngọc trắng nõn.

Nhưng chính đại thủ thanh tao, mềm mại đó… lại cường thế đến cực điểm bóp thẳng vào Hoành Quân Đế Thủ giữa không trung.

Trong ánh mắt chấn kinh tột đỉnh của toàn trường, công kích tưởng chừng mạnh mẽ của Hoành Đế bị bóp nát như đất vụn.

Hư ảnh Quân Hồn sau lưng hắn nổ tung…

“Hự!”

Hoành Đế bị chấn đến trượt dài, cánh tay tê dại, nhịn không nổi phun ra một ngụm máu tươi.

“Làm sao có thể?” Đồng tử trong mắt năm vị Đế Quân đều co lại, cảm giác áp lực bỗng nhiên tràn lan.

Ngay cả các cường giả Độ Kiếp còn như vậy, huống hồ là những người khác?

Vô số đôi mắt dõi về không trung…

Nơi loại lực lượng bá đạo kia vẫn đang xoay tròn như vòi rồng…

“Thiên Tà Chi Lực!?” Thương Bảo Hoàng Đế kiến thức phong phú, lập tức kinh dị thốt lên.

“Cái gì?”

Lời nói như hòn đá rơi xuống mặt nước dâng lên sóng lớn ngập trời, tạo nên kinh đào hải lãng…

Tà Lực từ lâu được xem là một trong những loại Linh Lực biến dị cường đại nhất Man Di Chi Địa.

Chỉ có tu luyện công pháp chính thống của Thiên Tà Giáo mới ngưng tụ ra được Tà Lực.

Còn Thiên Tà Lực… đây chính là lực lượng mà chỉ có Giáo Chủ đủ tư cách sở hữu.

Lại thêm trước đó một tay bóp nát, nghiền ép Hoành Đế… tất cả như chứng thực thân phận của người đến.

Chân trần đạp mây đen, hắc bào bồng bềnh vũ động, tóc dài không gió tự bay, thần thái lãnh ngạo, diễm lệ vô song, khí chất ngang tàn không gì cản nổi…

Nàng như tuyệt thế nữ thần, nhưng cũng giống ma nữ hoạ loạn thế gian.

Một trong tam đại nữ cường của Hỗn Vực loạn lạc – Thiên Tà Giáo Chủ!

“Tà Liễu!” Hoàng Hậu thì thào thốt lên hai chữ.

Mặc dù nàng tự tin vào thực lực, thiên phú, diện mạo của bản thân…

Nhưng đối mặt với nữ nhân vừa giáng lâm, vẫn cảm thấy mình vẫn thua kém.

Đây không phải tự ti, đây là nhìn nhận sự thật…

Cái loại khí tràng của nữ nhân quân lâm thiên hạ, không ai mô phỏng được.

Là độc nhất vô nhị!

Nàng không phải Nữ Đế, nhưng vừa mới hiện thân… uy áp toả ra còn hơn cả Đế, khiến năm vị Đế Quân phải ảm đạm phai mờ.

Vạn vật làm nền, chỉ để duy nhất một người toả sáng.

Thiên Tà Giáo Chủ – Tà Liễu đến!

Câu hỏi đặt ra trong lòng tất cả lúc này chính là, tại sao từ Hỗn Vực xa xôi… một trong tam đại nữ cường lại đến Hãn Quốc?

Chẳng lẽ cũng muốn chia một miếng bánh?

Nhưng không để tất cả đợi lâu, Tà Liễu nhẹ đảo mắt nhìn… hờ hững chất vấn:

“Là kẻ nào… khi dễ muội muội bổn toạ?”

Xem truyện chung cực truyền kỳ cập nhật đầy đủ nhất tại chungcuctruyenky.com